Alex hướng về phía Cradely Heath, tự ngưỡng mộ khả năng thích nghi của bản thân. Trong lĩnh vực nghiên cứu của cô ta, có những thời điểm thất vọng sẽ xuất hiện. Shane làm cô ta thất vọng nhưng cô ta đã biến chuyển tình huống nhỏ xíu đó thành lợi thế mà không ai phát hiện ra.
Luôn có tổn thất khi nghiên cứu nhưng tới giờ Alex chưa từng thấy bất kì tổn thất nào không xứng đáng với kết quả cuối cùng. Nỗi thất vọng là mối nguy hiểm mang tính nghề nghiệp nhưng cô ta sẽ chẳng là gì nếu không có tài xoay chuyển.
Giống như lúc này. Sau những sự kiện của đêm hôm trước thì việc quay trở lại Hardwick House là chính xác để đảm bảo rằng mọi người đều ổn, và nếu Barry có ở quanh đâu đó, thì cuối cùng hôm nay sẽ là một ngày tốt nữa cơ.
Cô ta cần một mối bận tâm khác để không nghĩ thêm về Ruth. Alex phải chấp nhận thực tế rằng cô ta sẽ không có thêm bất kì dữ liệu nào cho tới lần hẹn điều trị tiếp theo. Tin tức đưa tin rầm rộ nhưng cảnh sát sẽ không bao giờ kết nối mọi chuyện lại được, đặc biệt nếu Ruth nghe lời cô ta mà vứt bỏ con dao đi.
Tiết trời sáng sủa và có gió hiu hiu. Tán cây đung đưa di chuyển như thể dấu vết cuối cùng còn sót lại của mùa đông cũng đã bị thổi bay.
Khi lái xe qua Cradley Heath, cô ta dừng lại ở cửa hàng tiện lợi Tesco và mua một ít bánh kẹo rẻ tiền. Không tốn lắm, nhưng lại một lần nữa sự sáng suốt là tất cả.
Alex lái xe tiến vào Hardwick House và cô ta nhận thấy có thêm hai chiếc xe khác. Cuối tuần lúc nào cũng có khách ghé thăm những người sống ở đây.
“Tươi tỉnh lên nào,” cô ta tự nhủ, bước vào phòng bếp. David quay lại và Alex có thể thấy anh đang nghe điện thoại nhưng không nói gì. Anh dừng cuộc thoại và lắc đầu.
“Mọi việc ổn chứ?”
“Cô quay lại đây sớm vậy làm gì thế?”
“Ồ, tôi chỉ mang mấy thứ đến rồi sẽ đi ngay, được chứ nhỉ?” Cô ta hỏi một cách dè dặt.
“Xin lỗi, tôi không có ý đó.”
“Tôi chỉ muốn xem cả Malcolm và Shane có ổn không.” Đôi khi, cô ta tự khiến bản thân mình ngạc nhiên với lí lẽ mình đưa ra. Alex không quan tâm nhiều tới hai kẻ thất bại đó, nhưng Barry lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
“Malcolm trông như thể mới đấm bốc mười hiệp với Tyson và sau đó bị xe tải ủi băng cán qua, nhưng anh ấy ổn. Cảm giác như anh ấy trưởng thành hơn vì không gọi cảnh sát nữa. Chị gái anh ấy tới thăm và đang ở Nhà Nhỏ với anh ấy. Cô ấy mắng tôi tới tấp vì đã để xảy ra chuyện đó nhưng cô ấy cũng bình ổn lại khi biết Shane sẽ không ở đây nữa.”
“Thật sao?” Alex ngạc nhiên nhưng cũng vui mừng.
David xòe hai lòng bàn tay ra. “Nó rời tòa nhà trong đêm. Tôi tới đánh thức nó dậy lúc sáng sớm, định nói chuyện với nó và phòng nó đã được dọn sạch. Tôi đã nhắn vài tin nhưng giờ nó cũng tắt máy luôn rồi.”
“Ôi, David, tôi rất tiếc. Tôi biết anh quý cậu ấy.”
“Đứa trẻ tội nghiệp đó không có ai thân thích. Chưa từng được thoải mái trong đời. Tôi thực sự nghĩ chúng ta có thể giúp được cho nó.”
“Cậu ấy đã trưởng thành rồi. Cậu ấy phải đưa ra quyết định của riêng cậu ấy. Có thể cậu ấy chỉ không thể đối mặt với Malcolm và nghĩ rằng đó là cách tốt nhất. Ít nhất anh không phải bảo cậu ấy rời đi.”
“Chào Dougie,” cô ta nói, không cần quay lại. “Vẫn không chán đi theo tôi à?”
Cậu lắc đầu và rê từ chân nọ sang chân kia. Cô ta vừa mở miệng định nói gì đó nhưng lại thôi ngay. Đối xử tệ với Dougie chẳng ích gì. Cô ta thích kẻ thù của mình cũng có cảm giác chiếm hữu ở mức thấp nhất.
Alex nhặt mấy cái đĩa và đi tới Nhà Nhỏ.
Ray, người lớn tuổi nhất ở đây, đang ngồi trên một trong những chiếc ghế sofa chịu đựng không khí im lặng khó chịu thường xuất hiện giữa ông và đứa con gái ông hầu như không biết.
Ray là hình ảnh thu nhỏ về viễn cảnh mà Jeremy Hardwick tưởng tượng ra khi mở mái ấm này. Khi Ray rời bỏ thế giới tự do vào năm 1986, ổ cứng máy tính còn choán toàn bộ căn phòng, điện thoại di động với cục pin có kích thước to bằng cái vali và nhà sáng lập nên Facebook mới hai tuổi đầu.
Cô ta tiếp cận một trong hai người họ bằng cách mời họ đồ ăn có trên đĩa. Alex ước cô ta không phải phí phạm thời gian với những kẻ tầm thường như thế nhưng sự hiện diện là điều quan trọng. Họ đều nhón lấy một miếng bánh và cảm ơn cô ta, hào hứng vì sự chen ngang này.
Malcolm ngồi ở góc xa, trông rụt rè và sợ sệt cô em gái khắc khổ. Malcolm có thể đã trở thành một người chồng tốt của một người phụ nữ độc đoán. Anh ta chấp nhận vị trí của mình tương đối tốt. Alex cười bí hiểm với anh ta và rồi nhìn xuống dưới.
Khi Alex bắt đầu nhìn quanh phòng thì có một giọng nói vang lên phía sau cô ta.
“Úi,… thứ lỗi cho tôi, cô là bác sĩ, đúng không?”
Alex ngạc nhiên khi thấy em của Malcolm nhớn nhác ngước lên nhìn cô ta chằm chằm. Ả trông hơi dị hợm với hàm răng to và đôi mắt nhỏ bé tí.
“Tên tôi là Alexandra Thorne và tôi…”
“Vậy, cô là người đã thuyết phục anh tôi không gọi cảnh sát?”
Hai bàn tay đặt lên hông và cái cằm rỗ vươn ra phía trước. Alex cố để không bật cười thành tiếng. Sự chênh lệch chiều cao giữa họ khiến Alex chỉ muốn với tay xuống và vỗ lên đầu ả. Ước gì cô ta không phải phí phạm thời gian với những người chẳng có tí liên quan nào như thế này.
“Cô có muốn giải thích tại sao cô lại làm thế không?”
“Tôi không thấy mình cần phải giải thích bất kì điều gì cho…”
“Hãy nhìn anh tôi xem.” Ả chỉ tay hướng về phía Malcolm, lúc này trông rất xấu hổ và vẫn ngồi im lặng.
“Làm sao cô có thể để tên khốn đó đối xử với anh tôi thế này và không làm sao hết?”
“Không gọi cảnh sát là lựa chọn của Malcolm.”
Người phụ nữ đằng hắng giọng theo cách vượt xa tuổi của ả. “Đúng, tôi cho rằng như vậy.” Cô quan sát Alex từ đầu tới chân. “Này cô đang mặc jeans của Vicky Beckham và đi giày cao gót, anh ấy có thể hi sinh cả mấy đứa cháu nếu cô đề nghị đấy.”
Như thể đã định sẵn, hai cô bé lao tới như chớp, tóm lấy bắp đùi trái của Alex và cô ta nhanh chóng cân nhắc đưa giả thuyết đó vào bài kiểm tra.
Mọi người bắt đầu nhìn về phía họ. Và Alex đã chạm ngưỡng chán nản.
Alex hạ giọng. “Tôi không thuyết phục anh trai chị làm gì hết. Anh ấy hoàn toàn trưởng thành với suy nghĩ của riêng anh ấy.”
“À há, thật sao. Tôi hiểu cô định chơi trò gì rồi.”
Alex nghiêm túc e ngại rằng mình đã cười một cách đầy thứ tha. “Và, nó là gì?”
“Cô đang theo đuổi anh tôi. Đó là lí do của những chuyện này.”
Ồ, vâng, tất nhiên đó là lí do, Alex nghĩ, suýt thì cười vào mặt người phụ nữ kia.
“Cô đang cố ép anh tôi bị phụ thuộc vào cô để cô có thể bẫy anh tôi đến bước kết hôn với cô.” Một giọt nước dãi từ miệng người đàn bà đó bắn lên má Alex. Một bước tiến quá đà.
Cô ta nhẹ nhàng đẩy người phụ nữ đó vào một góc và miệng mỉm cười vì nể mặt những người đang theo dõi. Cô ta nói một cách kín đáo.
“Thôi được, nghe này, con mụ ngu ngốc, kiêu căng kia, tao đã khuyên Malcolm không lôi cảnh sát vào cuộc và mày nên đặc biệt biết ơn tao vì điều đó. Shane đã dựng lên những lời buộc tội rằng Malcolm đã gạ gẫm hai đứa con bé nhỏ của mày ở đằng kia. Bất kì cảnh sát nào cũng sẽ bị buộc phải điều tra những lời cáo buộc đó, và kéo theo đó là những đợt kiểm tra thể chất đau đớn, nhục nhã với hai đứa con nhỏ của mày - đó là không kể đến khả năng chúng sẽ bị tách ra không được sống với mày nữa.”
Alex lấy làm hài lòng khi thấy miệng của ả mở đủ rộng để làm khô hết thảy những giọt nước bọt còn trong đó.
Alex tiếp tục mỉm cười. “Vì thế, tao khuyên mày nên ngậm cái miệng xấu xa của mày lại, tiếp tục đến thăm ông anh trai và tránh xa những gì không liên quan tới mày.”
Đáp lại là một cái gật đầu thật nhẹ.
Alex quay người bước đi và hít thở sâu. Bây giờ, cần phải trở lại lí do thực sự khiến cô ta viếng thăm nơi này.