21 giờ
21 giờ, nhiều đội cảnh sát bang đã tới đường Side Creek dưới sự chỉ huy của đại úy Neil Rodik. Tốp cảnh sát khoa học cũng nhanh chóng tới nhà Deborah Cooper và nơi có vết máu trong rừng. Những chùm đến cao áp đã được lắp thêm soi sáng cả một vùng; cảnh sát tìm thấy nhiều lọn tóc vàng vướng lại, các mảnh răng vỡ và nhiều miếng vải đỏ.
Ro dik và Pratt, sau khi quan sát hiện trường đã nhận định tình hình
– Phải nói là chẳng khác gì một lò mổ lợn, Pratt nói.
Rodik gật đầu đồng tình rồi hỏi:
– Anh có nghĩ, cô bé vẫn còn ở trong rừng không?
– Hoặc cô bé đã biến mất với chiếc ô tô đó, hoặc cô ấy còn ở trong rừng. Chúng tôi lùng sục ngoài bãi biển như dùng lược dày chải chấy rồi. Không có gì cả.
Rodik nghĩ ngợi giây lát.
– Điều gì có thể xảy ra nhỉ? Không biết cô bé đã bị mang đi xa chưa? Hay biết đâu còn nằm lại chỗ nào đó trong rừng?
– Tôi chẳng hiểu gì cả, Pratt thở dài. Tôi chỉ muốn nhanh chóng tìm được cô bé còn sống.
– Tôi biết, Cảnh sát trưởng ạ. Nhưng nhìn lượng máu mà cô gái bị mất, nếu còn sống đâu đó trong rừng thì hẳn tình trạng cũng rất bi thảm. Thật không hiểu cô bé lấy sức ở đâu mà về được tận ngôi nhà này. Chắc đó là sức mạnh của nỗi tuyệt vọng.
– Chắc vậy.
– Không có tin tức gì về chiếc xe à? Rodik hỏi tiếp.
– Không hề. Một bí ẩn thực sự. Chặn đường khắp nơi, trên tất cả mọi ngả.
Khi hai viên cảnh sát phát hiện những vết máu khắp từ ngôi nhà của bà Deborah Cooper cho đến tận chiếc Chevrolet đen, Rodik nhăn mặt vẻ thất bại.
– Tôi không thích phán đoán điều chẳng lành, ông ta nói, nhưng hoặc là cô ta đã lết đi đâu đó rồi chết, hoặc là cô ta cũng chết trong cốp của chiếc xe ô tô kia rồi.
20 giờ 45 phút, khi hoàng hôn chỉ còn là một vầng hồng nhảy nhót ở đường chân trời, Rodik yêu cầu Pratt dừng các cuộc tìm kiếm.
– Ngừng các cuộc tìm kiếm ư? Pratt phản đối. Anh không suy nghĩ à. Hãy tưởng tượng cô bé vẫn còn sống ở đâu đó, ngay đây, đang đợi người tới cứu. Dù sao thì chúng ta cũng không thể bỏ mặc cô bé trong rừng! Lính tráng sẽ phải thức suốt đêm nếu cần, nếu cô bé còn ở đó thì họ sẽ tìm được.
Rodik là chuyên gia thực địa dày dạn kinh nghiệm. Ông biết đôi khi cảnh sát địa phương khá ngây thơ và ông đôi khi cũng phải thuyết phục họ quay trở về thực tế.
– Cảnh sát trưởng Pratt, anh phải từ bỏ các cuộc tìm kiếm thôi. Khu rừng này quá rộng, ta chẳng nhìn thấy gì nữa. Tìm kiếm ban đêm là vô ích. Tốt nhất đừng lãng phí nguồn lực, nên bắt đầu lại vào ngày mai. Tệ nhất là có thể sẽ bị lạc mất cả chiến sĩ của mình trong khu rừng mênh mông này rồi lại phải đi tìm họ nữa đó. Anh lo lắng thế là đủ rồi.
– Nhưng phải tìm ra cô bé!
– Hãy tin vào kinh nghiệm của tôi: qua đêm trong rừng là vô ích. Nếu cô bé còn sống, ngay cả khi bị thương thì chúng ta sẽ tìm thấy vào ngày mai.
Trong lúc đó, tại Aurora, dân chúng hoàn toàn bấn loạn. Hàng trăm kẻ hiếu kì vây quanh ngôi nhà của gia đình Kellergan khiến cảnh sát rất khó khăn mới thiết lập được trật tự. Ai cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Khi Cảnh sát trưởng Pratt quay trở lại, ông phải khẳng định các tin đồn: Deborah Cooper chết, Nola biến mất. Trong đám đông rú lên nhiều tiếng kêu hoảng loạn; các bà mẹ vội đưa con mình về và nhốt chúng trong nhà, còn các ông bố thì mang hết súng cũ ra, tổ chức tập trận dân sự để bảo vệ khu phố. Nhiệm vụ của Cảnh sát trưởng Pratt càng trở nên phức tạp: ông không thể để cả thành phố bị nhấn chìm trong nỗi lo sợ. Trên phố, các đội cảnh sát không ngừng đi tuần để trấn an dân chúng, trong khi đó cảnh sát bang có trách nhiệm đến từng nhà thu thập bằng chứng của những người hàng xóm tại Terrace Avenue.