HACKER BÍ ẨN

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

"Trông em tuyệt lắm!”

Cô nàng đáp lại: “Anh cũng vậy.”

Đây quả là liều thuốc cho lòng tự cao của tôi! Trước đây, chưa ai từng nói với tôi điều tương tự, thậm chí là Bonnie. Và đương nhiên bao gồm cả cô gái trẻ đẹp nhường này với cơ thể, khuôn mặt và mái tóc khiến tôi mường tượng ra cảnh nàng đang đứng trên sân khấu của một sòng bạc nào đó, ưỡn ngực trên đôi giày cao gót lênh khênh và bộ đồ thiếu vải. Hoặc… nửa bộ đồ.

Nàng chạy trên một chiếc StairMaster 6000, mồ hôi nhễ nhại. Tôi trèo lên chiếc kế bên và chủ động bắt chuyện. Nàng tỏ ra thân thiện đủ để đem tới cho tôi chút mong đợi. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Nàng nói mình là vũ công làm cùng Siegfried và Roy – cặp ảo thuật gia nổi tiếng chuyên thực hiện những trò ảo thuật thị giác cỡ lớn và dùng tới cả con hổ thật.

Hiển nhiên, tôi muốn biết họ đã thực hiện những mánh khóe của mình như thế nào. Bất kỳ một nhà ảo thuật nào cũng muốn điều đó. Tôi bắt đầu dò hỏi. Nàng ném cho tôi ánh nhìn “Biến đi” đầy lạnh lẽo và nói: “Tôi phải ký thỏa thuận bảo mật thông tin. Tôi không thể nói gì cho anh biết.” Nàng tỏ ra lịch sự, nhưng cứng rắn. Hàm ý “Mời anh biến” đã quá rõ ràng.

Chết tiệt!

Điện thoại reo, cho tôi cơ hội rút chân ra khỏi tình huống xấu hổ này. “Này, Kevin,” giọng trên điện thoại vang lên.

“Chào, Adam.” Cậu em cùng cha khác mẹ – người thân thiết nhất với tôi mà không phải là hacker. Cậu ấy thậm chí còn không có cả máy tính.

Sau một hồi trò chuyện, nó nói: “Người yêu cũ của em biết một gã siêu hacker tên là Eric Heinz. Cô ấy nói hắn biết vài thứ về công ty điện thoại mà anh có thể không biết và hắn thực sự muốn gặp anh.”

Sau đó, nó nói thêm: “Cẩn thận đấy Kevin. Em không nghĩ là cô ta đáng tin.”

Phản ứng đầu tiên của tôi là mặc kệ. Tôi đã gặp đủ rắc rối trong chuyện hacking dù là với những người tôi quen biết nhiều năm và cảm thấy mình có thể tin tưởng.

Vậy nhưng chống lại cám dỗ không phải là tính cách của tôi. Tôi gọi tới số mà Adam đã đưa.

Người nhấc máy không phải là Eric mà là một gã có tên Henry Spiegel, phát âm là “Shpeegel”. Spiegel là một trong những nhân vật đa tài nhất mà tôi từng biết, danh sách này của tôi ngoài Ivan Boesky thì còn có Marvin Mitchelson, luật sư có tiếng chuyên về thủ tục ly hôn đã bị kết tội trốn thuế và Barry Minkow, tay lừa đảo đình đám của ZZZZ Best. Spielgel là một trường hợp đặc biệt, gã nổi danh trên mọi lĩnh vực từ cướp nhà băng, sản xuất phim khiêu dâm tới việc sở hữu một câu lạc bộ đêm Hollywood mới nổi. Đó là một trong những nơi thường xuyên được nhắc tới, nơi các diễn viên trẻ và những kẻ tìm kiếm danh vọng thường xếp hàng dài để được bước vào.

Khi tôi nhờ Spiegel chuyển máy cho Eric, anh ta nói: “Tôi sẽ gọi cậu ta cho cậu. Tôi phải nhắn tin cho cậu ta rồi gọi hội nghị[1] cho cậu. Cậu ta rất cảnh giác.”

50Gọi hội nghị (conference call): Dịch vụ gọi điện thoại giúp các thuê bao thiết lập cuộc gọi tới nhiều thuê bao khác tại cùng một thời điểm. (ND)

“Cảnh giác?” Tôi cũng là người cảnh giác, nhưng gã này có vẻ vượt ngoài ngưỡng đó, tới mức siêu hoang tưởng.

Tôi chờ. Tôi đang làm cái quái gì không biết. Nếu gã này thực sự quan tâm tới hacking, chỉ riêng việc nói chuyện với gã trên điện thoại cũng đã là một ý tưởng tồi. Trong điều khoản trả tự do có ghi rõ tôi không được liên lạc với bất kỳ hacker nào và việc kết giao với De Payne cũng đã đủ rủi ro. Chỉ một lời từ gã Eric Heinz này cũng đủ để tống tôi vào tù thêm hai năm nữa. Từ sau vụ hack điện thoại cầm tay Novatel, tôi hầu như tuân thủ đúng luật trong suốt hai năm hoàn lương. Tôi vẫn còn một năm bị quản chế nữa. Vậy thì thế quái nào mà tôi lại gọi cuộc điện thoại này cơ chứ?

Giờ thì tôi đã liên lạc với gã Eric này và cố thuyết phục bản thân rằng mình chỉ đang làm vậy cho đủ phép lịch sự với cậu em trai mà thôi.

Làm sao tôi biết được cuộc gọi vô hại này chính là khởi đầu cho một cuộc phiêu lưu điên rồ sẽ làm thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi?

Khi Eric nghe máy lần đầu, hắn ta không ngừng ám chỉ để tôi hiểu rằng mình biết rất nhiều về phone phreaking và tấn công máy tính.

Hắn nói chuyện kiểu như: “Tôi đã làm việc với Kevin. Anh biết đấy – một Kevin khác, Kevin Poulsen.” Hắn đang cố xây dựng niềm tin đối với tôi thông qua một gã hacker mới sập bẫy vì lừa đảo trong cuộc thi ham radio và có lẽ còn đánh cắp bí mật an ninh quốc gia.

Hắn nói: “Tôi đã đột nhập vào văn phòng công ty điện thoại cùng anh ta.” Nếu điều này là thực thì chuyện quả là có chút hấp dẫn. Điều đó có nghĩa là Eric có thông tin nội bộ từ việc thực sự sử dụng và kiểm soát thiết bị ở văn phòng trung tâm và các cơ sở khác của công ty điện thoại. Hắn ta quả thực đã gây được sự chú ý của tôi. Việc hắn khẳng định mình biết được khối mẹo mực của Poulsen quả là một mồi câu hữu hiệu.

Để dụ tôi, hắn phun ra những chi tiết về các bộ chuyển mạch của công ty điện thoại như 1AESS, 5E và DMS-100, đồng thời nói về các hệ thống như COSMOS, Mizar, LMOS và hệ thống BANCS mà hắn nói mình và Pouslen đã đăng nhập từ xa. Hắn nói như thể hắn là một phần của một nhóm nhỏ đã làm việc cùng Poulsen để hack các cuộc thi ham radio. Báo chí nói Pouslen đã kiếm được tới vài chiếc Porsches từ những cuộc thi như thế này.

Chúng tôi nói chuyện khoảng 10 phút. Một tuần sau, tôi còn gọi cho Spiegel thêm vài lần để nói chuyện với Eric.

Có vài điều khiến tôi cảm thấy không ổn. Eric không nói chuyện như mấy gã hacker khác; giọng hắn giống như Joe Friday, một gã cớm, thì đúng hơn. Hắn thường đặt những câu hỏi dạng như: “Anh có đang theo đuổi dự án nào gần đây không? Dạo này anh hay nói chuyện với ai?”

Hỏi một hacker mấy câu kiểu này chẳng khác gì tới quán bar ưa thích của mấy gã trộm nhà băng rồi hỏi: “Ernie bảo tôi tới. Vụ cuối anh làm với ai vậy?”

Tôi nói với hắn ta: “Tôi không hack nữa rồi.”

“Tôi cũng vậy,” hắn đáp.

Đây đúng là kiểu lấp liếm điển hình khi nói chuyện với ai đó mà bạn không biết. Đương nhiên, hắn ta nói dối và hắn cố tình cho tôi biết điều đó. Hẳn là hắn cũng nhận ra tôi đang nói dối. Trong trường hợp của tôi thì việc đó lại khá thành thật. Nhưng chính nhờ gã này mà sự thành thật ấy không còn kéo dài thêm bao lâu nữa.

Tôi nói với hắn: “Tôi có một người bạn có lẽ anh sẽ muốn nói chuyện cùng. Tên anh ta là Bob. Anh ta nên gọi cho anh theo số nào?”

“Hãy bảo anh ta gọi cho Henry theo cách mà anh vẫn gọi tôi đó,” hắn đáp. “Cậu ấy sẽ gọi hội nghị cho tôi.”

“Bob” là biệt danh vừa nảy ra trong đầu tôi dành cho Lewis De Payne.

Không dễ gì tìm được một hacker có thông tin nội bộ như Eric. Đúng, như vậy tức là tôi đang kéo Lewis ngày càng lún sâu hơn vào các phi vụ hacking của mình, nhưng nếu có cậu ta làm lá chắn, tôi có thể tìm ra được những thông tin mà Eric có nhưng Lewis và tôi thì không mà vẫn bảo vệ được bản thân.

Tại sao tôi lại dễ dàng trao đổi thông tin với Eric khi mà chỉ nói chuyện với cậu ta thôi cũng đã vi phạm điều kiện quản chế rồi? Bạn hãy thử nghĩ xem: Tôi đang sống tại Las Vegas, một thành phố tôi không biết rõ và cũng chẳng mấy thích, liên tục phải lái xe qua những khách sạn và sòng bài xa hoa, tất cả đều được tô điểm nhằm thu hút khách du lịch và những con nghiện bài bạc. Với tôi, đây là thành phố chả có gì thú vị. Không có tia hy vọng nào trong đời, không có được sự kích thích và những thử thách trí tuệ tôi từng trải qua khi tấn công vào các công ty điện thoại. Không có dòng adrenaline tuôn trào khi phát hiện ra các lỗi phần mềm giúp tôi tiến sâu vào hệ thống của một công ty nào đó – sự kích thích có được từ những ngày tôi còn được biết tới trong thế giới ngầm trực tuyến với tên “Condor”. (Trước đây, tôi chọn cái tên này là vì sự ngưỡng mộ dành cho người hùng trong lòng, một nhân vật luôn-đi-trước-người-khác-một-bước do Robert Redford thủ vai trong bộ phim Three Days of the Condor (tạm dịch: Ba ngày của Condor).

Lúc đó, Phòng Quản chế đã phân cho tôi một nhân viên quản chế mới, một người có vẻ cho rằng tôi đã phạm quá nhiều tội và cần phải nhận được vài bài học. Hắn gọi cho một công ty đang xem xét hồ sơ tuyền dụng của tôi và hỏi những câu hỏi kiểu như: “Liệu Kevin có thể tiếp cận với nguồn vốn công ty không?” dù tôi chưa từng kiếm một xu từ việc hacking, mặc cho điều đó có dễ thế nào. Điều này đã khiến tôi tức điên.

Dù sao thì tôi cũng được nhận vào làm việc. Nhưng mỗi ngày trước khi rời sở, họ luôn dò xét người tôi xem có bất kỳ phương tiện lưu trữ bên ngoài nào như đĩa mềm hay đĩa từ không. Chỉ mình tôi chứ không ai khác. Tôi ghét điều này.

Sau năm tháng, tôi hoàn thành một dự án lập trình rất lớn và bị tạm thôi việc. Rời đi cũng chẳng có gì đáng tiếc.

Nhưng tìm được một công việc mới là cả một thử thách bởi tay quản chế không ngừng gọi điện tới từng công ty tuyển dụng và đặt những câu hỏi đầy cảnh giác: “Liệu Kevin có quyền tiếp cận với các thông tin tài chính không?” hay tương tự thế.

Điều này khiến tôi suy sụp và thất nghiệp.

Việc dành 2-3 tiếng mỗi ngày ở phòng tập gym giúp tôi căng duỗi cơ bắp nhưng trí óc thì không. Tôi đăng ký một lớp lập trình máy tính và một lớp dinh đưỡng (bởi tôi muốn tìm hiểu thêm về lối sống khỏe mạnh) ở Đại học Nevada, Las Vegas (UNLV). Trong tuần đầu tiên ở đây, tôi không ngừng gõ “Control-C” để bật tắt máy tính lặp đi lặp lại. Việc này ngắt dòng script khởi động của máy tính giữa chừng và cho tôi quyền quản trị tuyệt đối, hay còn gọi là “root”[2]. Vài phút sau, một quản trị viên lao vào phòng và hét lên: “Cậu đang làm cái quái gì vậy?”

Tôi cười với anh ta. “Tôi tìm thấy lỗi52* này. Nhìn xem, tôi có quyền tuyệt đối đây này.”

Hắn yêu cầu tôi ra khỏi phòng và nói với viên giám sát rằng tôi đã dùng Internet. Điều này không đúng sự thực nhưng cũng đủ lý do để buộc tôi phải dừng tất cả các lớp lập trình.

Nhiều năm sau, tôi phát hiện ra một quản trị viên hệ thống ở trường đã gửi tin nhắn tới một gã có tên là Tsutomu Shimomura với tựa đề “Về anh bạn của chúng ta”, để mô tả sự việc này. Nhân vật Shimomura sẽ xuất hiện nhiều hơn ở những chương cuối của cuốn sách nhưng tôi rất ngạc nhiên khi biết hắn ta đã nhòm ngó những gì tôi dự tính làm ngay từ lúc đó, khi chúng tôi chưa từng liên lạc và tôi thậm chí còn không biết tới sự tồn tại của hắn.

Dù bị đá đít ra khỏi khóa học lập trình của UNLV, nhưng tôi đã hoàn thành xuất sắc lớp học dinh dưỡng, sau đó chuyển qua Cao đẳng Công đồng Quận Clark với học phí thấp hơn dành cho dân địa phương. Lần này, tôi chọn mấy khóa về điện tử nâng cao và viết lách.

Những lớp học này có lẽ đã cuốn hút hơn nếu mấy cô nàng học cùng đủ xinh xắn và sôi nổi để tạo cảm hứng cho tôi, nhưng đây chỉ là một trường cao đẳng cộng đồng. Nếu muốn gặp những cô nàng hay ho hơn, hẳn là không thể trông chờ gì ở những lớp học buổi tối như thế này.

Khi chán nản, tôi phải hướng về những điều đem lại cảm hứng cho mình. Không phải vậy sao?

Khi ở cùng Eric, tôi thấy có điều gì đó thú vị, có thể đem tới những thử thách lớn hơn về khả năng của bản thân. Điều gì đó lại khiến dòng adrenaline tuôn trào.

Sẽ chẳng có vấn đề gì nếu tôi không vượt qua được nỗi bất hạnh do Lewis gây ra và kể về cậu ta trong suốt những cuộc trò chuyện cùng Eric. Eric luôn sẵn lòng nghe tôi nói, hào hứng được biết thêm về người này và tò mò muốn biết liệu hắn có cùng đẳng cấp hay không.

Lewis gọi lại cho tôi vào hôm sau để nói rằng anh ta đã liên lạc với Spiegel và nói chuyện cùng Eric. Cậu ta có vẻ khá bất ngờ khi thừa nhận rằng mình thích hắn.

Thậm chí, Lewis cũng đồng ý với tôi rằng Eric, theo cách nói của cậu ta, “có vẻ biết khá nhiều về các quy trình nội bộ và bộ chuyển mạch của Pacific Bell. Hắn có thể là một nguồn tin quý giá.” Lewis nghĩ rằng chúng tôi nên qua lại với hắn.

Khi đó, tôi đã bắt đầu dấn thân vào một cuộc chơi mà sau này trở thành cuộc vờn bắt kiểu mèo đuổi chuột đầy phức tạp – một trò chơi sẽ đặt tôi vào tình thế rủi ro khôn lường và phải vận dụng tới toàn bộ kỹ năng của mình.

❀ ❀ ❀

[1] 51* Root: Quá trình cho phép người dùng giành quyền truy cập ưu tiên nhằm kiểm soát hệ thống của thiết bị, giúp họ tùy chỉnh cài đặt để vượt qua rào cản bảo mật nghiêm ngặt của nhà sản xuất. (BTV)

[2] 52* Lỗi (bug): Các lỗi phần mềm trong chương trình hoặc hệ thống máy tính làm cho kết quả không chính xác hoặc không mong muốn. (BTV)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.