Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

“Đứa trẻ nào?” Bryant hỏi.

“Tôi đang ở trên hành lang của tầng trên cùng, lên đây đi.”

Kim có thể nghe thấy tiếng chìa khóa va leng keng khi anh nhẹ nhàng leo lên các bậc cầu thang.

“Chuyện về đứa bé là sao?”

“Anh chàng ngoài kia quay trở lại gặp vợ cũ, hiện đã kết hôn với cậu em trai tàn tật và cố níu kéo cô ấy trở lại. Việc không thành - nhưng cũng còn một cô con gái ruột của gã.”

“Chúa ơi…”

“Hãy gọi anh chàng David để xem anh ta có biết Barry đi xe hiệu gì và tuổi của đứa bé. Tôi sẽ rà soát nhanh quanh tầng này xem có gì không.”

“Ý cô là đứa bé con đang ngồi một mình trong xe sao?”

Kim biết chuyện dài khó hiểu nhưng cô không thể đứng giải thích mà không làm gì. “Này, tôi là người vô cùng tiêu cực trong chuyện này.”

Kim ra khỏi hành lang và rẽ phải, tìm kiếm ở khu vực xa nhất tính từ điểm này. Từ vị trí này, cô không thể nhìn ra chiếc xe phù hợp mô tả trong khu vực gần Barry nhất. Cô không mong muốn cắt ngang câu chuyện của vị bác sĩ và người đàn ông đang đứng trên rìa tường, nhưng nếu cô cần lại gần hơn để tìm đứa bé đang mất tích, thì chắc chắn gã sẽ nhảy xuống.

Cô xem xét toàn bộ không gian bên mạn phải chỉ trong vòng ba phút và quay trở lại hành lang. Thanh tra thám tử Evans đứng cạnh Bryant lúc này đang nói chuyện điện thoại.

“Cô muốn tôi lục soát hay đứng giám sát ở đây?” Evans hỏi.

Họ có cấp bậc ngang nhau nhưng cô đến đây trước. Vậy nên hiện trường là của cô.

“Anh đứng đó đi. Tôi sẽ lục soát.”

Anh chỉ vào hai cảnh sát thu mình nép lại ở phía bên kia của tường kính. “Tôi sẽ cố và để Pinky cùng Perky tiến lại gần hơn nhờ tiếng gió che đi tiếng động. Hai người họ có thể có cơ hội kéo gã trở lại qua rào chắn. Cô có nghĩ người bác sĩ kia đủ thông minh để hiểu một vài ám hiệu bằng tay không?”

“À, có, cô ấy hiểu đấy.”

Bryant dừng nghe điện thoại. “Chúng ta đang tìm kiếm một chiếc Montego cũ màu tối. Có cốp. Bé gái 4 tuổi. Và nữa, sếp, nhân chứng cũng suýt bị đâm khi gã rẽ vào bãi đỗ xe. Cô ta nói không nhìn thấy đứa bé nào trong xe cả.”

“Chết tiệt thật.” Hoặc đứa bé đang ở chỗ khác hoặc nó đang ở trong thùng xe, thiếu ô-xi. “Được rồi, hãy truyền tin đi. Họ có thể kiểm tra tầng 1 và 2, tôi sẽ lục soát tầng 3.”

“David đã đưa em của Barry đến, Lynda, theo ghi chép là người họ hàng. Cô ấy đang ở đây rồi.”

“Cứ để cô ta đứng yên đã. Chúng ta chẳng có gì cho cô ta cả.”

Kim đi xuống các bậc cầu thang dẫn xuống tầng dưới. Bryant đuổi kịp sau khi báo tin xuống dưới.

“Tôi rẽ phải, anh rẽ trái,” cô ra lệnh.

Kim đi dọc các lối đi, vượt qua hết cốp xe này đến cốp xe khác.

Sự im lặng kì quái làm cho các giác quan của cô căng lên. Đứa bé phải ở đâu đó quanh đây. Cô biết điều đó. Nhưng ở đâu thì cô không biết.

Khi cô đi dọc lối đi, cô phát hiện một chiếc xe tối màu, có cốp ở trong góc. Cô rảo bước nhanh hơn. Khi tới gần hơn, cô nhận ra đó là một chiếc Mondeo. Nhưng là một chiếc xe mới. Khỉ thật, cô đã nghĩ cô tìm ra. Nhưng vẫn còn vài xe khác ở tầng này.

Cửa vào bãi đỗ xe mở tung và bốn cảnh sát đi vào. Hai người đi thẳng về phía cô và hai người rẽ sang hướng khác.

“Các tầng khác còn trống một nửa, thưa sếp. Không có gì cả,” Bryant nói, xuất hiện bên cạnh cô.

Chết tiệt thật, cô bé phải ở đây - ở chỗ nào đó.

“Hãy bắt đầu từ hành lang và kiểm tra lại lần nữa,” cô ra lệnh.

“Sếp, ở đằng này,” tiếng Hammond hét lên.

Kim chạy nhanh hết sức về góc phải phía xe của sàn đậu xe, trong bóng tối của nền nhà thoai thoải.

Cậu ấy đứng bên cạnh một chiếc Montego màu xanh hải quân với biển xe kí hiệu X. Ra rồi.

“Hammond, đưa tôi dụng cụ!” Người cảnh sát không biết làm gì.

Anh ta lấy hộp phá khóa từ trong túi ra nhưng bỏ qua nó và lôi một cái búa nhỏ từ một túi khác. “Chính xác hay tốc độ?”

Cô gật đầu hướng về chiếc búa. “Lùi lại, mọi người.”

Chỉ hai cú, cửa sổ vỡ tan, mảnh vỡ rơi đầy trên ghế ngồi của người lái. Hammond với vào bên trong và mở cửa. chỉ trong chớp mắt anh ta vô hiệu hóa khóa xe và khởi động.

Anh ta nhìn lại cô. Kim gật đầu, và anh ta nhấn nút.

Cốp xe mở toang.

Kim nhìn vào đôi mắt đang hoảng sợ của cô bé con. Thân hình nhỏ bé của nó đang run lên vì sợ hãi, cuộn tròn trong lòng cốp xe bẩn thỉu.

Kim thở phào. Sợ hãi nhưng vẫn còn sống. Nó sẽ vượt qua thôi.

Bryant bước tới. Đứa bé cất tiếng khóc thút thít. Nỗi sợ trong mắt nó giờ mới được thoát ra.

“Lùi lại, Bryant. Để tôi.”

Kim bước tới che thùng xe, để đứa bé không nhìn thấy cái gì khác. “Chào cháu yêu. Tên cô là Kim. Tên cháu là gì thế?”

Đứa bé nhìn xung quanh cô, hai mắt đảo nhanh, cố gắng tìm kiếm sự an toàn hoặc cái gì đó thân quen để nó có thể bấu víu. Nước mắt chảy thành hai dòng trên hai gò má.

Kim quay lại phía hai cảnh sát và Bryant. Cô ra hiệu cho họ rời đi chỗ khác. Cô quỳ xuống để mặt cô có thể song song với mặt cô bé.

Kim mỉm cười và hạ giọng nhẹ như thì thầm. “Nhìn cô này, bé con. Mọi thứ đều ổn rồi. Không ai làm đau cháu đâu, được không.”

Kim nhìn cô bé. Một chút hoảng loạn đã mất đi.

Thò đầu vào trong cốp, Kim nhấc miếng giẻ đầy dầu mỡ khỏi tóc cô bé. Cô bé không thu người lại nhưng hai mắt quan sát mọi cử chỉ.

“Cháu yêu, dì Lynda đang tới đây với cháu. Bây giờ cháu cần nói cho cô biết cháu có bị đau ở đâu không?” Không có dấu hiệu nào nhìn thấy được rằng cô bé bị đánh nhưng cô phải chắc chắn trước khi nghĩ tới việc bế đứa bé ra khỏi xe.

Đầu cô bé lắc nhẹ, hầu như không nhận ra vì cô bé vẫn còn run, nhưng như vậy là vẫn có giao tiếp.

“Tốt lắm. Cháu có thể cử động ngón tay và ngón chân không? Cháu có thể lắc lắc chúng cho cô xem không?”

Kim nhìn vào trong cốp xe và nhìn thấy những ngón chân tay của cô bé chuyển động.

Cô nhìn cô bé. Nỗi kinh hoàng đã bớt đi. “Cháu có thể cho cô biết tên cháu không, cháu gái?”

“Amelia,” cô bé nói nhỏ.

“Nào, Amelia, cháu làm tốt lắm. Cháu mấy tuổi rồi?”

“Bốn tuổi rưỡi ạ.”

Ở độ tuổi của Amelia, chữ rưỡi đó thực sự quan trọng đấy.

“Cô nghĩ cháu phải sáu tuổi kia. Nào, bây giờ thì cô có thể bế cháu ra ngoài không?” Cảnh tượng cô bé nằm đó, giữa đống dụng cụ đầy dầu mỡ và đống vải bẩn thỉu khiến Kim khó chịu.

Amelia gật đầu một cách chậm chạp.

Kim cúi người vào cốp xe và nhẹ nhàng đặt hai tay xuống bên dưới thân cô bé rồi nhấc thân hình bé nhỏ lên và ôm vào lòng. Amelia theo bản năng quàng hai tay qua đầu Kim, hai chân cô bé quặp lấy phần hông. Đầu cô bé vùi vào cổ Kim.

“Ổn rồi, Amelia. Mọi thứ sẽ ổn thôi,” cô nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô bé. Và cô hi vọng con bé sẽ ổn.

Nước mắt của cô bé thấm đẫm cổ cô. Cô tự hỏi cô bé đã nghe được những gì.

Kim nghe tiếng cửa hành lang mở ra. Hai cảnh sát, người đàn ông từ khu nhà kí túc và một phụ nữ tóc vàng hoe chạy về phía cô.

“Amelia, cô phải đi bây giờ đây.”

Amelia cố níu lại bằng thớ cơ như của loài trăn nhiệt đới vùng châu Mĩ.

“Sẽ ổn thôi, bé yêu. Dì Lynda đã đến rồi.”

Kim dùng hết sức lực để kéo cô bé bốn tuổi đang dính chặt vào thân cô ra và đưa trả vào vòng tay đang chờ đợi của người thân.

Kim bắt tay người phụ nữ tóc vàng.

“Thanh tra thám tử, cảm ơn…”

Kim đã chạy xuyên khu đỗ xe. Toàn bộ quá trình tìm kiếm và giải cứu cô bé chỉ diễn ra trong khoảng ít hơn mười một phút nhưng cảm giác như nó kéo dài hàng giờ.

Cô bước hai bậc cầu thang một lượt. Thanh tra thám tử Evans vẫn đứng nấp ở chỗ cô đứng lúc trước.

“Con bé ổn chứ?” Anh ta thì thầm.

Cô gật đầu. “Tầng dưới đã kiểm tra chưa?”

“Giống như một bữa tiệc ngoài vườn chết tiệt. Còn khoảng ba mét ở góc cuối chưa được lục soát. Mấy nhân viên vô dụng nhất của tôi đang đứng đó rồi. Họ sẽ kiểm soát được cú nhảy của anh ta.”

“Bác sĩ đang giữ cái gì vậy?”

“Dụng cụ an toàn. Nugent lia nó vào chân cô ta khi cô ta đang nói chuyện. Chúng tôi đành tin rằng cô ta biết phải làm gì với nó và chỉ đang chờ cơ hội tròng nó vào người tên kia hoặc sẽ chẳng còn gì để cô ta tròng vào cả.”

“Ở đầu kia là cái gì?”

“Thắt lưng của Nugents.” Evans nhún vai. “Hoặc anh ta khiến gã đó không nhảy xuống được hoặc anh ta sẽ bị kéo theo khi gã nhảy.”

“Chuẩn bị xong hết chưa?” Kim hỏi.

“Mấy cái vọng lâu chết tiệt ấy hả?”

“Hiểu ý đồng đội đấy.”

Đôi lúc bạn chỉ cần xoay xở với những gì bạn có. Nếu bạn làm sai bạn phải đối mặt với phiên kỉ luật, và nếu làm được bạn sẽ trở thành anh hùng.

Kim xem giờ. Theo cô tính toán, anh ta đã đứng đó được bốn mươi lăm phút. “Gã không chịu được lâu nữa đâu.”

“Tôi sẽ xuống tầng dưới lấy trà và bánh nướng.”

Anh ta lùi bước và Kim đứng thế vào vị trí của anh ta. Tốc độ gió tăng lên có nghĩa là cô chỉ có thể nghe lõm bõm cuộc chuyện trò giữa họ.

“Chuyện gì tốt… nhảy xuống… Amelia?”

Kim không thể nghe được lời đối đáp của Barry nữa.

“Một khi… giải thích… thẩm phán… hiểu.”

Đó sẽ là một ngày lạnh lẽo trong ngục, Kim nghĩ.

“Anh… Amelia… cuộc sống… cùng nhau.” Đột nhiên có một khoảng thời gian trời lặng gió. Không gian tĩnh lặng bị cắt đứt bởi tiếng chiếc móc rơi từ tay Alex xuống nền đất.

Barry lưỡng lự, suýt thì tuột tay khỏi rào chắn. Gã cố xoay người lại và nhìn qua phía hàng rào. “Cái gì thế? Ai ở đằng đó?”

“Không có gì đâu, Barry,” Alex trả lời rất bình thản. “Tôi vừa làm rơi điện thoại thôi.”

Trong lúc nói Alex di chuyển để hai cảnh sát có thể quay lại vị trí Kim đang đứng nấp, nín thở chờ đợi.

Họ nhìn cô để xác nhận. Cô gật đầu. Âm thanh đó đã làm Barry kinh hãi và gã trông như thể có thể nhảy xuống ngay tức thì.

Hai cảnh sát trở lại vị trí ban đầu ở sau Kim.

Barry vẫn đang cố gắng để xoay người lại. Alex ra hiệu cho họ lùi lại thêm một chút.

Lúc này Barry đã hoàn toàn xoay người lại và đối mặt với Alex qua hàng rào. Nếu họ không dịch chuyển thì gã có thể dễ dàng nhìn thấy cả ba người họ đứng nấp cách đó chừng ba mét.

Kim thực sự mong người bác sĩ biết cô ta đang làm gì. Giờ là lúc để kiểm chứng những kĩ năng của cô ta, nhưng cô ta lại đang có một mình.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.