Chúng ta đều biết rằng hồ sơ y tế của mọi người là tài liệu tuyệt mật, nó chỉ được chia sẻ khi ai đó được cấp phép cụ thể. Nhưng sự thật là bất cứ cảnh sát liên bang, cớm, hay công tố viên nào cũng có thể thuyết phục một thẩm phán rằng anh ta có lý do chính đáng để có thể đi vào cửa hàng thuốc và in ra tất cả đơn thuốc cũng như ngày tháng bạn đã mua. Thật đáng sợ!
Chúng ta cũng biết rằng hồ sơ của mọi người được lưu giữ bởi các cơ quan chính phủ – Sở Thuế vụ, Sở An sinh Xã hội hay DMV ở bất cứ bang nào, vv… – luôn an toàn trước những cặp mắt dòm ngó. Có thể giờ chúng đã an toàn hơn đôi chút so với trước kia – dù tôi vẫn nghi ngờ điều đó – nhưng vào thời của tôi, việc lấy bất kỳ thông tin gì tôi muốn đều rất dễ dàng.
Chẳng hạn như tôi đã lừa Sở An sinh Xã hội thông qua một cuộc tấn công bằng kỹ thuật xã hội công phu. Việc này bắt đầu bằng những nghiên cứu tôi vẫn hay tiến hành – các phòng ban khác nhau của Cục, địa điểm của chúng, ai là giám sát và quản lý của mỗi phòng ban, ngôn ngữ nội bộ thường dùng, vv... Các nhóm chuyên biệt gọi là “Mod” sẽ chuyên xử lý những vụ khiếu nại, tôi nghĩ cái tên này xuất phát từ từ “module”, mỗi module có thể giải quyết một chuỗi các số An sinh Xã hội. Tôi tấn công bằng kỹ thuật xã hội vào số điện thoại của một Mod và cuối cùng cũng gặp được một nhân viên có tên là Ann. Tôi bảo cô ta rằng tôi là Tom Harmon, đến từ Văn phòng Giám sát Chung của Cục.
Tôi nói: “Chúng tôi cần sự trợ giúp thường xuyên,” giải thích rằng dù văn phòng của chúng tôi đang tiến hành điều tra một vụ lừa đảo, nhưng chúng tôi lại không có quyền truy cập vào Hệ thống Khiếu nại Hiện đại hóa (Modernized Claims System – MCS), một cái tên nghe vụng về đến hài hước cho hệ thống máy tính tập trung của họ.
Kể từ lúc bắt đầu cuộc gọi đầu tiên đó, chúng tôi đã trở thành bạn thân qua điện thoại. Tôi có thể gọi cho Ann và nhờ cô ấy tìm kiếm bất cứ thứ gì tôi muốn – số An sinh Xã hội, ngày tháng năm và nơi sinh, tên thời con gái của người mẹ, phúc lợi khuyết tật, lương bổng, vv…. Mỗi khi tôi gọi, cô ấy sẽ bỏ ngang việc đang làm để tìm kiếm bất kỳ thứ gì tôi nhờ.
Ann có vẻ yêu thích các cuộc gọi của tôi. Cô ấy rõ ràng thích thú với việc chơi trò thay mặt cho một người ở Văn phòng Điều tra Chung, người đang tiến hành các điều tra quan trọng nhắm vào những kẻ thực hiện hành vi lừa đảo. Tôi cho rằng việc đó đã phá vỡ vòng quay của một ngày làm việc bình thường, mệt mỏi. Cô ấy thậm chí còn gợi ý cho tôi những thứ cần tìm: “Liệu biết tên cha mẹ có giúp ích gì không?” Và rồi cô ấy sẽ đi qua một loạt các bước để đào thông tin đó lên.
Một dịp, tôi lỡ mồm hỏi: “Thời tiết chỗ cô hôm nay thế nào?”
Đáng lý ra tôi phải làm cùng thành phố với cô ấy. Cô ấy hỏi lại tôi: “Anh không biết thời tiết thế nào á!?”
Tôi nhanh chóng đỡ lời: “Hôm nay tôi làm nhiệm vụ ở Los Angeles.” Chắc cô ấy đã nghĩ: Ồ, tất nhiên rồi – anh ấy hẳn phải đang đi công tác.
Chúng tôi là bạn bè trên điện thoại trong khoảng ba năm, cả hai đều tận hưởng những câu bông đùa và niềm vui hoàn thành công việc.
Nếu gặp mặt ngoài đời, tôi sẽ trao cho cô ấy một nụ hôn để cảm ơn tất cả sự giúp đỡ tuyệt vời của cô ấy. Ann, nếu cô đọc được những dòng này, tôi vẫn đang đợi được hôn cô đấy.
Tôi đoán các thám tử ngoài đời hẳn phải có rất nhiều đầu mối để tìm ra dấu vết mỗi khi họ xử lý một vụ án và một vài trong số đó cần thời gian để thu được kết quả. Tôi vẫn chưa quên hợp đồng thuê căn hộ của Eric dưới tên Joseph Wernle; tôi chỉ chưa lần theo manh mối đó mà thôi. Đây là một trong số ít lần chơi trò thám tử khiến tôi tìm đến cô bạn thân Ann ở Sở An sinh Xã hội.
Ann tra trên MCS và lấy được một tập tin “Alphadent”, vốn dùng để tìm số An sinh Xã hội của các cá nhân cùng họ tên và ngày sinh của họ.
Sau đó, tôi hỏi tìm “Numident” để lấy địa chỉ và ngày sinh, tên cha và tên thời con gái của mẹ đối tượng mục tiêu.
Joseph Wernle sinh ở Philadelphia, là con của Joseph Wernle Sr. và Mary Eberle.
Sau đó, Ann chạy lệnh “truy vấn thu nhập chi tiết”, kết quả trả về sẽ cho biết lịch sử công việc cũng như hồ sơ thu nhập của một cá nhân.
Hả? ... Cái quái gì đây?
Josepth Wernle Jr. 40 tuổi. Theo hồ sơ An sinh Xã hội của hắn ta, hắn chưa bao giờ kiếm được một xu nào.
Hắn thậm chí còn chưa bao giờ có công việc.
Lúc này bạn sẽ nghĩ gì?
Gã này thực sự tồn tại, bởi Sở An sinh Xã hội có hồ sơ về hắn. Nhưng hắn chưa bao giờ có việc làm và chưa bao giờ kiếm được thu nhập.
Càng đào sâu vào gia cảnh của hắn, mọi thứ càng trở nên hấp dẫn. Mọi thứ đều vô lý, việc này chỉ càng khiến tôi thêm quyết tâm tìm ra lời giải đáp.
Nhưng ít nhất thì giờ tôi đã có tên cha mẹ hắn. Chuyện này giống như chơi trò Sherlock Holmes vậy.
Joseph Wernle Jr. – người con62* – sinh ra ở Philadelphia. Có thể cha mẹ hắn vẫn ở đó, hoặc ít nhất là đâu đó gần đấy. Tôi chỉ cần thực hiện một cuộc gọi đến trung tâm trợ giúp danh bạ cho mã vùng 215, thuộc địa bàn Philadelphia và các khu vực xung quanh Pennsylvania, để tìm ra ba người tên là Joseph Wernle.
62Ở Mỹ, đôi khi tên con được đặt giống hệt tên cha, có thêm chữ Junior (con) để phân biệt với Senior (cha). (ND)
Tôi bắt đầu gọi đến các số mà nhân viên trung tâm trợ giúp danh bạ đã cung cấp. Ở lần thử thứ hai, có một người trả lời. Tôi hỏi đó có phải là ông Wernle không và ông ta nói đúng.
“Tôi là Peter Browley đến từ Cục Quản lý An sinh Xã hội,” tôi bắt đầu. “Tôi có thể làm phiền ông vài phút được không?”
“Có việc gì vậy?”
“À, chúng tôi đang trả tiền An sinh Xã hội cho một người tên là Joseph Wernle, nhưng vì lý do nào đó mà hồ sơ có vẻ đã bị xáo trộn. Có vẻ chúng tôi đang trả tiền cho nhầm người.”
Tôi dừng lại để ông ta nắm được câu chuyện và cảm thấy bối rối hòng đẩy ông ta vào tình huống bất lợi. Ông ta cứ nghe máy mà không nói gì.
Tôi tiếp tục: “Có phải tên vợ ông là Mary Eberle không?”
“Không,” ông ta nói. “Đó là chị gái tôi.”
“À, thế ông có người con nào tên là Joseph không?”
“Không.” Sau một lúc, ông ta nói thêm: “Mary có một đứa con trai tên là Joseph Ways. Nhưng không thể là nó được. Nó đang sống ở California.”
Câu chuyện đang dần sáng tỏ; sắp có kết quả rồi. Nhưng chưa hết, người ở đầu dây bên kia vẫn đang nói.
“Nó là một đặc vụ FBI.”
Thằng chó đẻ!
Không có ai tên là Joseph Wernle Jr. cả. Một đặc vụ FBI tên Joseph Ways đã lấy danh tính giả và sử dụng những cái tên thật trong gia đình hắn ta để có thể dễ dàng ghi nhớ. Và đặc vụ đó giả làm một hacker tên là Eric Heinz.
Hoặc ít nhất, đó là suy đoán khả thi nhất, dựa theo những gì tôi đã biết.
Lần tiếp theo khi tôi thử gọi Eric trên đường dây điện thoại cố định của hắn, số đã bị cắt.
Hồi mới bước chân vào sự nghiệp hacking, đã có thời điểm tôi cho rằng việc có quyền truy cập vào một công ty dịch vụ công cộng khác của Los Angeles, chẳng hạn như Cục Điện Nước (DWP), có thể sẽ có lúc hữu ích. Tất cả mọi người đều cần dùng điện nước, vì thế công ty điện nước có vẻ là nguồn thông tin cực kỳ giá trị để tìm ra địa chỉ cá nhân.
DWP duy trì đơn vị được gọi là “Tổ Chuyên trách Đặc biệt” để xử lý các cuộc gọi từ cơ quan chấp pháp, bố trí những người được huấn luyện để xác minh người gọi đến đều nằm trong danh sách những người được cấp phép để lấy thông tin khách hàng.
Tôi gọi đến văn phòng của DWP, tự nhận mình là cảnh sát và giải thích sĩ quan có số điện thoại của Tổ Chuyên trách Đặc biệt đang được phân công công tác, vì thế chúng tôi cần lấy lại nó. Tôi đã lấy được số điện thoại mà không gặp vấn đề gì.
Sau đó, tôi gọi đến đơn vị tinh nhuệ SIS của LAPD. Lôi mấy tay này vào cuộc vui có vẻ công bằng, bởi họ là những người đã theo đuôi Lenny và tôi tại Cao đẳng Pierce nhiều năm trước. Tôi yêu cầu nói chuyện với một trung sĩ, và I. C. Davidson nghe máy. (Tôi vẫn nhớ rõ tên ông ta, bởi sau này tôi vẫn tiếp tục dùng cái tên đó trong một thời gian dài, bất cứ khi nào tôi cần thông tin từ DWP.)
Tôi nói với ông ta: “Trung sĩ, tôi ở Tổ Chuyên trách Đặc biệt của DWP, chúng tôi đang thiết lập cơ sở dữ liệu của những người được cấp phép cho các yêu cầu của cơ quan chấp pháp và tôi gọi để hỏi xem có bất cứ sĩ quan nào trong đơn vị của anh cần truy cập vào Tổ Chuyên trách Đặc biệt không.”
Ông ta nói: “Tất nhiên.”
Như mọi khi, tôi bắt đầu bằng cách hỏi xem ông ta có trong danh sách này không và lấy tên.
“Được rồi, có bao nhiêu sỹ quan của ông cần đưa vào danh sách này?” Ông ta cho tôi một con số.
“Được rồi, tiếp tục, hãy cho tôi tên của họ và tôi sẽ đảm bảo họ đều được cấp phép thêm một năm nữa.” Việc người của mình được truy cập thông tin từ DWP rất quan trọng đối với ông ta, nên ông ta vẫn dành thời gian nhẫn nại đọc to và đánh vần từng tên.
Vài tháng sau, Tổ Chuyên trách Đặc biệt bổ sung thêm một mật khẩu vào quá trình xác minh của họ. Không vấn đề gì: Tôi lại gọi đến Đơn vị Điều tra Tội phạm Có tổ chức của LAPD và lôi được một trung úy ra nghe điện.
Giới thiệu bản thân là “Jerry Spencer ở Tổ Chuyên trách Đặc biệt”, tôi chọn cho ván cược mở màn của mình một phiên bản hơi khác câu chuyện ở trên: “Tiện đây, ông có được cấp phép cho Tổ Chuyên trách Đặc biệt không?” Ông ta nói có.
“Tốt. Tên ông là gì, thưa ông?”
“Billingsley. David Billingsley.”
“Xin đợi chút trong lúc tôi tìm tên ông trong danh sách.”
Tôi dừng lại một chút và sột soạt mấy tờ giấy. Rồi tôi nói: “Ồ, đúng rồi. Mật khẩu của ông là ‘0128.’”
“Không, không, không. Mật khẩu của tôi là ‘6E2H’”
“Ồ ồ, xin lỗi, đó là một David Billingsley khác.” Tôi khó mà nhịn được cười. Sau đó, tôi nhờ ông ta tìm danh sách các sĩ quan được cấp phép với Tổ Chuyên trách Đặc biệt trong Đơn vị Điều tra Tội phạm Có tổ chức và nói cho tôi biết tên cùng mật khẩu của họ. Tới lúc đó, tôi đã kiếm chác đủ rồi. Tôi sẽ chẳng lấy gì làm ngạc nhiên nếu một vài mật khẩu trong số đó vẫn còn dùng được cho tới bây giờ.
Với quyền truy cập đến Tổ Chuyên trách Đặc biệt của DWP, tôi chỉ mất năm phút để khám phá ra địa chỉ mới của Eric: Hắn đã chuyển đến một căn hộ khác trong cùng tòa nhà. Lewis và tôi đã đến chỗ hắn, ba tuần sau hắn không còn sống ở căn hộ đó và có một số điện thoại mới – nhưng có phải hắn vẫn ở trong tòa nhà đó không?
Đường dây điện thoại mới vẫn được ghi với tên trước đây, Joseph Wernle. Nếu Eric đã thực sự chuyển sang “chế độ an toàn” như hắn nói, tại sao hắn vẫn dùng tên cũ? Đây là gã vẫn tự nhận mình là một hacker giỏi ư? Có vẻ như hắn không có ý niệm gì về những thông tin liên quan đến hắn mà chúng tôi có thể tra ra. Tôi vẫn còn một chặng đường dài để giải đáp tất cả thắc mắc, nhưng tôi biết mình sẽ phải tiếp tục khi giờ đây tôi đã tiến rất gần đến sự thật rồi.