Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

“Đó là một đêm kinh hoàng, Harry kể cho tôi nghe trong phòng thăm tù nhân của nhà tù bang. Nola và tôi, đó là thứ rất mạnh. Rất mạnh, anh hiểu chứ? Hoàn toàn điên rồ! Tình yêu cứ như là người ta chỉ có thể có một lần trong đời! Tôi còn nhìn thấy nàng chạy đi, vào đêm hôm đó, trên bãi biển. Còn tôi, tôi tự hỏi mình phải làm gì: tôi có nên đuổi theo nàng? Hay tôi phải chôn chặt chân mình trong căn nhà của tôi? Tôi có đủ can đảm để rời thành phố này chăng? Suốt những ngày sau đó, tôi ở lì bên hồ Montburry chỉ để khỏi phải ở Goose Cove, để nàng không thể đến tìm tôi. Còn về cuốn sách của tôi, nguyên nhân khiến tôi đến Aurora, khiến tôi hi sinh toàn bộ số tiền tiết kiệm được, lại không hề tiến triển. Chính xác là không hề tiến triển thêm nữa. Tôi đã viết được những trang sách đầu tiên, nhưng lại một lần nữa tôi tắc tị. Đó là một cuốn sách về Nola, nhưng làm thế nào mà viết được khi không có nàng? Làm thế nào để viết được một cuốn sách về tình yêu mà ta biết rằng nó đã thất bại? Tôi ngồi hàng giờ trước những trang giấy trắng, hàng giờ chỉ để viết vài từ, đôi ba dòng. Ba dòng chữ vô nghĩa, những lời lẽ tầm thường nhạt nhẽo. Đó là một thời kì tồi tệ, tôi cảm thấy căm thù tất cả những thứ gì được gọi là sách và được viết ra bởi vì tất cả dường như đều hay hơn anh, đến độ mà ngay cả một bản thực đơn của một nhà hàng cũng làm cho anh cảm thấy thán phục vì đã được viết ra bằng một tài năng quá lớn, T-bone steak: 8 đô la, thật là tài tình, cần phải nghĩ đến điều đó! Đó là nỗi kinh hoàng tuyệt đối, Marcus à: tôi hoàn toàn bất hạnh và vì tôi mà Nola cũng bất hạnh theo. Trong suốt gần một tuần, tôi đã tránh nàng hết sức có thể. Dù vậy nàng vẫn quay trở lại Goose Cove nhiều lần vào buổi tối. Nàng đến mang theo những bông hoa dại mà nàng đã hái cho tôi. Nàng đập cửa, van nài : “Harry, Harry yêu quý, em cần anh. Hãy cho em vào, em xin anh. Ít ra hãy để cho em được nói chuyện với anh”. Còn tôi thì làm như đã chết rồi. Tôi nghe thấy tiếng nàng đổ sụp ngoài cửa và tiếp tục đập cửa, nức nở. Còn tôi, tôi chôn chân bên kia cửa, không động cựa. Tôi đợi. Đôi khi, nàng cứ ở đó đến cả tiếng đồng hồ. Sau đó, tôi nghe thấy tiếng nàng đặt bó hoa ngoài cửa và bỏ đi: tôi vội vàng ra cửa sổ trong bếp và nhìn theo nàng bước đi trên con đường rải sỏi. Tôi buồn đến độ tan nát con tim bởi tôi yêu nàng biết bao. Nhưng nàng mới có mười lăm tuổi. Người mà làm tôi điên lên vì tình mới chỉ có mười lăm tuổi!

Thế rồi tôi ra ngoài nhặt những bông hoa, và cũng như tất cả những bó hoa khác mà nàng mang đến cho tôi, tôi đều cắm vào một bình nước trong phòng khách. Và tôi ngắm nhìn những bông hoa đó hàng giờ. Tôi cô đơn hết sức, buồn bã cực độ. Và ngày Chủ nhật tiếp theo, ngày 13 tháng Bảy năm 1975, đã xảy ra sự kiện kinh hoàng đó”.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.