Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Vẫn còn phấn khích vì lấy được trình biên dịch thành công, tôi ngủ dậy và phát hiện ra điện thoại đã chết. Tôi đã làm một việc thực sự ngu ngốc uy hiếp đến sự tự do của chính mình.

Không dám mạo hiểm thực hiện một cuộc gọi công việc gắn với danh tính mới từ điện thoại nhái số, tôi mặc quần áo và tới trạm điện thoại công cộng gần nhất để gọi tới công ty điện thoại Southern Bell và hỏi xem tại sao điện thoại của tôi không hoạt động. Sau khi bắt tôi chờ đợi rất lâu, giám sát viên cầm máy và bắt đầu đặt ra rất nhiều câu hỏi. Sau đó, bà ta nói với tôi: “Một Michael Stanfill đã gọi cho chúng tôi từ Portland và nói rằng anh đang dùng danh tính của anh ta.”

“Anh ta hẳn đã nhầm lẫn rồi,” tôi nói. “Ngày mai tôi sẽ gửi fax cho bà bản sao bằng lái xe của tôi để chứng minh thân phận của mình.”

Đột nhiên tôi nhận ra có điều gì đó đã xảy ra. Công ty Điện ở Raleigh, công ty Điện và Ánh sáng Carolina yêu cầu phải có một khoản tiền cọc lớn. Nếu nhận được đảm bảo từ công ty dịch vụ cũ, bạn sẽ không cần phải trả những khoản này. Do đó, tôi gọi tới công ty điện mà Michael Standfill sử dụng dịch vụ ở Oregon – Portland General Electric – và đề nghị cung cấp một thư giới thiệu gửi qua fax. Tôi nói với người phụ nữ ở đầu dây bên kia rằng tôi vẫn muốn duy trì tài khoản của mình ở Oregon nhưng đang mua bất động sản ở Raleigh. Khi gửi thư giới thiệu, hẳn là họ đã gửi cả một bản cho Standfill thực sự. Tôi cảm thấy mình đúng là một thằng ngu: Chỉ vì tiết kiệm 400 đô-la tiền đặt cọc mà tôi đã phá hủy danh tính mới của mình.

Tôi phải chuyển đi ngay lập tức.

Tôi phải có một danh tính mới ngay lập tức.

Tôi phải cuốn gói khỏi căn hộ này ngay lập tức!

Tôi còn chưa có cơ hội tham dự một trong những bữa tiệc cư dân kia hay gặp gỡ cô nàng dễ thương nào đó.

Tìm được việc đương nhiên là một trong những ưu tiên hàng đầu của tôi. Tôi đã gửi sơ yếu lý lịch và hồ sơ xin việc dưới danh nghĩa Michael Standfill tới hơn 20 chỗ khác nhau – hầu hết là các nhà tuyển dụng tiềm năng trong khu vực này. Giờ thì với chiếc điện thoại bị ngắt kết nối, không một nhà tuyển dụng nào có thể liên lạc được với tôi! Tệ hơn cả là sẽ rất rủi ro nếu gửi thư tới những nơi đó dưới một cái tên khác. Điều này đặt tôi vào một tình thế cực kỳ bất lợi.

Tôi đã ký hợp đồng thuê nhà sáu tháng, vì vậy, tôi nói với người phụ nữ có khuôn mặt tròn ở văn phòng: “Tôi rất thích nơi này nhưng giờ tôi đang có chuyện gấp liên quan đến sức khỏe của người thân nên phải rời đi ngay.”

Chị ta nói: “Nếu đó là chuyện khẩn cấp thì công ty sẽ để anh cắt hợp đồng. Nhưng họ sẽ không bồi hoàn cho anh tiền thuê tháng này đâu.” Tôi thực muốn trả lời chị ta rằng: “Hãy quên khoản bồi hoàn đó đi, chị cứ coi đó là phần bù đắp để nếu đặc vụ liên bang có tới đây hỏi gì thì nhớ nói là tôi chưa từng ở đây.”

Ngay hôm sau, tôi dọn đến nhà trọ Friendship Inn để sống tạm trong khi tìm một căn hộ mới. Dù chẳng có mấy tài sản, thế nhưng tôi cũng mất tới vài chuyến đi đầy căng thẳng trong chiếc xe đi thuê nhỏ bé để chuyển mọi thứ tới hầm trú ẩn tạm thời mới. Áp lực phải tìm được công việc mới và tạo ra danh tính mới đè nặng lên tôi.

Tôi đã không nhận ra mình còn có những việc lớn hơn cần phải lo lắng. Tôi đã không tưởng tượng ra được tấm lưới vây bắt bắt đầu chụp xuống người tôi ra sao.

Sau khi ổn định tại Friendship Inn, tôi chọn một cái tên tạm thời khác từ hồ sơ của Đại học bang Portland, Glenn Thomas Case. Do người này cũng như Standfill, là một người đang còn sống và sẽ có chút mạo hiểm khi mượn thân phận của anh ta, nên tôi quyết định đổi sang tên “G. Thomas Case” để khác đi một chút.

Ba ngày sau, giấy khai sinh có chứng nhận mà tôi yêu cầu đã được gửi tới hòm thư tôi mới thuê. Tôi tới DMV và lại bước ra với giấy phép lái xe mới ở Bắc Carolina trên tay. Nhưng vẫn còn rất nhiều việc phải làm để lấy được các giấy tờ chứng minh thân phận khác mà tôi cần có.

Ngay sau hôm lấy được bằng lái xe lý thuyết, tôi tìm được một căn hộ nhỏ trong khu tổ hợp Players Club, khá phù hợp nhưng không thể sánh được về độ hấp dẫn như nơi ở trước đó. Căn hộ này tuy nhỏ nhưng ấm áp; và tôi cũng chẳng có quyền khảnh chọn. Giá thuê là 510 đô-la một tháng, đồng nghĩa với việc tôi chỉ có thể chi trả sáu tháng tiền nhà trước khi hết sạch tiền. Tôi không gặp nhiều khó khăn khi tìm việc cho lắm, vì vậy đây là một rủi ro chấp nhận được.

Cùng lúc đó, nhiều tờ báo đang đăng tải các câu chuyện mới về hacker Kevin Poulsen. Cậu ta đã bị chuyển từ phòng giam ở Bắc California tới một nơi quá quen thuộc đối với tôi: Trung tâm Giam giữ Đô thị (MDC) ở Los Angeles. Poulsen bị buộc tội hacking bất hợp pháp và thu thập thông tin quốc phòng, một hành vi phạm pháp có liên quan tới hoạt động tình báo.

Tôi quyết định nói chuyện với cậu ta – khát vọng gắn liền với thiên hướng trọn đời của tôi trong việc mưu đồ những điều bất khả thi. Tôi không yêu thích điều gì hơn việc đặt ra thử thách cho bản thân, làm những việc mà chính tôi cũng cho là không thể và chờ xem tôi có thể thực hiện được nó hay không.

Việc tới thăm Poulsen hiển nhiên là không cần phải bàn. Với tôi, Trung tâm Giam giữ Đô thị hệt như Khách sạn California trong bài hát ngày xưa của Eagles: Tôi có thể làm thủ tục ra khỏi đó bất kỳ lúc nào muốn, nhưng tôi sẽ không bao giờ rời đi được.

Các cuộc nói chuyện với Poulsen sẽ phải thực hiện qua điện thoại. Nhưng tù nhân không thể nhận cuộc gọi, chưa kể các cuộc gọi trong tù đều bị giám sát hoặc ghi âm. Với những cáo buộc mà Poulsen đang phải đối mặt, cai ngục hẳn phải liệt cậu ta vào dạng cực kỳ nguy hiểm và liên tục giám sát cẩn mật.

Dù vậy, tôi vẫn tự nhủ, sẽ luôn có cách nào đó.

Mỗi khu giam giữ ở MDC có một “điện thoại cho Luật sư Công”. Đây là chiếc điện thoại được cài đặt dịch vụ mà các công ty điện thoại thường gọi là dịch vụ “kết nối trực tiếp”: Khi một tù nhân cầm ống nghe lên, anh ta sẽ được kết nối trực tiếp tới Văn phòng Luật sư Công Liên bang. Tôi biết đây là chiếc điện thoại duy nhất tù nhân có thể sử dụng mà không bị giám sát – nhờ đặc quyền của mối quan hệ luật sư bào chữa-khách hàng. Nhưng chúng cũng được lập trình tại các bộ chuyển mạch của công ty điện thoại để không thể nhận được cuộc gọi đến (theo ngôn ngữ điện tử viễn thông thì đó là “tự động từ chối cuộc gọi”) và không thể kết nối với bất kỳ số điện thoại nào khác ngoài số chính của Văn phòng Luật sư Công. Dù sao thì cứ đến đâu hay đến đó đã.

Đầu tiên, tôi cần lấy được các số điện thoại này đã. Chỉ mất khoảng 20 phút để tiến hành tấn công bằng kỹ thuật xã hội với Pacific Bell và lấy được 10 số dịch vụ kết nối trực tiếp trong trại giam.

Sau đó, tôi gọi cho RCMAC. Tôi nói mình gọi từ văn phòng hành chính của Pacific Bell và yêu cầu hủy bỏ ngay lập tức dịch vụ tự động từ chối cuộc gọi cho 10 số kia. Nhân viên của RCMAC vui vẻ chấp thuận.

Kế tiếp, hít một hơi dài, tôi gọi tới Phòng Tiếp nhận và Phóng thích của chính trại giam đó.

“Tôi là Taylor, Quản lý Đơn vị buồng giam ở Terminal Island,” tôi nói, cố diễn lại chất giọng uể oải buồn chán của một gã cai ngục. Mượn tên hệ thống máy tính chính của Cục Đặc trách Nhà tù Liên bang cùng với mã số đăng ký phạm nhân của Poulsen, tôi tiếp tục. “Sentry không hoạt động được ở đây. Anh có thể tìm phạm nhân mã 95596-012 giúp tôi không?”

Khi gã ở trại giam dò số của Poulsen, tôi hỏi thăm xem cậu ta bị giam ở khu nào. “Khu Sáu phía Nam,” anh ta đáp.

Phạm vi được thu hẹp lại một chút, nhưng tôi vẫn chưa biết số điện thoại nào trong 10 số kia được đặt tại khu buồng giam khu Sáu phía Nam.

Trên máy chạy băng micro cát-sét của mình, tôi ghi âm khoảng một phút loại chuông reo mà bạn vẫn thường nghe thấy trên điện thoại khi gọi ai đó. Việc này chỉ có tác dụng nếu một phạm nhân nhấc máy để gọi cho luật sư công của mình trong khoảng thời gian hai đến ba phút tôi gọi vào máy điện thoại đó. Tôi đã phải thử rất, rất nhiều lần cho đến khi có người nhấc máy. Và đây lại là một trong những thời điểm mà lòng kiên nhẫn cùng sự quyết tâm bền bỉ có vai trò rất quan trọng.

Khi tôi gọi đúng thời điểm và một tù nhân nhấc máy, tôi để anh ta nghe vài tiếng chuông reo trên băng cát-sét rồi dừng băng lại và nói: “Văn phòng Luật sư Công xin nghe, tôi có thể giúp được gì cho anh?”

Khi người tù kia đề nghị gặp luật sư của anh ta, tôi sẽ đáp: “Để tôi xem anh ấy có ở đây hay không,” sau đó giả vờ bỏ đi chừng một phút. Quay trở lại đường dây, tôi nói với anh ta rằng luật sư của anh ta hiện không có mặt tại văn phòng và hỏi tên anh ta. Sau đó, tôi hỏi đầy hờ hững như thể chỉ đang lấy những thông tin liên quan: “Anh ở khu buồng giam nào nhỉ?”

Sau đó, tôi sẽ nói: “Anh hãy thử gọi lại sau một đến hai giờ nữa nhé,” để không ai có thể nhận ra rằng rất nhiều luật sư công có vẻ như chẳng hề nhận được các tin nhắn gửi tới họ. Mỗi lần một tù nhân trả lời điện thoại, tôi lại xác định được số điện của khu buồng giam và loại bỏ nó ra khỏi danh sách. Chép lại tất cả chi tiết vào sổ tay, tôi chậm rãi dựng lên sơ đồ kết nối của số điện thoại với khu buồng giam. Cuối cùng, sau vài ngày quay số, tôi đã kết nối được với một tù nhân ở khu Sáu phía Nam.

Tôi vẫn còn nhớ số máy lẻ nội bộ của khu Sáu phía Nam từ hồi bị giữ trong khu biệt giam ở MDC. Một trong những điều tôi vẫn làm trong khoảng thời gian đó để giữ cho đầu óc được hoạt động và duy trì sự tỉnh táo của bản thân là lắng nghe mọi thông báo trên hệ thống phát thanh của nhà tù và ghi nhớ tất cả các số máy lẻ nghe được. Nếu một thông báo có nội dung: “CO. Douglas, gọi Quản lý Đơn vị Chapman số 427”, tôi sẽ lưu vào trí nhớ của mình cái tên kèm con số này. Như đã nhắc tới, tôi rất giỏi nhớ các số điện thoại. Thậm chí cho đến giờ, sau rất nhiều năm, tôi vẫn nhớ kha khá số điện thoại trong trại giam đó cũng như hàng chục, thậm chí hàng trăm số điện thoại của bạn bè, văn phòng công ty điện thoại, cũng như các số điện thoại khác mà tôi có lẽ sẽ không bao giờ dùng đến nữa nhưng chúng vẫn in hằn trong trí nhớ của tôi.

Điều kế tiếp tôi cần làm có vẻ bất khả thi. Tôi cần phải tìm cách gọi tới chính trại giam đó và sắp xếp một cuộc hẹn điện thoại không bị giám sát với Kevin Poulsen.

Tôi gọi vào số chính của trại giam, giới thiệu mình là “một quản lý đơn vị ở TI” (Nhà tù Liên bang Terminal Island) và hỏi số máy lẻ 366, số máy dành cho khu giam giữ số Sáu phía Nam.

Nhân viên trực tổng đài nối máy cho tôi.

Một cai ngục trả lời: “Khu số Sáu phía Nam xin nghe, đây là Agee.”

Tôi biết gã này từ khi còn ở trong tù, gã là người đã luôn tìm cách khiến đời tôi khốn khổ. Nhưng tôi phải kìm nén cơn giận. Tôi nói: “Tôi là Marcus ở Phòng Tiếp nhận và Phóng thích. “Tù nhân Poulsen ở chỗ anh đúng không?”

“Đúng.”

“Chúng tôi muốn bỏ đi vài tài sản cá nhân của anh ta ở đây. Tôi cần biết anh ta muốn gửi trả thứ gì về nhà.”

“Poulsen!” tên cai ngục gào lên to hơn mức cần thiết.

Khi Kevin nhấc máy, tôi nói: “Kevin, hãy giả bộ như thể cậu đang nói chuyện với ai đó ở Phòng Tiếp nhận và Phóng thích.”

“Ừ,” cậu ta nói giọng hoàn toàn vô cảm.

“Tôi là Kevin đây,” tôi nói. Chúng tôi chưa từng gặp nhau, nhưng tôi đã được nghe về danh tiếng của cậu ta và đoán rằng cậu ta hẳn cũng biết về tôi. Và tôi cũng đoán cậu ta biết rằng sẽ chẳng còn Kevin nào khác gọi cho cậu ta trong tù!

Tôi nói: “Ở máy điện thoại nối tới Phòng Luật sư Công vào đúng 1 giờ. Hãy nhấc máy lên và cứ 15 giây lại nháy móc chuyển đổi một lần cho tới khi tôi kết nối.” (Vì tất cả chuông gọi đến đã bị tắt đi, cậu ta sẽ không biết chính xác tôi sẽ gọi đến vào lúc nào.) “Giờ thì đọc cho tôi địa chỉ nhà cậu để tên Agee nghe được. Tôi đã nói với hắn rằng tôi sẽ gửi đồ của cậu về nhà.” Sau tất cả những gì Agee đã gây ra cho tôi, thật tuyệt khi lừa được hắn gọi Poulsen tới nghe điện.

Đúng 1 giờ, tôi gọi tới điện thoại kết nối tới Phòng Luật sư Công ở khu số Sáu phía Nam. Vì Poulsen không nói gì nhiều trong cuộc gọi đầu tiên và tôi cũng không quen thuộc lắm với giọng của cậu ta, nên tôi muốn đảm bảo mình đang nói chuyện với cậu ta, do đó tôi làm phép thử. “Cú pháp tăng giá trị biến trong C là gì?”

Cậu ta dễ dàng đưa ra câu trả lời chính xác và rồi chúng tôi ung dung nói chuyện, không hề lo lắng gì về việc đặc vụ liên bang có thể sẽ nghe được cuộc đàm thoại này. Tôi lấy làm thích thú khi nghĩ tới việc vừa lẩn tránh họ vừa đột nhập vào trại giam để nói chuyện với một tù nhân bị buộc tội gián điệp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.