Hãy tưởng tượng một khu triển lãm rộng tới 200.000m2, ních chặt 200.000 người, ồn ào như thể tất cả đều đang nói cùng lúc, chủ yếu là tiếng Nhật, tiếng Đài Loan và tiếng Quan Thoại. Đó chính là quang cảnh tại Trung tâm Hội nghị Las Vegas năm 1991 trong thời gian diễn ra Triển lãm Điện tử Tiêu dùng (CES) hằng năm – hệt như một cửa hàng kẹo thu hút một trong những đám đông lớn nhất thế giới.
Tôi đã đi qua cả thành phố để đến đây trong ngày diễn ra triển lãm, không chỉ đơn giản để thăm các gian hàng hay nhìn ngắm những đồ dùng điện tử làm lóa mắt khách hàng dịp Giáng sinh. Tôi đến đây vì tạp âm môi trường. Nó rất cần thiết để nâng độ tin cậy cho cuộc gọi mà tôi chuẩn bị thực hiện.
Đây là một thử thách: Tôi có Novatel PTR-825, một trong những chiếc điện thoại di động hot nhất thị trường lúc đó. Tôi muốn an tâm nói chuyện với bạn bè mà không phải băn khoăn xem liệu có ai từ FBI hay lực lượng chấp pháp địa phương đang nghe lén hay không. Tôi biết có một cách khả thi. Giờ thì tôi sẽ thử tìm hiểu xem kế hoạch này có thực sự hiệu quả không.
Kế hoạch dựa trên một mánh khóe dùng mã sê-ri[1] điện tử của điện thoại, hay còn gọi là “ESN”. Tất cả hacker đều biết, mỗi chiếc điện thoại đều có một ESN riêng biệt, ESN này sẽ được chuyển đi cùng số điện thoại di động, hay còn gọi là MIN, đến trạm thu phát sóng gần nhất. Đó là một phần trong quy trình xác thực của công ty điện thoại xem người gọi có phải là một thuê bao hợp lệ hay không và nên thu cước phí cuộc gọi từ ai.
Nếu tôi có thể sửa chiếc điện thoại của mình sao cho nó sẽ gửi đi MIN và ESN của các thuê bao hợp lệ khác, những cuộc gọi của tôi sẽ tuyệt đối an toàn: Tất cả nỗ lực theo dấu cuộc gọi sẽ dẫn đến một người khác, người sở hữu điện thoại thực gán với ESN mà tôi đã dùng lúc đó. (Thuê bao đó cũng sẽ phải giải thích với công ty điện thoại rằng anh ta không hề thực hiện những cuộc gọi phụ trội vừa bị tính cước, và anh ta sẽ không phải chịu trách nhiệm trả tiền cước cho những cuộc gọi không hợp lệ đó.)
Từ máy điện thoại công cộng ở Trung tâm Hội nghị, tôi gọi đến một số máy ở Calgary, Alberta, Canada. “Novatel,” một giọng phụ nữ vang lên phía bên kia dây.
“Xin chào,” tôi nói. “Tôi cần nói chuyện với người ở bộ phận Kỹ thuật.”
“Anh gọi từ đâu vậy?” cô ta muốn biết.
Như mọi khi, tôi đã nghiên cứu trước. “Tôi thuộc đội Kỹ thuật ở Fort Worth.”
“Anh nên nói chuyện với quản lý kỹ thuật, Fred Walker, nhưng hôm nay anh ấy không ở đây. Tôi có thể lấy số của anh và Walker sẽ gọi lại cho anh vào ngày mai được chứ?”
“Việc này rất gấp,” tôi nói. “Hãy cho tôi nói chuyện với bất cứ ai có mặt ở bộ phận của anh ấy.”
Lát sau, một người đàn ông có ngữ điệu Nhật Bản nhấc máy và nói anh ta tên là Kumamoto.
“Kumamoto-san[2], tôi là Mike Bishop từ Fort Worth,” tôi nói, dùng một cái tên mà tôi vừa đọc được từ bảng tin điện tử tại CES. “Tôi thường nói chuyện với Fred Walker, nhưng hôm nay anh ấy lại không ở đây. Tôi đang tham dự CES ở Vegas.” Tôi cho rằng tạp âm môi trường thực tế sẽ làm cho câu nói của tôi đáng tin hơn. “Chúng tôi đang thử nghiệm để trình diễn sản phẩm. Anh có cách nào để đổi ESN từ bàn phím điện thoại không?”
“Hoàn toàn không. Việc này trái với quy định của Ủy ban Truyền thông Liên bang (FCC).”
Chán thật. Ý tưởng vĩ đại của tôi vừa bị bắn hạ.
Không, đợi đã. Kumamoto-san vẫn đang nói.
“Chúng tôi có một phiên bản firmware[3] đặc biệt, phiên bản 1.05. Nó sẽ cho phép anh đổi ESN từ bàn phím điện thoại nếu anh biết các bước lập trình bí mật.”
Bỗng nhiên tôi trở lại cuộc chơi. “Firmware” của một chiếc điện thoại chính là hệ điều hành của nó, được nhúng trên một dạng chip máy tính đặc biệt có tên là EPROM.
Mánh khóe lúc này là không được để lộ sự phấn khích trong giọng nói. Tôi hỏi một câu nghe có vẻ như một thử thách: “Tại sao nó lại cho phép đổi ESN?”
“FCC yêu cầu để thử nghiệm,” anh ta nói.
“Tôi phải làm gì để có được một bản sao?” Tôi nghĩ có thể anh ta sẽ gửi cho tôi một chiếc điện thoại có phiên bản firmware đặc biệt đó.
“Tôi có thể gửi anh con chip,” anh ta nói. “Anh có thể thay nó vào điện thoại.”
Tuyệt vời! Việc này có khi còn hay hơn cả việc có một chiếc điện thoại hoàn toàn mới, nếu tôi có thể ép anh chàng này thêm chút nữa.
“Anh có thể ghi 4 hoặc 5 EPROM cho tôi được không?”
“Được chứ.”
Tuyệt thật, nhưng giờ tôi đang gặp một trở ngại: Làm thế nào tôi có thể nhờ họ chuyển chúng cho mình mà phải không đưa tên thật và địa chỉ chuyển phát có thể bị theo dõi?
“Hãy ghi chúng ra cho tôi,” tôi bảo anh ta. “Tôi sẽ gọi lại cho anh sau.”
Tôi khá chắc rằng những con chip này sẽ khiến tôi trở thành người duy nhất ngoài Novatel có thể đổi mã số điện thoại Novatel chỉ bằng cách bấm phím. Không chỉ giúp tôi có thể gọi điện thoại miễn phí, nó còn mang lại cho tôi một chiếc áo choàng tàng hình, giúp đảm bảo các cuộc hội thoại của tôi sẽ hoàn toàn riêng tư. Và nó cũng sẽ cho tôi một số gọi lại an toàn bất cứ khi nào tôi muốn tấn công bằng kỹ thuật xã hội với công ty mục tiêu.
Nhưng làm thế nào tôi có thể yêu cầu chuyển món hàng cho mình mà không bị tóm?
Nếu ở trong hoàn cảnh của tôi lúc đó, các bạn sẽ sắp xếp thế nào để lấy được những con chip đó? Hãy thử nghĩ xem.
Câu trả lời không khó. Tôi lập tức vạch ra một kế hoạch gồm hai phần trong đầu. Tôi gọi lại cho Novatel lần nữa và tìm gặp thư ký của Fred Walker. Tôi nói với cô ta: “Kumamoto-san ở phòng kỹ thuật sẽ đem vài thứ tới cho tôi. Tôi đang làm việc với người của chúng ta ở gian hàng tại CES, nhưng tôi sẽ về Calgary hôm nay. Tôi sẽ qua và lấy nó vào buổi chiều.”
Kumamoto-san đang bận ghi chip cho tôi khi tôi gọi lại cho anh ta và nhờ anh ta gói chúng lại khi xong việc rồi để ở chỗ thư ký của Walker. Sau khi dành vài tiếng đi lang thang trong khu vực hội nghị, chìm đắm trong những điều mới mẻ của thế giới điện tử và điện thoại, tôi đã sẵn sàng cho bước tiếp theo.
Khoảng 20 phút trước khi bế mạc (đồng hồ ở Calgary chạy nhanh hơn Las Vegas một tiếng), tôi gọi lại cho nhân viên thư ký kia một lần nữa. “Tôi đang ở sân bay trên đường về Las Vegas khẩn cấp – họ gặp rắc rối ở gian hàng. Gói hàng mà Kumamoto-san để lại cho tôi, cô có thể chuyển FedEx đến khách sạn của tôi ở đây được không? Tôi đang ở Circus Circus.” Trước đó, tôi đã đặt phòng cho hôm sau ở Circus Circus với cái tên “Mike Bishop”; nhân viên lễ tân thậm chí còn không buồn hỏi thẻ tín dụng của tôi. Tôi đưa cho nhân viên thư ký địa chỉ của khách sạn và đánh vần tên Mike Bishop để đảm bảo cô ta đã nghe đúng.
Tôi lại thực hiện một cuộc gọi nữa đến Circus Circus, giải thích rằng mình sẽ đến trễ và cần đảm bảo rằng bàn lễ tân sẽ nhận gói hàng FedEx được chuyển đến cho tôi trước khi tôi nhận phòng. “Tất nhiên rồi, ông Bishop. Nếu đó là một bưu phẩm lớn, người trực tầng sẽ để nó trong phòng chứa đồ. Nếu chỉ là một bưu phẩm nhỏ, chúng tôi sẽ giữ nó ở bàn lễ tân.” Không vấn đề gì.
Trong cuộc gọi tiếp theo, tôi tìm đường đến một khu vực yên tĩnh và bấm số máy đến cửa hàng Circuit City yêu thích của tôi. Khi gặp nhân viên phụ trách quầy điện thoại di động, tôi nói: “Tôi là Steve Walsh, đến từ công ty LA Cellular. Chúng tôi đang gặp sự cố máy tính trong hệ thống kích hoạt. Các anh có kích hoạt chiếc điện thoại nào trên LA Cellular trong hai giờ vừa qua không?”
Có, cửa hàng đã bán bốn điện thoại. “Hừm, xem nào,” tôi nói. “Tôi cần các anh đọc cho tôi số điện thoại và ESN của mỗi chiếc để chúng tôi có thể kích hoạt lại số của họ trên hệ thống. Chúng ta không muốn làm khách hàng thất vọng, đúng không?” Tôi cười ra vẻ châm biếm và anh ta đã đọc cho tôi các con số.
Vậy là giờ tôi có bốn ESN và số điện thoại đi kèm với chúng. Cuộc chờ đợi kéo dài đến hết buổi chiều quả thực rất tra tấn thần kinh. Tôi không biết liệu mình có thể thực hiện vụ này trót lọt hay không. Liệu người của Novatel có đánh hơi thấy điều gì mờ ám và không gửi các con chip đi không? Liệu có nhân viên FBI nào đang mai phục ở sảnh khách sạn, đợi bắt tôi không? Hay sau buổi chiều hôm đó, liệu tôi có khả năng đổi số điện thoại di động thường xuyên như mong muốn không?
Ngày hôm sau, anh bạn cũ Alex Kasperavicius đến. Anh là một người thông minh, thân thiện và là chuyên gia trong lĩnh vực IT cùng các hệ thống điện thoại. Alex thích cảm giác phiêu lưu khi được mời tham gia vào những lần khai thác lỗ hổng của tôi, nhưng anh không hẳn là một chiến hữu hacking. Tôi có thể lì lợm bám lấy một nỗ lực tháng này qua tháng khác cho đến khi thành công nhưng Alex thì không; anh có những mối bận tâm khác. Anh khiến mình bận rộn với công việc cố vấn học viện ở Griffith Park, chơi nhạc cổ điển bằng chiếc kèn Pháp và tìm kiếm những cô bạn gái mới.
Tôi cho anh biết tình hình. Nhìn thấy phản ứng của Alex mới khoái làm sao! Lúc đầu là sự ngờ vực nhà sản xuất sẽ không gửi con chip đi, sau đó là tưởng tượng viễn cảnh tuyệt vời khi chúng tôi thực sự có thể thực hiện cuộc gọi mà không để lộ thân phận thật.
Kumamoto-san đã cung cấp cho tôi hướng dẫn lập trình để cài một ESN mới vào điện thoại, sử dụng một phiên bản firmware đặc biệt. Giờ đây, sau gần 20 năm, tôi vẫn có thể nhớ chính xác mã đó:
Function-key
Function-key
#
39
#
Last eight digits of the new ESN
#
Function-key
(Dành cho những ai tò mò về mặt kỹ thuật, mã ESN thực chất là một dãy số gồm 11 chữ số thập phân, ba chữ số đầu tiên sẽ cho biết tên của nhà sản xuất điện thoại. Với con chip và mã này, tôi có thể tái lập trình bất kỳ một ESN Novatel nào vào điện thoại, nhưng không thể từ một nhà sản xuất điện thoại khác – dù sau này khi tôi đã có được mã nguồn của Novatel thì điều đó lại hoàn toàn khả thi).
Vào lúc 3 giờ chiều, khá chắc chắn là FedEx đã mang hàng đến Circus Circus, chúng tôi không kìm được sự háo hức nữa. Alex tình nguyện đến lấy hàng, không cần nói cũng biết nếu tôi đến và cảnh sát đang đợi ở đó, tôi sẽ phải quay lại nhà tù. Tôi dặn Alex hãy nói tên mình là Mike Bishop, anh phải trực tiếp đem gói hàng đến Trung tâm Hội nghị và sẽ quay lại đăng ký nhận phòng sau. Tôi đứng đợi ở ngoài.
Trong tình huống này, luôn có khả năng có ai đó nhìn thấu được tất cả mưu mẹo và báo với FBI. Cả hai chúng tôi đều biết Alex có thể sẽ sa bẫy. Ngay từ khi bước vào, anh đã phải nhìn ngó khắp khu vực để tìm những người có khả năng là cảnh sát mặc thường phục. Nhưng anh không thể soi xét kỹ tất cả mọi người, những người có vẻ chỉ đang ngồi giết thời gian; như thế quá khả nghi. Anh phải nhìn lướt qua.
Alex rất ngầu khi không cần phải nhìn ngó trước sau hay tỏ vẻ bồn chồn lo lắng. Nếu có gì không ổn, anh sẽ bước ra ngay lập tức – không phải theo kiểu vội vã rõ ràng, nhưng cũng không lề mề.
Cứ mỗi phút trôi đi, tôi lại càng thêm lo lắng. Phải mất bao thời gian để lấy một bưu phẩm nhỏ đây? Được rồi, tôi nghĩ, hãy bình tĩnh lại, hẳn là có rất nhiều người đang xếp hàng ở quầy lễ tân và anh ấy phải đợi đến lượt.
Thời gian tiếp tục trôi đi. Tôi bắt đầu nghĩ mình sẽ phải tự vào xem có đám đông cảnh sát nào không, hay đi hỏi một vị khách casino xem liệu có vụ nào liên quan đến cảnh sát vài phút trước không.
Nhưng Alex đã ở đó, bước ra khỏi cửa, nhàn nhã tiến về phía tôi với nụ cười rạng rỡ trên mặt.
Lòng ngập tràn mong chờ, tim đập thình thịch, chúng tôi đứng ngay giữa đường mở bưu phẩm. Bên trong là một chiếc hộp nhựa màu trắng, đúng như dự đoán, cùng năm EPROM điện thoại 27C512. Tôi đã tiến hành tấn công bằng kỹ thuật xã hội vài năm qua, nhưng đây có lẽ là chiến lợi phẩm lớn nhất cho đến lúc đó nếu những con chip thực sự hoạt động. Chúng tôi băng qua Đại lộ Las Vegas để đến Peppermill, tránh xa những quán cocktail đầy khách du lịch với mấy ả bồi bàn khiêu gợi để tìm một quán giải khát trong khu nhà hàng, nơi chúng tôi trông có vẻ đỡ khả nghi hơn.
Lewis De Payne tham gia với chúng tôi. Phải, giờ cậu ta là người yêu của vợ cũ của tôi.
Tôi không chắc mình có thể giải thích được lý do vì sao tôi vẫn giữ liên lạc với Lewis sau khi đã bị cậu ta cướp mất vợ. Rõ ràng, tôi không bao giờ có thể tin tưởng hay tôn trọng cậu ta thêm một lần nào nữa. Nhưng thực lòng mà nói, có rất ít người tôi dám giữ liên lạc và vì thế, tôi cần ai đó hiểu được những khó khăn trước đó của mình. Và ai có thể hiểu được những điều đó hơn Lewis? Cậu ta đã là bạn hacking của tôi từ những ngày đầu. Chúng tôi đã cùng trải qua rất nhiều chuyện.
Chẳng có gì lạ khi tôi chỉ nghĩ về Lewis với niềm cay đắng, hay nhìn nhận cậu ta như kẻ thù không đội trời chung. Cậu ta chắc chắn thừa đủ điều kiện. Nhưng cùng lúc, Lewis cũng thực sự là một trong những người bạn tốt nhất của tôi. Và Bonnie là một người bạn tốt nhất khác. Cuối cùng, tôi đã vượt qua niềm đau và bắt đầu gặp lại họ. Chúng tôi dần trở thành những người bạn, giống như những cặp vợ chồng đã ly hôn cùng những đứa con cuối cùng lại có dịp đi picnic với nhau cùng người bạn đời mới của họ trong những kỳ nghỉ gia đình.
Chúng ta thường được khuyên rằng “hãy quên đi và tha thứ”. Trong trường hợp này, “tha thứ” nghe có vẻ hơi quá. Tôi phải buông bỏ nỗi phẫn uất vì chính bản thân, nhưng tôi cũng không thể cố quên. Dù Lewis là một chiến hữu hacking tốt và tôi trân trọng kỹ năng của cậu ta, nhưng tôi chỉ hack chung khi có một chốt an toàn – khi cả hai chúng tôi sẽ đều bất lợi nếu cậu ta dám tố cáo tôi.
Với những điều kiện mới đó, Lewis và tôi đã quay lại hacking cùng nhau và tạo ra một kiểu tình bạn mới vốn đã thay đổi mãi mãi giữa hai chúng tôi.
Giờ đây, trong quán giải khát ở Peppermill, tôi nghĩ Lewis chắc phải trố mắt khi nhìn thấy những con chip. Cậu ta nhanh chóng ngồi xuống và bắt đầu tháo tung chiếc điện thoại của tôi, cẩn thận sắp xếp lại các bộ phận lên bàn và ghi chép lại các chi tiết vào một cuốn sổ để biết cái gì nằm ở đâu khi đã sẵn sàng lắp mọi thứ lại với nhau.
Chưa đầy năm phút, Lewis đã tháo tung chiếc điện thoại, tháo đến bo mạch chính, làm lộ ra con chip được gắn cố định bởi một chân cắm ZIF (chân cắm không cần lực). Tôi đưa cho cậu ta một con chip mới. Lewis gài nó vào vị trí và bắt đầu lắp ráp lại cẩn thận. Tôi không muốn nói bất cứ điều gì có thể khiến cậu ta phân tâm, nhưng tôi bắt đầu thấy bồn chồn, chỉ mong cậu ta làm nhanh lên một chút để tôi có thể biết mình có đào trúng mỏ vàng hay không.
Ngay khi mọi thứ được lắp lại hoàn chỉnh, tôi giật lấy chiếc điện thoại và bấm mã chức năng mà Kumamoto-san đã đưa. Để thử nghiệm, tôi lập trình ESN và đổi số điện thoại sao cho trùng với số của điện thoại Lewis.
Chiếc điện thoại tự tắt và khởi động lại. Tôi có thể cảm thấy từng mạch máu chảy rần rật dưới da đầu. Chúng tôi chụm đầu vào bàn, chăm chú nhìn vào màn hình nhỏ xíu của chiếc điện thoại.
Điện thoại sáng lên với màn hình khởi động. Tôi bấm vào lệnh hiển thị ESN của điện thoại. Con số hiện lên là ESN mà tôi đã nhập vào trước đó.
Cả ba chúng tôi reo vang, không quan tâm đến những vị khách khác đang quay lại nhìn.
Nó hoạt động! Nó thực sự hoạt động!
Ngày đó, một số công ty điện thoại có một số máy mà bạn có thể gọi tới để biết giờ giấc chính xác. Tôi bấm 213 853-1212 và đặt điện thoại xuống bàn. Cả ba chúng tôi cùng nghe thấy giọng ghi âm của một phụ nữ: “Sau tiếng chuông này thời gian trong ngày sẽ là...” Điện thoại của tôi đã thực hiện thành công một cuộc gọi đi như một bản sao điện thoại của Lewis – và công ty điện thoại sẽ ghi lại những cuộc gọi này được thực hiện bởi Lewis, từ máy của cậu ta chứ không phải của tôi.
Tôi đã tấn công bằng kỹ thuật xã hội với Novatel và lấy được một quyền năng khổng lồ. Tôi có thể thực hiện các cuộc gọi mà không ai có thể truy ngược được mình.
Nhưng tôi đã sa ngã chỉ để hack duy nhất một lần này... hay tôi mới chỉ bắt đầu hacking lại lần nữa? Ngay lúc đó, tôi cũng không dám chắc.
Dù sao, tôi cũng biết chắc rằng mình đã có được chiếc áo khoác tàng hình.
❀ ❀ ❀
[1] 47* Mã sê-ri (Serial number): Mã hàng hóa do nhà sản xuất quy định để quản lý hàng hóa sản xuất và trong bảo hành sản phẩm. (BTV)
[2] 48* Trợ từ trong xưng hô của người Nhật, thể hiện sự tôn trọng với người đối diện. (BTV)
[3] 49* Firmware: Phần mềm hệ thống, chương trình máy tính cố định quy định các quy trình cơ bản, cấp thấp của thiết bị. (ND)