Alex khởi động xe BMW khi cô ta nhìn thấy chiếc Gold màu đen phóng ra từ con phố nhỏ dẫn ra đường Wordsley. Qua theo dõi bí mật, cô ta phát hiện ra nữ thám tử đó chưa kết hôn và có con. Sự thực rằng người phụ nữ này có tổn thương về tâm lí, cô ta đã nhìn thấu trong buổi gặp mặt đầu tiên. Và dù cho thông tin này đã đủ để khơi gợi sự quan tâm của cô ta, cô ta vẫn cần nhiều hơn.
Vị thanh tra thám tử là một mối quan tâm lúc nhàn nhã trong khi chờ đợi tin tức về Barry. Và cô ta biết chắc rằng nó sẽ tới.
Cô ta chờ hai chiếc xe di chuyển ở phía trước để tạo khoảng cách giữa chúng.
Cô ta tìm ra mọi thông tin cần biết về cuộc sống và công việc của người nữ thám tử kia. Kimberley Stone biểu hiện xuất sắc trong công việc và thăng tiến nhanh chóng. Tỉ lệ phá án thành công của cô ấy đặc biệt cao, và mặc dù thiếu đi một vài kĩ năng xã hội, cô ấy khá được nể trọng.
Thứ Alex cần là những manh mối khác và biết rằng mọi thứ không tự dưng đến với mình, nhưng, cô ta buộc phải sáng tạo hơn một chút. Cách duy nhất để đẩy nhanh quá trình tìm hiểu này là đi theo người phụ nữ đó vào một chiều thứ bảy để xác định những việc cô ấy làm khi không phải là một thanh tra thám tử đạt nhiều thành tích trong công việc, chuyến đi hiện dẫn cô ta tới dừng bên ngoài một cửa hàng hoa ở Old Hill.
Kim bước ra khỏi cửa hàng với một bó hoa huệ tây và cẩm chướng khiến Alex phải suy nghĩ. Vị thám tử không khiến cô ta ngạc nhiên bởi kiểu tặng hoa này.
Alex thả lỏng cần số. Vẫn còn một vài chiếc xe đằng sau lúc cô ta đi theo chiếc Golf qua hai hòn đảo hướng về phía ngoại ô Rowley Regis.
Căn bản chỉ có hai địa điểm có thể lui tới, một bệnh viện nhỏ và nghĩa trang Powke Lane. Một cuộc chạm mặt tình cờ với người theo dõi sẽ dễ dàng xảy ra khi tới địa điểm thứ hai.
Đúng như ý của Alex, chiếc xe Golf tiến vào nghĩa trang ở lối vào trực tiếp ngay khi ra khỏi đảo. Alex rời đi trước và hướng về phía bệnh viện để giữ khoảng cách giữa cô ta và vị nữ thám tử.
Cô ta lái xe vòng quanh bãi đậu xe bệnh viện rồi rời khỏi đó. Trong lúc chầm chậm xuống đường và lái dọc theo nghĩa trang, cô ta xác định vị trí mà chiếc Golf đang đỗ.
Cô ta dừng lại bên ngoài cổng vào và nhìn vào trong, lập tức phát hiện hình dáng một người mặc đồ đen đang đi bộ lên dốc. Alex đánh giá địa hình xung quanh và chọn một hàng bia mộ ở vị trí chính giữa nơi vị nữ thám tử hướng đến và chỗ chiếc Golf đang đậu. Hoàn hảo. Người phụ nữ đó buộc phải đi qua Alex trên đường lấy xe.
Cô ta chọn một phần mộ và đứng trước đó. Lớp đá cẩm thạch đen không bị che bởi hoa hay họa tiết trang trí nào, một dấu hiệu tốt cho thấy cô ta sẽ không bị quấy rầy bởi họ hàng thân thích của người đã khuất.
Cô ta không khỏi tò mò muốn biết câu chuyện của Kimberley Stone. Có sự xa cách trong đôi mắt đen tựa ma cà rồng của cô ấy. Alex có thể đoán được tính cách của một người sau khi chỉ quan sát vài giây. May mà cô ta đã từng nghiên cứu rất cẩn thận về giao tiếp phi ngôn ngữ, chúng khá hữu ích khi người phụ nữ nói chuyện cực ít trong cuộc gặp mặt đầu tiên giữa họ. Cô ta không thể suy luận nhiều, nhưng một người với tính cách khép kín như vậy hẳn phải từng trải qua tổn thương, và nỗi đau về tinh thần khiến người phụ nữ này trở nên thú vị.
Alex biết mình cần phải vô cùng khéo léo khi đối đầu với vị nữ thám tử có trí thông minh mà cô ta tiên lượng được ở người này, nhưng cô ta cũng biết chắc rằng mình sẽ là người chiến thắng sau cùng. Luôn là như vậy.
Bóng người bắt đầu di chuyển, Alex tiến hành kế hoạch của mình. Cúi xuống, cô ta nhặt một viên đá cuội đặt vào trong giày phải của mình. Cô ta tính toán thời gian từ lúc cô ta bước ra khỏi dãy bia mộ, đi khập khiễng lên dốc và gặp vị thám tử giữa đường. Alex mạo hiểm, cúi đầu.
“Bác sĩ Thorne?”
Alex ngẩng đầu lên và lưỡng lự một chút, giả bộ xác định vị trí người phụ nữ vừa cắt đứt dòng suy nghĩ của mình.
“Thanh tra thám tử, là tôi đây,” cô ta nói, vừa giơ tay ra.
Vị thám tra lắc nhẹ bàn tay đang duỗi ra của cô ta thật nhanh.
“Ruth thế nào rồi? Tôi có thể hỏi điều này chứ?”
Vị thám tử đút tay thật sâu vào túi quần jeans của cô ấy. Alex có cảm giác cô thám tử này đã lau sạch tay sau sự tiếp xúc vừa rồi giữa hai người lên lớp lót bên trong quần.
“Cô ấy bị buộc tội giết người, không được bảo lãnh.”
Alex cười buồn. “Vâng, tôi đã nghe tin này trên thời sự. Ý tôi là, cô ấy ổn chứ?”
“Hoảng sợ.”
Alex nhận ra, đây là một ca khó. Người phụ nữ này kín đáo hơn cô ta nghĩ. “Cô biết không, tôi đang nghĩ về những điều cô nói khi cô rời khỏi văn phòng của tôi.”
“Và?”
Không xin lỗi, không đổi ý. Không hề cố gắng giải thích cho những lời lẽ cay nghiệt hoặc giả bộ rằng họ hiểu sai ý nhau. Cô ta thích phong cách của người phụ nữ này.
Alex đổi chân, đau. Cô ta nhìn quanh và thấy một chiếc ghế băng cách đó mười bước chân. “Chúng ta ngồi một lát được không?” Cô ta hỏi, đi cà nhắc về hướng đó. “Tôi bị trẹo mắt cá chân hôm qua.”
Vị thám tử đi theo và ngồi ở phía đầu kia của chiếc ghế. Ngôn ngữ cơ thể cô ấy như đang hét lên ‘cố gắng hòa hợp’, đúng như phỏng đoán của Alex. Người ta sẽ nán lại lâu hơn nếu bạn khiến họ ngồi xuống. Đó là lí do vì sao mọi địa điểm gặp mặt đều được liên tưởng đến không gian như trong một quán cà phê.
“Tôi đã xem xét kỹ lưỡng một số ghi chép của mình để kiểm tra lại xem tôi có đã bỏ qua bất cứ manh mối nào trong buổi gặp mặt của chúng ta hay không. Tôi tìm kiếm những dấu hiệu cho ý định của cô ấy, nhưng không có gì cả. Ngoại trừ…”
Alex do dự, và lần đầu tiên, cô ta nhìn thấy sự quan tâm được nhen nhóm lên. “Ngoại trừ, có thể, lẽ ra tôi nên nhận ra lúc cô ấy không phản ứng nhanh như bình thường. Cô ấy không nỗ lực nhiều cho mục đích tiến lên phía trước, và mặc dù đây không phải một dạng điều trị sẽ mang lại hiệu quả trong một giai đoạn đặc thù, khi nhìn lại, tôi cho rằng có lẽ cô ấy có chút gì đó chống lại quá trình này.”
“Ồ.”
Chết tiệt, người phụ nữ này khó chơi thật. Cô ta vỗ nhẹ đầu. “Cô có nghĩ tôi thất bại?”
Vị thám tử không nói gì.
“Tôi có thể giải thích về lập trường của mình không, hoặc vấn đề này cần phải giữ bí mật hoàn toàn với cô?”
Người phụ nữ nhún vai và tiếp tục chờ đợi. Trên thực tế, việc Kim chưa vẫn quay lại xe cho Alex biết rằng cô ấy vẫn còn nhiều điều tò mò muốn biết. Cô ấy còn ngồi lại đây là có lí do.
“Cộng đồng sức khỏe tinh thần không nhìn nhận những tổn thương về tinh thần theo cách của một người bình thường. Như bản thân cô, luôn cho rằng những người giống như Ruth có thể áp dụng liệu pháp chữa trị, và sẽ hoàn toàn khôi phục lại bình thường trong một khoảng thời gian dự kiến cụ thể: nạn nhân từ một vụ cưỡng hiếp mất bốn tháng, bệnh nhân rối loạn lưỡng cực mất mười tháng, nạn nhân lạm dụng tình dục mất hai năm. Đó không phải lại một danh sách mua hàng.”
Alex tìm kiếm phản ứng từ vị thám tử trước những lời lẽ tác động từ cô ta nhưng không thấy gì. Chấn thương tâm lí của cô ấy nằm ở chỗ khác.
“Là một chuyên gia tâm thần học, tôi chấp nhận rằng mọi người đều có tổn thương. Về mặt tâm lí, một số trong chúng ta bị tổn thương trong một khoảng thời gian ngắn sau khi gặp thất bại.” Cô ta nhìn lại tấm bia mộ của ông cụ Anthur, dũng cảm kìm nén cảm xúc. “Và chúng ta tìm thấy cách hồi phục, không thể trở lại như bình thường, nhưng chữa lành tốt nhất có thể.”
“Phía đó là ai vậy?” Vị thám tử lên tiếng, không chút tế nhị, cũng không biện bạch cho câu hỏi trực tiếp của mình.
Alex thở dài. “Cô hẳn đã nhìn thấy những tấm ảnh trên bàn tôi. Đó là gia đình tôi, mất cách đây ba năm sau một vụ đụng xe.” Giọng Alex nghẹn ngào khi thốt ra những từ cuối. Cô ta có thể cảm nhận được sự khó chịu của người phụ nữ. Cô ta ngẩng đầu và nhìn về phía trước. “Nỗi buồn mang đến cho bạn những điều lạ lùng.” Alex cho là cô ta đã nhìn thấy sự phản ứng lại, cô ta tập trung vào nó. Bất kì phản ứng nào cũng kích thích thêm lòng ham muốn trong cô ta, cô ta có rất nhiều câu hỏi đã định sẵn trong đầu. “Tôi không nghĩ có ai từng thực sự chạm tới giới hạn của sự mất mát.”
Người phụ nữ không hề tỏ ra hăng hái nhưng Alex vẫn kiên nhẫn.
“Tôi mất chị gái khi còn rất nhỏ.”
Ồ, một sự tức giận dễ nhận ra. Lúc này, cuộc nói chuyện giữa họ đã có tiến triển. “Chúng tôi vô cùng thân thiết, gần như bạn tốt nhất của nhau. Nhưng chúng tôi chỉ được ở bên nhau có hai năm.”
Thật phát điên khi vị thám tử không hề có biểu hiện phản hồi hay động viên nào. Alex quyết định đưa ra một vài điểm chung giữa hai người.
“Sau khi chị ấy chết đuối, thói quen khi ngủ của tôi thay đổi trầm trọng. Tôi không bao giờ có thể ngủ quá ba đến bốn tiếng một đêm. Tôi đã được khám, xét nghiệm, tiêm và theo dõi. Đối với bệnh trạng của tôi, nó được gắn với một tên gọi đẹp nhưng không có cách chữa.”
Thực ra, Alex ngủ ngon lành bảy tiếng mỗi đêm nhưng nhờ hàng tiếng đồng hồ đậu xe theo dõi bên ngoài căn nhà của người phụ nữ này, cô ta biết cô ấy không như vậy.
“Tôi xin lỗi. Tôi không nên nói tới những chuyện này. Chắc cô đang muốn trở về nhà cùng với gia đình rồi.”
Người phụ nữ bên cạnh cô nhún vai. Cô ấy không nói chuyện nhưng vẫn ngồi trên băng ghế.
Alex cười buồn và bồn chồn nghịch ngợm chiếc đai áo khoác của mình. “Dù là chuyên gia tâm thần cũng đôi khi cần được nói chuyện với ai đó. Sự mất mát thay đổi tất cả chúng ta. Tôi đã học được cách lấp đầy những khoảng thời gian dài trong ngày một cách hiệu quả. Tôi ghi chép, nghiên cứu, sử dụng Internet, nhưng đôi khi vẫn cảm thấy màn đêm sẽ không bao giờ kết thúc.”
Một cái gật đầu nhẹ. Mọi động thái, dù nhỏ, đều nói cho Alex điều gì đó.
Cô ta nhận thấy một biến chuyển nhỏ trong thái độ của người đối diện. Cô ấy nhẹ nhàng thu mình lại, như chiếc bánh sandwich lộ mình khi không còn lớp vỏ. Có thể cô chỉ cố gắng bảo vệ mình trước cơn gió buốt, nhưng Alex biết không phải.
Cô ta quyết liều mình để thành công.
“Tôi có thể hỏi ai…?”
“Rất vui khi được trò chuyện với cô, bác sĩ. Gặp lại cô sau nhé.”
Alex dõi theo vị thám tử sải bước về phía chiếc xe, ngồi vào trong chiếc Golf và phóng ra khỏi khu đất.
Cô ta cười nhẹ khi vứt viên sỏi trong giày ra và hướng về phía con dốc. Hành động rút lui rời khỏi của người phụ nữ này cũng mang ý nghĩa như một cuộc trò chuyện dài. Alex nhận ra nhiều điều và bắt đầu đánh giá đối thủ của cô ta.
Cô Thanh tra thám tử Kim Stone lạc lõng với xã hội. Cô ấy thiếu những lối xử sự mà nếu không tự nhiên có sẵn, có thể dễ dàng học hỏi chúng khi cần. Cô ấy là người có động lực và thông minh. Rất có thể cô ấy từng bị lạm dụng tình dục, nhưng chắc chắn cô ấy đã trải qua một bi kịch và mất mát. Cô ấy không thích tiếp xúc cơ thể và không hề quan tâm tới những người biết điều này.
Alex vươn tay chạm vào tấm bia mộ mà vị thám tử hướng tới lúc nãy. Cô ta đọc dòng đề tặng đơn giản trên đó và không giấu được sự thích thú của mình.
Giải những trò chơi ghép hình luôn cần thực hiện các giai đoạn mang tính phương pháp và hợp lí. Đầu tiên dùng sự đam mê để bắt đầu, và tiếp tục bằng cách hiểu được sự vĩ đại mà thách thức phía trước mang lại. Tiếp theo là tập trung cao độ để có tiến triển, cam kết đạt được mục tiêu cuối cùng.
Sau cùng, phần thú vị nhất: thời điểm mà tại đó mảnh ghép tiếp theo bạn gắn vào sẽ là công cụ để hoàn thành toàn bộ trò chơi.
Alex đọc lại phần thông tin được khắc vàng trên nền đỏ và biết được cô ta đã tìm ra miếng ghép quan trọng nhất của trò chơi xếp hình.