TẤT CẢ ĐƯỜNG DÂY ĐIỆN THOẠI CỦA CÁC ANH ĐỀU THUỘC VỀ TÔI

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
05

❊ ❊ ❊

Sau khi bị kết án, tôi lại được chuyển đến cơ sở ở Norwalk, phụ trách phân loại sách. Tôi trú ngụ trong thư viện và nhận ra ở đó có cả một bộ sưu tập sách luật rất hay. Chúng trở thành mối quan tâm mới của tôi.

Một số thanh thiếu niên đang bị giam giữ ở đó muốn điền đơn phúc thẩm hoặc tìm hiểu xem chúng có những quyền lợi gì, và tôi bắt đầu giúp đỡ chúng bằng cách nghiên cứu hộ. Ít nhất tôi cũng đang làm một chút việc tốt cho người khác và thấy thỏa mãn với việc đó.

Bộ sưu tập sách của thư viện hóa ra còn bao gồm những tài liệu hướng dẫn điều hành CYA. Đúng là tiện thật, tôi nghĩ. Họ định cho mình tìm hiểu cách họ làm việc để mình có thể tìm ra các sai sót và kẽ hỡ rồi. Tôi cứ thế vùi đầu vào nghiên cứu tài liệu.

Tôi được phân cho một luật sư cố vấn. Ông ta nói chuyện với tôi vài lần rồi đưa ra đề nghị sẽ gửi tôi đến Preston, trại cai ngục thanh thiếu niên tương đương ở San Quentin, một nơi đầy những kẻ nguy hiểm và bạo lực nhất trong hệ thống các trại cai ngục thanh thiếu niên ở bang California. Tại sao ư? Bởi tôi chắc chắn là một trong số ít tội phạm “cổ cồn trắng”[1] mà hệ thống trại cai ngục thanh thiếu niên từng phải xử lý.

Gã luật sư thậm chí còn bảo tôi rằng hắn chọn chỗ đó một phần vì nó ở rất xa – phải lái xe mất khoảng 7-8 tiếng, nghĩa là mẹ và bà tôi lâu lâu mới đến thăm tôi một lần. Có thể gã nghĩ rằng thằng nhóc trung lưu này đã có tất cả các cơ hội mà những gã thô lỗ ở trung tâm thành phố chưa bao giờ có, và thay vì lấy một tấm bằng đại học cùng một công việc ổn định lương cao, tôi đã luôn đẩy mình vào rắc rối… Nếu gã gửi tôi tới một nơi nguy hiểm và khắc nghiệt, điều đó sẽ đủ để dọa tôi quay lại con đường chân chính. Hoặc có thể gã chỉ là một tên khốn độc ác, lạm dụng quyền hành của mình.

Nhưng có ai lường trước được tương lai? Trong tài liệu hướng dẫn điều hành CYA, tôi tìm thấy một danh sách các yếu tố bắt buộc phải xem xét khi quyết định trại giam dành cho thanh thiếu niên. Cậu ta phải được ở gần gia đình. Nếu đã tốt nghiệp trung học hoặc nhận được chứng chỉ GED, cậu ta phải được ở một trại giam có giảng dạy chương trình đại học – điều mà trại Preston chắc chắn không có. Trại phải được chọn dựa trên thiên hướng bạo lực tự nhiên và việc liệu cậu ta có vẻ sẽ trốn trại hay không. Tôi chưa bao giờ tham gia đánh nhau và chưa bao giờ thử trốn trại. Sau tất cả, theo tài liệu hướng dẫn, mục tiêu là cải tạo. Tuyệt vời.

Tôi chép lại những trang đó.

Quá trình giải quyết tranh chấp cũng mang lại một bài học thú vị: Một tù nhân có thể yêu cầu một chuỗi phiên xét xử, kết thúc bằng một phiên xử mà ở đó một thẩm phán tới từ bên ngoài sẽ đến nghe các chứng cứ và đưa ra phán quyết công bằng ràng buộc tất cả các bên.

Tôi đã trải qua các bước trong các phiên xử. Khi thẩm phán trung lập được đưa tới, các thành viên của hội đồng CYA – gồm năm người – đưa ra quan điểm về trường hợp của tôi, hoàn tất phần trình bày bằng những trang giấy chép lại từ tài liệu hướng dẫn điều hành để củng cố quyết định của họ.

Một nước cờ thông minh, ngoại trừ việc họ đã dùng phiên bản lỗi thời của cuốn tài liệu hướng dẫn, với những điều khoản không thực sự có lợi cho tôi.

Khi đến lượt mình trình bày, tôi nói: “Hãy để tôi cho ông xem bản sửa đổi hiện hành của cuốn tài liệu hướng dẫn mà những người kia đã không đưa cho ông.” Và tôi ra vẻ khẩn thiết cầu xin muốn được cải tạo bản thân.

Thẩm phán nhìn vào thời gian trên những trang giấy mà luật sư đưa ra, rồi lại nhìn vào thời gian trên những trang giấy của tôi.

Và ông ta thậm chí đã nháy mắt với tôi.

Ông ta yêu cầu gửi tôi đến một cơ sở có chương trình đại học. Họ gửi tôi đến Karl Holton, ở Stockton, phía đông San Francisco. Tuy cách nhà một quãng xa, nhưng tôi cảm thấy mình đã chiến thắng và rất tự hào về bản thân. Nhìn lại, tôi nhớ tới những lời ca trong bài hát của Tom Petty: “You could stand me up at the gates of hell but I won’t back down.” (tạm dịch: Các anh có thể bỏ rơi tôi bên cánh cửa địa ngục nhưng tôi sẽ không lùi bước).[2]

Với tôi, Karl Holton hóa ra lại là Holiday Inn[3] của CYA với điều kiện sống tốt hơn, thức ăn ngon hơn. Dù nơi đây cách nhà năm tiếng lái xe, nhưng mẹ và bà vẫn đến thăm tôi hai tuần một lần, và vẫn mang cho tôi hàng đống đồ ăn như trước. Chúng tôi nướng thịt hay tôm hùm trên những vỉ nướng ngoài trời như những con người văn minh, tôi và mẹ sẽ tìm những ngọn cỏ bốn lá trên bãi cỏ của khu thăm nom ngoài trời. Những chuyến thăm của họ khiến thời gian giam giữ của tôi như ngắn lại.

Các luật sư sẽ tới gặp các gia đình, và luật sư của tôi có vẻ lịch sự quá mức với mẹ tôi.

Những khía cạnh khác trong thời gian cải tạo của tôi không được êm ả như vậy. Loại dao cạo duy nhất được cho phép là loại dùng một lần và lần nào nó cũng cắt vào da tôi, vì thế tôi đã ngừng cạo râu. Râu mọc rậm và dày khiến tôi hoàn toàn thay đổi diện mạo; tôi sẽ giữ diện mạo đó tới chừng nào còn ở trong trại.

Tôi được thả sớm chỉ sau sáu tháng. Khi khai vào biên bản Điều kiện Tại ngoại, tôi bị hỏi: “Chúng tôi có thể đặt ra điều kiện gì để cậu không hack nữa?”

Làm sao tôi có thể trả lời được câu hỏi này? Tôi nói: “À, có hành động hacking có đạo đức và hacking vô đạo đức.”

“Tôi cần thuật ngữ chuyên ngành,” người kia đáp lại. “Tôi có thể viết gì vào đây?”

Bộ phim Star War (Chiến tranh giữa các vì sao) đột nhiên nảy ra trong đầu tôi. Tôi nói: “Ông có thể gọi đó là ‘hacking hắc ám (dark side hacking).’”

Và đó là cách nó được ghi vào biên bản Điều kiện của tôi: “Không hacking hắc ám.”

Tôi nghĩ một phóng viên của tờ LA Times bằng cách nào đó đã nhìn thấy cụm từ này. Nó được lựa chọn và được báo chí sử dụng rộng rãi, trở thành một dạng biệt danh cho tôi. Kevin Mitnick, Hacker Hắc Ám.

Sau khi tôi được thả, một cảnh sát đã gọi cho tôi, tự xưng là Dominick Domino và giải thích rằng ông ta là người đã lái xe đưa tôi đến Tòa án xét xử thanh thiếu niên khi tôi bị bắt ở Fromin. Ông ta đang thực hiện một video huấn luyện LAPD về tội phạm máy tính và hỏi tôi liệu có muốn đến ghi hình phỏng vấn không? Tất nhiên rồi, tại sao không?

Tôi không nghĩ họ vẫn sử dụng chiếc đĩa này sau ngần ấy năm, nhưng trong suốt một thời gian dài, tôi từng góp phần giúp cảnh sát Los Angeles nỗ lực học cách bắt những kẻ như tôi.

Vào thời điểm đó, bà tôi đã buôn chuyện với một người bạn, bà Donna Russell, người đang giữ chức vụ Giám đốc Bộ phận Phát triển Phần mềm của hãng phim 20th Century Fox, để có thể xin việc cho tôi. Tôi nghĩ,Quá tuyệt – biết đâu mình thậm chí còn có thể sánh vai cùng một vài ngôi sao điện ảnh. Tôi yêu công việc này. Tôi làm việc ngay tại phim trường, đi bộ qua khu âm thanh để đến tòa nhà của mình; tiền lương khá hậu hĩnh, hãng phim đào tạo tôi phát triển các ứng dụng bằng COBOL và Basic Assembly Language của IBM, ngoài ra tôi còn học được cách làm việc với các máy tính cỡ lớn của IBM và máy tính cỡ trung của HP.

Nhưng người ta vẫn thường nói mọi cuộc vui sớm muộn đều đến lúc tàn – và trong trường hợp này, nó đã đến sớm thay vì đến muộn. Một nhân viên khác đã đâm đơn kiến nghị rằng, theo luật của công đoàn, công việc này đáng lẽ phải được giao cho các nhân viên hiện tại.

Chỉ sau hai tháng, tôi đã lại trắng tay, thất nghiệp.

Cú sốc ập đến khi viên quản chế của tôi, Melvin Boyer, gọi tới và nói: “Kevin, hãy ăn sáng thật no, ăn càng nhiều càng tốt, rồi đến gặp tôi.” Điều đó chỉ có thể có một ý nghĩa duy nhất: rắc rối.

Trong thế giới ham radio của Los Angeles, có một nhóm chuyển tiếp sóng trên tần số 147,435 Mhz được gọi là “trại thú vật”. Bọn chúng sẽ tấn công lẫn nhau, sử dụng ngôn ngữ bậy bạ, và chặn phá việc truyền phát sóng của người khác. Đối với tôi, đó chỉ là một trò chơi. Sau này, tôi biết rằng một gã trong nhóm trại thú vật hẳn có hận thù gì đó với tôi nên đã gọi cho Văn phòng Quản chế của Trại Cải tạo Thanh thiếu niên để than phiền rằng tôi đã hack vào mạng máy tính của công ty hắn. Tôi không hề làm vậy. Nhưng gã này làm cho Xerox, tôi đoán điều đó khiến gã có vẻ đáng tin cậy.

Mẹ lái xe đưa tôi đến đó. Giám sát viên quản chế yêu cầu tôi đi theo ông ta đến văn phòng. Ông ta nói với mẹ tôi sẽ quay lại ngay và rằng bà có thể đợi ở phòng chờ. Thay vào đó, tôi lập tức bị viên giám sát còng tay khi họ dẫn tôi đi theo cửa phụ để ra một chiếc xe đã đợi sẵn. Tôi gào lên với mẹ rằng họ lén đưa tôi ra ngoài và bắt tôi vì những việc tôi chưa từng làm.

Tôi được viên quản chế và giám sát viên của ông ta đưa đến trại giam Van Nuys. Có một sự trùng hợp kỳ quặc khi bác Mitchell đã gọi cho tôi từ chính trại giam này chỉ vài tuần trước đó. Cuộc đời của bác cũng đầy thăng trầm: Bác trở thành triệu phú bất động sản, an cư trong một dinh thự ở Bel Air, khu cao cấp hơn cả Beverly Hills, tọa lạc ở khu đắc địa của Los Angeles. Nhưng rồi bác tìm đến cocain, heroin, rồi – chuyện xưa như Trái đất – mất nhà, tiền tài, danh dự và cả tự trọng.

Nhưng lúc đó, tôi vẫn dành rất nhiều tình cảm cho bác. Đêm bác gọi điện từ trại giam Van Nuys, tôi đã nói: “Bác có muốn cháu sửa máy điện thoại công cộng để bác có thể gọi điện miễn phí không?” Tất nhiên là bác muốn.

Tôi nói với bác: “Khi chúng ta cúp máy, hãy nhấc máy lại và quay số 211-2345. Lúc đó, sẽ có một thông báo tự động cho bác biết số điện thoại mà bác đang dùng. Hãy gọi lại cho cháu, cố nhớ và nói cho cháu biết số điện thoại đó.” Khi tôi có được số điện thoại đó, bước tiếp theo là thay đổi một trong số các bộ chuyển mạch của công ty điện thoại. Từ máy tính của mình, tôi gọi vào bộ chuyển mạch thích hợp và đổi “mã lớp đường dây” trên điện thoại đó thành mã cho một số điện thoại nhà riêng, cho phép các cuộc gọi đến và đi. Trong lúc đó, tôi đã thêm vào tính năng gọi ba bên và chờ cuộc gọi. Tôi đã lập trình chiếc điện thoại đó sao cho tất cả cước phí sẽ được tính vào hóa đơn của đồn cảnh sát LAPD Van Nuys.

Một tuần sau, tôi lại có mặt tại chính trại giam Van Nuys này, nơi mà nhờ vào việc tốt tôi đã làm cho bác Mitchell, tôi có thể thực hiện tất cả các cuộc gọi miễn phí mà mình muốn. Tôi ôm điện thoại xuyên đêm. Nói chuyện với bạn bè giúp tôi thoát khỏi thực tại về nơi tôi đang sống. Hơn nữa tôi cần tìm một luật sư có thể bào chữa cho tôi, bởi tôi biết khi bị gửi trả lại để đối mặt với Hội đồng Cai ngục của CYA, tôi sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến vô cùng khó khăn. Những người bị cai ngục có rất ít quyền, và hội đồng chỉ cần tin tôi có thể đã làm bất cứ thứ gì mà tôi đang bị buộc tội; các chứng cứ không cần phải đạt tiêu chuẩn “vượt ngoài nghi ngờ có căn cứ” như trong một buổi xét xử hình sự.

Mọi việc dần trở nên tồi tệ hơn. Họ chuyển tôi đến Trại giam của Quận Los Angeles, nơi tôi được chào đón bằng việc cởi bỏ hết quần áo để họ có thể xịt thuốc diệt côn trùng lên khắp người. Tôi bị dẫn đến một khu trại khiến tôi sợ hết hồn. Tôi không biết còn có hạng người nào đáng sợ hơn: Những gã bặm trợn có thể sẽ móc mắt bất kỳ ai nếu có cơ hội, hay những gã điên khùng có thể làm hại ai đó mà thậm chí còn không biết mình đang làm gì. Tất cả các giường đều có người nằm, vì thế tôi không có chỗ ngủ. Tôi chỉ đứng dựa vào tường, cố gắng giữ mình tỉnh táo để đến khi mặt trời mọc, tôi vẫn còn tất cả những thứ đã mang theo khi đến đây.

Boyer, viên quản chế Trại Cải tạo Thanh thiếu niên, nói với mẹ tôi: “Trại giam của Quận Los Angeles là một nơi rất nguy hiểm. Thằng bé có thể sẽ bị ăn đòn ở đó”, rồi chuyển tôi về Norwalk ngay hôm sau. Giờ đây, nếu gặp lại Boyer, tôi chắc sẽ ôm ông ấy thật chặt vì việc đó.

Dù đã 20 tuổi nhưng nhờ đang trong thời gian quản chế, tôi vẫn thuộc quyền xét xử của Trại Cải tạo Thanh thiếu niên. Đây là lần thứ ba Trung tâm Tiếp nhận Norwalk chào đón tôi; một số lính gác ở đây cũng nhẵn mặt tôi rồi.

Trong lần hầu tòa của tôi trước hội đồng cai ngục, họ rõ ràng không coi trọng đơn kiện tôi, có lẽ vì không có bằng chứng gì ngoài một báo cáo từ viên cai ngục kia dựa trên một khiếu nại duy nhất. Họ kết luận rằng tôi đã vi phạm lệnh cấm sử dụng ham radio từ Phòng Quản chế. Nhưng đó không phải là một lệnh cấm hợp pháp: Chỉ có Ủy ban Truyền thông Liên bang (FCC) mới có thẩm quyền tước quyền sử dụng ham radio của tôi. Họ bắt giam tôi 60 ngày; lúc đó, tôi đã ở trong trại được khoảng 57 ngày, vì vậy, tôi được thả vài ngày sau đó.

Khi mẹ đến đón, tôi đã lái xe đưa bà đến Học viện Cảnh sát Los Angeles. Tôi nghe nói họ có bán một khung biển số xe được cho là thân thiện với cảnh sát – nếu cảnh sát nhìn thấy nó, họ có thể sẽ không tấp bạn vào lề đường khi bạn vi phạm luật giao thông. Trong cửa hàng, tôi đã để ý thấy một chồng sách niên giám LAPD. Tôi nói muốn một cuốn “làm quà cho chú tôi, người đang ở LAPD”. Tuy tốn 75 đô-la nhưng với tôi, cuốn niên giám thật tuyệt vời, hệt như tôi đã tìm thấy Chén thánh vậy: Nó có ảnh của tất cả sĩ quan LAPD, kể cả những gã hoạt động ngầm được giao giải quyết tội phạm có tổ chức.

Tôi tự hỏi không biết họ có xuất bản cuốn sách đó hằng năm… và bán cho bất kỳ ai chịu trả tiền hay không.

Một người bạn của mẹ tôi, một doanh nhân tên là Don David Wilson, lúc đó đang điều hành vài công ty thuộc một công ty mẹ có tên Franmark. Ông ta đã thuê tôi hỗ trợ những việc có liên quan đến máy tính – lập trình, nhập dữ liệu… Công việc này rất buồn chán, vì vậy để tìm niềm vui, hứng thú và thử thách trí tuệ – hẳn bạn sẽ chẳng lấy gì làm ngạc nhiên – tôi quay lại với hacking và phreaking với ông bạn cũ Steve Rhoades, người sẽ đến vào buổi tối để dùng máy tính ở Franmark.

Một ngày nọ, trên đường đi ăn trưa với một nữ đồng nghiệp trẻ ở chỗ làm, tôi phát hiện thấy một nhóm mặc đồng phục cảnh sát và viên cai ngục cũ cùng một người từng lục soát xe tôi nhiều năm trước để tìm “bom logic”. Tôi biết bọn họ không ở đây để thăm hỏi xã giao. Chết tiệt! Tôi lo sốt vó. Tôi không thể co cẳng chạy hay đi đủ nhanh mà không bị chú ý. Vì thế, tôi quay lưng về phía nhóm người mặc đồng phục và ôm nữ đồng nghiệp kia thật chặt, thì thầm vào tai cô ấy rằng tôi vừa nhìn thấy một người bạn cũ và không muốn anh ta thấy tôi. Chúng tôi chui vào xe của cô ấy, vẫn nằm trong tầm mắt của nhóm người kia.

Tôi cúi thấp xuống và nhờ cô ấy lái xe đi thật nhanh bởi tôi cần phải thực hiện một cuộc gọi quan trọng. Từ máy điện thoại công cộng, tôi gọi đến chi nhánh West Valley của LAPD và yêu cầu được nối máy đến phòng lưu trữ. “Đây là thám tử Schaffer,” tôi nói. “Tôi cần kiểm tra một đối tượng xem anh ta có vi phạm gì tại địa phương và cả Trung tâm Thông tin tội phạm của FBI (NICC) không. Mitnick, M-I-T-N-I-C-K, Kevin David. Ngày sinh của đối tượng là ngày 6 tháng 8 năm 1963.”

Tôi khá chắc câu trả lời sẽ là gì.

“Có, chúng tôi có một vụ với anh ta. Có vẻ như là vi phạm trát của CYA.”

Tiên sư…! Nhưng ít nhất họ đã không bắt được tôi.

Tôi gọi cho mẹ và nói: “Mẹ ơi, con đang ở 7-Eleven, mẹ con mình cần nói chuyện.”

Đó là một mật mã của hai mẹ con tôi. Bà biết 7-Eleven nào, và tôi cần nói chuyện bởi tôi đang gặp rắc rối. Khi bà có mặt, tôi đã kể cho bà câu chuyện và rằng tôi cần một nơi để trốn cho đến khi quyết định sẽ làm gì.

Bà tôi thu xếp với bà bạn Donna Russell, người đã thuê tôi ở Fox, để tôi có thể ngủ trên salon phòng khách vài hôm.

Mẹ lái xe đưa tôi đến đó, dừng giữa đường để tôi có thể mua bàn chải, dao cạo râu và một ít đồ lót cùng với tất. Ngay khi ổn định, tôi tìm trường luật gần nhất trong cuốn Những trang Vàng, và dành cả ngày lẫn đêm ở đó nghiền ngẫm Bộ luật Phúc lợi và Định chế, nhưng không có nhiều hy vọng.

Tuy nhiên, “Chỉ cần có niềm tin…” Tôi tìm thấy một điều khoản nói rằng với tội danh phi bạo lực, quyền pháp lý của Tòa án xét xử Thanh thiếu niên sẽ hết hiệu lực khi bị can 21 tuổi hoặc hai năm sau ngày phạm tội, tùy điều kiện nào xảy ra sau. Với tôi, điều đó có nghĩa là hai năm tính từ tháng 2 năm 1983, khi tôi bị kết án ba năm tám tháng.

Tôi gãi đầu gãi tai. Một phép toán nhỏ nói với tôi rằng việc đó sẽ diễn ra sau khoảng bốn tháng nữa. Tôi nghĩ:Nếu mình biến mất cho đến khi quyền pháp lý của họ hết hiệu lực thì sao nhỉ?

Tôi gọi cho luật sư và trình bày ý tưởng đó với ông ta. Ông ta có vẻ phật ý: ”Chắc chắn là cậu sai rồi. Nguyên tắc cơ bản của luật pháp là nếu bị can biến mất khi có lệnh bắt, thời gian sẽ bị gián đoạn cho đến khi tìm thấy cậu ta, kể cả sau nhiều năm.”

Ông ta còn nói thêm: “Cậu phải dừng ngay trò làm luật sư này đi. Tôi là luật sư. Hãy để tôi làm việc của mình.”

Tôi nài nỉ ông ta xem kỹ lại điều khoản, tuy khó chịu nhưng cuối cùng ông ta cũng đồng ý. Hai ngày sau khi tôi gọi lại, ông ta đã nói chuyện với Melvin Boyer, viên cai ngục giàu lòng trắc ẩn đã chuyển tôi khỏi chốn rừng rú nguy hiểm ở Trại giam Quận Los Angeles. Boyer bảo ông ta: “Kevin nói đúng đấy. Nếu cậu ta biến mất từ giờ đến tháng 2 năm 1985, chúng tôi sẽ không thể làm gì được. Đến lúc đó, lệnh bắt giữ sẽ hết hiệu lực và cậu ta sẽ thoát nguy.”

Quanh tôi có một số thiên thần. Donna Russell đã liên hệ với bố mẹ bà, họ có một căn hộ ở Oroville, California, cách San Francisco khoảng 240km về phía Đông Bắc. Và tất nhiên, họ sẽ sẵn lòng nhận một người giúp việc loanh quanh, và được mẹ anh ta trợ cấp tiền hằng tháng, vào ở trọ.

Ngay hôm sau, tôi bắt xe buýt Greyhound và lên đường. Quãng đường dài giúp tôi có thêm thời gian để chọn lấy một cái tên tạm thời: Michael Phelps (phần họ được lấy từ series phim truyền hình Mission Impossible(Nhiệm vụ bất khả thi)).

Có lẽ một trong những người “bạn” hacker đáng tin tưởng của tôi đã tung tin đồn rằng tôi chạy trốn đến Israel. Thực tế, tôi không hề đến đó – và cho đến nhiều năm sau này – tôi thậm chí còn chưa bao giờ bước qua biên giới đến Canada hay Mexico, nói gì đến đi sang bờ kia đại dương. Nhưng đây là một trong những câu chuyện về sau sẽ trở thành một phần của huyền thoại, một trong những “sự thật” không đúng về quá khứ của tôi. Sau này, nó được dùng làm lý do để thuyết phục quan tòa không cho phép tôi được bảo lãnh.

Chủ nhà của tôi ở Oroville, bà Jessie và ông Duke, đã nghỉ hưu và sống trong một trang trại rộng nửa mẫu đất trong khu nông nghiệp. Họ là những người tốt nhưng lối sống có phần cứng nhắc. Lịch trình của họ ngày nào cũng nhất nhất là: Thức dậy vào 5 giờ sáng, ăn bánh mì ngô và uống sữa vào bữa sáng. Sau bữa tối, ngồi xem chương trình giải trí trên truyền hình. Không máy tính. Không modem. Không ham radio. Đây đúng là một cuộc sống khó chịu đối với một gã như tôi, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc ngồi sau bức tường của Trại Cải tạo Thanh thiếu niên.

Đôi vợ chồng già nuôi gà và lợn cùng hai con chó. Đối với tôi, khung cảnh ở đây hệt như trong bộ phimGreen Acres (tạm dịch: Vùng đồng cỏ xanh)36*. Tôi thề là một trong số những con lợn ở đây nhìn hệt như Arnold, con lợn trong phim luôn!

36Loạt phim truyền hình ở Mỹ kể về một cặp vợ chồng chuyển từ New York về vùng thôn quê. (ND)

Hiển nhiên là tôi không thể lái xe, bởi bằng lái xe duy nhất mà tôi có đang để tên thật của tôi, và hiện đang có lệnh truy bắt tôi. Vì thế, để đi loanh quanh, tôi mua một chiếc xe đạp.

Tôi đạp xe đến một thư viện trong vùng và dành hàng giờ đọc sách. Ngoài ra, để giữ cho đầu óc linh hoạt, tôi đăng ký một khóa học về Tư pháp Hình sự ở một trường địa phương. Giảng viên là một thẩm phán tòa án hình sự ngồi ở Quận Butte. Trong suốt khóa học, ông ta cứ bật những chiếc đĩa ghi lời thú tội. Và ông ta giảng giải các nghi phạm đã ngây thơ ra sao khi khai với cảnh sát mà không có luật sư. Một lần, ông ta nói: “Hầu hết tội phạm đều tin rằng họ có thể tự bào chữa để thoát khỏi rắc rối.” Tôi mỉm cười, biết rằng đó là một lời khuyên rất tuyệt vời. Tôi thích thú tự hỏi không biết ông ta sẽ nghĩ gì nếu phát hiện ra một sinh viên ngồi hàng đầu trong lớp hiện đang lĩnh trát truy nã.

Tôi mắc kẹt với lối sống Green Acres trong bốn tháng, cho đến khi nhận được cuộc gọi từ luật sư xác nhận rằng ông ta đã nhận được một bản sao giấy miễn trừ từ CYA nói rằng họ không còn quyền pháp lý với tôi nữa. Tay luật sư nói rằng đó là tờ giấy miễn trừ “nhục nhã”. Tôi chỉ cười lớn. Ai thèm quan tâm liệu nó có nhục nhã hay không? Ngay từ đầu, tôi đã không màng đến danh dự rồi. Việc này đâu có giống như việc tôi đào ngũ.

Chỉ trong vài ngày, tôi đã trở về Los Angeles với đầy hy vọng. Lenny DiCicco vừa nhận được công việc điều khiển máy tính ở Hughes Aircraft và đang nóng lòng đợi tôi ghé thăm. Còn hơn thế, Lenny nói cậu ta có thứ muốn chia sẻ với tôi, một thứ cậu ta không muốn nói qua điện thoại. Tôi tự hỏi không biết đó có thể là gì.

❀ ❀ ❀

[1] 33* Tội phạm cổ cồn trắng: Loại hình tội phạm không có tính chất bạo lực, thường liên quan đến tiền và đối tượng phạm tội thường có mục đích kiếm lợi cho bản thân. (BTV, theo Wikipedia)

[2] 34* Trích ca khúc “I won’t back down” của Tom Petty. (BTV)

[3] 35* Thương hiệu khách sạn lớn, thuộc chuỗi khách sạn InterContinental Hotels Groups nổi tiếng khắp thế giới. (BTV)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.