BỊ VÂY BẮT

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Vào một ngày thứ Hai cuối tháng 9 năm 1992, tôi là người đến chỗ làm sớm nhất. Khi đi dọc hành lang, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng bíp, bíp, bíp nhỏ. Tôi nghĩ hẳn là mình đã ấn nhầm mã báo động để vào văn phòng Teltec. Nhưng càng đi sâu vào hành lang, tiếng bíp càng to hơn.

Bíp-bíp, bíp-bíp, bíp-bíp . . .

Tiếng bíp phát ra từ văn phòng của tôi.

Ai đó đã nhét một chiếc đồng hồ báo thức vào bàn tôi chăng?

Không. Đó là một thứ khác.

Hệ thống cảnh báo sớm của tôi.

Tiếng bíp được kích hoạt bởi gói phần mềm theo dõi máy quét của tôi.

Máy quét đang bắt được điện thoại di động của FBI trong khu vực.

Chết tiệt!

Máy tính hiện ra số điện thoại di động đã kích hoạt cảnh báo: 213 500-6418

Điện thoại di động của Ken McGuire.

Phần mềm DDI trên máy tính cho thấy cảnh báo đã được kích hoạt lúc 6 giờ 36 phút sáng, tức là từ vài tiếng trước.

McGuire đã ở khu vực này, đâu đó gần Teltec.

Máy tính của tôi cũng đang hiện các số mà McGuire đã gọi: 818 880-9XXX. Vào thời đó, ở Los Angeles, số “9” ở vị trí đó trong số điện thoại thường có nghĩa là máy điện thoại công cộng. McGuire đã gọi tới một máy điện thoại công cộng trong khu vực của tôi.

Giây lát sau, tôi bừng tỉnh và xác nhận nỗi sợ lớn nhất: McGuire đã gọi đến máy điện thoại công cộng gần Village Market, một cửa hàng tiện lợi ngay đối diện bên kia căn hộ của tôi.

Chỗ đó chỉ cách Teltec vài cây số, chưa đến năm phút lái xe.

Hàng nghìn thứ cứ lướt qua đầu tôi. Tại sao họ lại ở đây? Họ đang bài binh bố trận để theo dõi tôi, hay họ theo tôi đến đây để bắt tôi? Tôi có nên chạy không? Trốn đi hay ngồi và đợi họ đến phá cửa xông vào?

Tôi rùng mình. Sợ hãi. Hoảng loạn.

Đợi đã. Nếu họ đến đây để bắt tôi, họ sẽ phải gõ cửa khi tôi vẫn đang ở trong nhà.

Tại sao McGuire lại gọi đến Village Market? Bỗng nhiên, câu trả lời trở nên rõ ràng: Để có lệnh khám xét, họ cần một bản mô tả khu chung cư của tôi và địa chỉ chính xác phòng tôi. Có thể McGuire chưa sẵn sàng bắt tôi – ông ta chỉ đang lấy thông tin chi tiết về địa điểm mà ông ta cần để bổ sung tờ lệnh khám trước khi trình nó cho thẩm phán.

Michael và Mark đều đã đến chỗ làm. Tôi cho họ biết tin: “Ken McGuire đã đến căn hộ của tôi sáng nay, trong khi tôi vẫn đang ngủ.” Vẻ mặt của họ thật vô giá: “Thế quái nào mà gã này luôn biết những chuyện đó vậy?!” Từ đầu đến cuối, họ bị mê hoặc bởi những câu chuyện của tôi, về việc tôi đã thâm nhập vào toàn bộ chiến dịch chống lại chính mình của FBI ra sao. Họ đã nuốt lấy từng lời và đây là cú hạ màn.

Tôi thu dọn tất cả đồ đạc cá nhân và đi xuống cầu thang ra xe, hoảng loạn và khó chịu, sợ phải nghe thấy ai đó hét lên: “Mitnick, ĐỨNG IM!” bất cứ lúc nào. Trong bãi đỗ xe, tôi chủ ý liếc từng chiếc xe xem có gã nào mặc vest đang theo dõi mình hay không.

Khi cẩn thận lùi xe ra khỏi ga-ra, tôi không thể rời mặt khỏi tấm gương chiếu hậu. Tôi tập trung vào những gì có thể xảy ra ở phía sau hơn là phía trước.

Tôi phi vào cao tốc 101 và phóng đến Aguora Hills, cách đó một thành phố, đủ xa để tôi có thể thoải mái dùng điện thoại di động của mình.

Ra khỏi cao tốc, tôi tấp xe vào bãi đỗ của một nhà hàng McDonald’s.

Rất tự nhiên, tôi nhấc máy gọi cho Lewis trước tiên. “FBI đang đến,” tôi bảo anh ta.

Hầu hết chẳng có chuyện gì có thể làm Lewis lung lay. Thật hiếm khi thấy dáng vẻ ngạo mạn đó bị đánh gục.

Nhưng lần này thì không. Tôi có thể nghe thấy tin tức này khiến anh ta khó chịu và lo lắng. Nếu FBI đang nhắm vào tôi, họ phải biết anh ta cũng tham gia vào những vụ hack của tôi. Gần như chắc chắn, họ tuyệt đối sẽ không chỉ muốn một mình Mitnick.

Tôi quay trở lại căn hộ của mình và dò xét kỹ càng, từng xentimet một, thu dọn mọi thứ tôi đã tích lũy từ lần dọn dẹp trước, những thứ có thể làm chứng chống lại tôi. Giấy, đĩa, mảnh vụn của bất cứ thứ gì có chữ viết trên đó và làm điều tương tự với xe của tôi.

Tối hôm đó, tôi gõ cửa nhà Mark Kasden và hỏi xem liệu tôi có thể cất đồ trong tủ của ông ta cùng đống đồ đã để lại chỗ ông ta lần trước không.

Tôi trở lại căn hộ của mình và chuyển máy tính đến chỗ bạn của cha một lần nữa, chỗ tôi đã giấu nó lần trước. Khi xong việc, tôi thấy hài lòng vì đã xóa sạch dấu vết.

Tôi thuê một phòng tại nhà nghỉ nhỏ ngay cuối đường vì không dám ngủ tại nhà mình. Tôi ngủ không ngon và dậy sớm, cứ trở người và cựa quậy.

Sáng thứ Ba, tôi lái xe đến chỗ làm, cảm giác mình giống như một nhân vật trong một bộ phim điệp viên dở tệ: Có trực thăng không? Còn xe Crown Victorias thì sao? Mấy gã khả nghi mặc vest cắt tóc ngắn đâu?

Không gì cả.

Tôi cảm thấy mọi chuyện có thể đến bất cứ lúc nào.

Nhưng ngày hôm đó lại trôi qua trong bình lặng. Tôi thậm chí còn thu xếp giải quyết được một số công việc.

Lái xe về nhà, tôi dừng lại ở một tiệm bánh vòng và mua hơn chục loại.

Trên cửa tủ lạnh, tôi dán băng dính ghi: “Bánh vòng của FBI”.

Trên hộp, tôi viết to:

BÁNH VÒNG CỦA FBI

Tôi hy vọng họ sẽ thực sự phát điên lên khi tôi không chỉ biết mình sẽ bị khám xét, mà còn biết chính xác khi nào.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.