TRÒ CHƠI KẾT THÚC

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Đến thứ Ba, ngày 7 tháng 2, một đội cảnh sát có vũ trang được thành lập để bắt tôi. Trợ lý công tố Kent Walker giờ đã tham gia vào vụ án, gặp gỡ Shimmy cùng bạn gái gã là Julia Menapace và tay trợ lý Andrew Gross, hai đặc vụ FBI và Phó Chủ tịch cùng quản trị viên hệ thống của the Well cùng luật sư của họ, John Mendez, người có tiếng nói trong phòng bởi trước đây anh ta từng ở Văn phòng Công tố và từng là sếp của Walker.

Walker vốn ở Bắc California và chẳng liên quan gì đến vụ của tôi. Theo hồ sơ, hắn sẵn sàng bẻ luật và đi quá một số giới hạn để trao cho Shimmy một vai trò khác thường trong suốt những ngày sắp tới. Điều này cũng giống như đội súng miền Tây hoang dã xa xưa, nơi Cảnh sát trưởng cử ra dân thường để hỗ trợ ông ta đi săn lùng một tên tội phạm bị truy nã.

Rõ ràng, Walker đã bí mật thỏa hiệp về việc cung cấp cho Shimmy những thông tin tóm-và-lần tuyệt mật, cũng như những thông tin tuyệt mật từ hồ sơ của FBI về tôi. Shimmy có thể nghe lén những liên lạc của tôi mà không cần lệnh từ tòa án với lý do gã không phải đang giúp chính phủ mà chỉ đang làm việc cho các nhà cung cấp dịch vụ Internet. (FBI sẽ không bao giờ buộc tội tôi đã hack Shimomura; tôi tin rằng đó là vì họ không thể liều lĩnh làm lộ ra hành động sai trái ghê tởm của mình, vốn có vẻ vi phạm các đạo luật nghe lén liên bang.)

Có vẻ Shimmy chính là người chịu trách nhiệm lãnh đạo cuộc điều tra như một nhân viên chính phủ thực thụ. Việc này chưa từng có tiền lệ. Có lẽ Cục hiểu rằng họ sẽ không bao giờ có thể tìm ra tôi nếu không có tinh thần hành hiệp bền bỉ của Shimmy.

Cuộc nói chuyện với Littman tiếp tục quấy nhiễu tâm trí tôi. Sau khi nói chuyện với Markoff, Littman nghĩ anh ta biết tôi đang ở đâu. Đã đến lúc tôi truy cập vào e-mail của Markoff để xem hắn biết những gì.

Việc lần theo dấu vết rất đơn giản: Tất cả e-mail gửi đến địa chỉ “nytcom” của hắn đều được gửi đi từ Internex, một nhà cung cấp dịch vụ Internet nhỏ ở Bắc California. Sau khi nhòm ngó máy chủ Solaris của Internex vài phút, tôi thở phào nhẹ nhõm. Gã đần quản trị viên hệ thống đã xuất thư mục chính của tất cả mọi người (sử dụng Hệ thống Tập tin Mạng của Sun) và để mở chúng trên Internet, có nghĩa là tôi có thể mount từ xa thư mục chính của bất kỳ người dùng nào – tức là, biến toàn bộ thư mục đó thành nơi có thể truy cập được từ hệ thống nội bộ của tôi. Tôi tải một tập tin .rhosts lên một thư mục người dùng mà tôi đã cấu hình để tin tưởng bất kỳ người dùng nào có kết nối từ máy chủ, và tôi có thể đăng nhập vào tài khoản của họ mà không cần mật khẩu. Một khi đã đăng nhập, tôi có thể khai thác một lỗ hổng khác để lấy quyền root. Tất cả mất khoảng 10 phút. Ước gì tôi có thể gửi đến gã quản trị viên hệ thống kia một lá thư cảm ơn vì đã để hệ thống rộng mở như vậy.

Chỉ bằng vài thao tác dễ dàng, tôi đã có quyền truy cập vào e-mail của Markoff. Thật không may, hắn đã thiết lập phần mềm xóa tin nhắn nhận trong e-mail. Chỉ còn vài tin nhắn sót lại trên máy chủ, nhưng chúng không chứa thông tin gì liên quan đến tôi.

Tôi thêm một thay đổi cấu hình nhỏ để mọi e-mail mới gửi đến cho Markoff cũng sẽ được chuyển tiếp đến một địa chỉ e-mail khác do tôi kiểm soát. Tôi đã hy vọng tìm ra nguồn tin của hắn – những người báo cho hắn nơi họ nghĩ tôi đang ở. Tôi cũng nóng lòng muốn biết hắn đã tham gia vào vụ của tôi đến đâu rồi.

Sau này tôi được biết, trong lúc tôi làm việc này, Shimmy và đội của hắn đã theo dõi tôi. Họ theo dõi thụ động lưu lượng truy cập mạng đến cả the Well và Netcom. Việc này rất dễ thực hiện bởi các nhà cung cấp dịch vụ Internet đã cho đội của hắn toàn quyền truy cập vào mạng lưới của họ.

Sau khi thiết lập giám sát ở Netcom vào khoảng ngày 7 tháng 2, Shimmy yêu cầu một trong những quản trị viên mạng lưới tra cứu trong hệ thống hồ sơ ở Netcom để tìm những người dùng đã đăng nhập trong khoảng thời gian các tài khoản ở the Well bị truy cập trái phép bởi một người dùng nào đó ở Netcom. Quản trị viên này tra cứu trong các hồ sơ ghi chép bằng cách đối chiếu những lần đăng nhập và đăng xuất đã xảy ra trong khoảng thời gian đột nhập và cuối cùng đã tìm ra một trong những tài khoản truy cập the Well từ mạng của Netcom. Tài khoản “gkremen” đã được dùng để kết nối đến Netcom thông qua các modem của công ty ở Denver và Raleigh.

Ngày hôm sau, khi đang tìm trong e-mail của Markoff những thứ có liên quan đến mình, tôi đã cho chạy truy vấn tìm chuỗi “itni” (bởi tìm tên “Mitnick” sẽ là gợi ý chết người). Nhưng Shimmy và đội của hắn khi đó đã theo dõi tôi rồi nên ngay khi nhìn thấy truy vấn này, họ đã xác nhận mối nghi ngờ rằng tôi chính là kẻ đột nhập.

Shimmy liên hệ với Kent Walker và báo cho anh ta biết kẻ đột nhập đến qua các modem dial-up ở Denver và Raleigh. Shimmy nhờ Walker đặt một thiết bị tóm-và-lần vào số dial-up đến Netcom ở Denver mà tôi đang dùng. (Xin nhắc lại, đây là một yêu cầu rất không bình thường của một người dân đối với trợ lý công tố: Thường chỉ có các cơ quan chấp pháp mới có quyền đưa ra các yêu cầu này.)

Walker liên lạc với FBI ở Denver và Denver đã liên hệ với văn phòng FBI ở Los Angeles để được bật đèn xanh. Nhưng văn phòng ở Los Angeles muốn Denver đứng ngoài vụ này. Thay vào đó, chuyện này lại nghe như thể một vụ đấu đá nội bộ tranh giành địa bàn, một đặc vụ ở văn phòng Los Angeles nói với người ở Denver rằng họ sẽ không hỗ trợ lắp đặt thiết bị tóm-và-lần. Tất cả đều muốn tranh giành tôi. Nếu biết tất cả lùm xùm lúc đó, tôi đã có thể tận dụng nó để giành lợi thế cho mình.

Ngay khi “gkremen” đăng nhập vào từ Raleigh, đội của Shimmy đã nhờ một đặc vụ FBI liên hệ với General Telephone, công ty điện thoại cung cấp các số dial-up của Netcom ở Research Triangle Park và yêu cầu cuộc gọi đó được truy dấu trong thời gian thực. Sau vài lần thử, các kỹ thuật viên của General Telephone đã truy dấu thành công. Họ gửi số đến FBI và góp ý rằng nó đến từ mạng di động của Sprint.

Nhưng thông tin này sẽ không dẫn cuộc truy lùng đi đến đâu. Để có thêm một lớp bảo vệ nữa, tôi đã thiết lập từ trước thứ tôi gọi là “số cắt đuôi”. Bước đầu của quá trình này là hack vào bộ chuyển mạch của công ty điện thoại, tìm một số điện thoại chưa sử dụng và thêm tính năng chuyển tiếp cuộc gọi vào số máy đó. Sau đó, tôi thiết lập một số hóa đơn khác trong bộ chuyển mạch để mọi cuộc gọi được thực hiện từ số đó trông có vẻ như xuất phát từ số hóa đơn thay vì từ số thực. Tại sao tôi lại làm như vậy? Tôi đã phát hiện ra lỗi trong phần mềm của bộ chuyển mạch: Đôi khi, nó sẽ không báo số điện thoại tạo cuộc gọi mà báo số hóa đơn. Vì vậy, nếu các kỹ thuật viên của công ty điện thoại thử truy dấu một số cuộc gọi của tôi, họ sẽ không thể ngay lập tức phát hiện ra số cắt đuôi của tôi – số tôi đã định tuyến cho cuộc gọi của mình đi qua – mà sẽ nhận được một số điện thoại được gán cho một khách hàng ngẫu nhiên nào đó mà tôi đã chọn. Tôi biết một vài kỹ thuật viên thậm chí còn không biết việc truy dấu có thể trả về số hóa đơn, việc này sẽ giúp tôi có thêm một lớp bảo vệ đặc biệt nữa. Theo kinh nghiệm của tôi,dù có chuyện gì xảy ra, các công ty điện thoại cũng sẽ không bao giờ phát hiện ra việc tôi dùng số cắt đuôi để khiến việc truy dấu cuộc gọi khó khăn hơn, bởi họ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có thể có ai đó đã hack vào bộ chuyển mạch của họ.

Trước đó vài tuần, JSZ đã lập một tài khoản cho tôi trên “escapecom” (do anh bạn Ramon Kazan của anh ta sở hữu) để hai chúng tôi có thể liên lạc trực tiếp với nhau qua hệ thống này. Nó đã trở thành một trong rất nhiều điểm truy cập mà tôi dùng để kết nối Internet. Vì có quyền root, nên tôi cũng đã nhét vào đó hàng đống công cụ hack, các lỗi và mã nguồn từ nhiều công ty mà tôi đã hack được gần đây. (Tài khoản của tôi trên escapecom được đặt tên là “marty”, lấy từ nhân vật trong bộ phim Sneakers (tạm dịch: Những kẻ vụng trộm).)

Mỗi khi tôi đăng nhập vào tài khoản của mình ở escapecom, luôn có một thông báo hiển thị ngày giờ đăng nhập gần nhất của tôi. Việc đầu tiên tôi làm mỗi lần đăng nhập là xóa phần cuối danh sách ghi chép này để loại bỏ bất kỳ dấu vết nào về những lần xuất nhập của tôi. Nhưng ở lần đăng nhập này, ngay lập tức tôi phát hiện ra có ai đó đã đăng nhập vào tài khoản của tôi... từ the Well. Ai đó đã ở đây. Chuyện quái gì vậy?

Tôi truy cập vào the Well ngay lập tức và bắt đầu nhòm ngó nhưng không tìm thấy gì dẫn tôi đến chỗ tên điệp viên bí ẩn này.

Tôi ngắt luôn kết nối, cảm thấy như mình đang bị theo dõi.

Trong khi đó, một kỹ sư của Sprint đang cố gắng giải thích số GTE đã truy dấu xuất phát từ mạng của Sprint. Khi tra cứu hồ sơ khách hàng của công ty, anh ta không hề thấy số này, nó rất lạ. Nhưng rồi tay kỹ sư này nhận ra đó không phải là một số điện thoại của Sprint – trên thực tế, nó thậm chí còn không có đầu số của một số điện thoại di động. Shimmy yêu cầu FBI thiết lập một cuộc gọi hội nghị để gã có thể trao đổi chuyện lạ thường này với tay kỹ sư ở Sprint. Sau đó, gã quyết định tự mình gọi đến số này để xem có ai trả lời không. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, gã bắt đầu nghe thấy tiếng kerchunk nhỏ dần nhỏ dần cho đến khi cuộc gọi bị ngắt. Chuyện này khiến gã và mấy tay kỹ sư rất tò mò. Có vẻ như tôi đã thiết lập một biện pháp dự phòng để ngăn cản việc truy dấu của họ và họ băn khoăn không biết liệu tôi có động tay vào bộ chuyển mạch hay không.

Việc tôi dùng mạng di động Sprint để kết nối đến Netcom thông qua số cắt đuôi khiến số cắt đuôi nhìn như xuất phát từ mạng Sprint trong khi thực tế không phải như vậy. Đó là bởi cả số cắt đuôi và số dial-up của Netcom đều nằm trên cùng một bộ chuyển mạch. Giờ thì tay kỹ sư của Sprint quyết định đổi chiến thuật, anh ta sẽ tiến hành “tìm kiếm số gọi đến”. Thay vì tìm kiếm các cuộc gọi xuất phát từ số được truy ra, anh ta sẽ tìm bất kỳ thuê bao nào gọi đến số đó.

Anh ta không mất nhiều thời gian để dò được trúng mạch. Truy vấn qua các hồ sơ chi tiết cuộc gọi chỉ ra rằng số được truy ra đó đã được gọi đến nhiều lần từ một số điện thoại của Sprint – hay nói cách khác, từ số điện thoại tôi đang dùng để kết nối đến Netcom, số điện thoại với mã vùng của Raleigh.

Nhân viên kỹ thuật này phát hiện ra các cuộc gọi này thường được định tuyến qua cùng một cột thu phát sóng. Điều này có nghĩa rằng số điện thoại ở đầu kia rất có khả năng ở một vị trí cố định. Vậy là họ biết tôi đang ở Raleigh.

Ngay khi tay kỹ sư này báo với Shimmy những gì anh ta phát hiện ra, hắn đã đáp luôn máy bay đến Raleigh.

Tôi cố gọi và e-mail cho JSZ ở Israel vài lần để loại trừ khả năng nhỏ rằng gần đây anh ấy đang thử truy cập vào tài khoản “escapecom” của tôi từ the Well. Vào chiều Chủ nhật, trong lúc Shimmy đang trên đường bay tới Releigh, JSZ gửi cho tôi một tin nhắn khiến tôi chưng hửng:

Xin chào,

Sáng nay cha tôi bị trụy tim nặng và đang nằm viện rồi; tôi đã ở bệnh viện cả ngày và chắc sẽ ở đây cả ngày mai nữa; đừng kỳ vọng tôi sẽ dùng máy tính trong 3-4 ngày tới – Hy vọng là cậu hiểu.

Thân,

Jonathan

Càng lúc càng lo lắng, tôi đăng nhập ngay vào bộ chuyển mạch của công ty điện thoại cung cấp các số dial-up tới Netcom qua Research Triangle Park – một trong những tuyến tôi đã dùng để truy cập Internet ở Raleigh. Trên thực tế, đó là tuyến ưa thích của tôi bởi các cuộc gọi di động trực tiếp đến Netcom ở Denver và những nơi khác thường cho các phiên dial-up dài có chất lượng không được tốt.

Khi xem xét số dial-up của Netcom trong bộ chuyển mạch, tôi phát hiện ra số modem có một thiết bị tóm-và-lần được kích hoạt! Tôi bắt đầu lo lắng thực sự.

Những kẻ truy lùng tôi đang dần đến gần. Họ đã biết được chừng nào rồi?

Tôi cần phải biết liệu thiết bị theo dõi tóm-và-lần này đã được cài đặt đủ lâu để có thể tóm được bất kỳ cuộc gọi nào của tôi hay chưa.

General Telephone có một Trung tâm Điều hành Mạng ở Texas chuyên xử lý giám sát bộ chuyển mạch ngoài giờ làm. Tôi gọi đến đó và đóng giả là người của Phòng An ninh GTE. Tôi nhờ được nối máy đến người xử lý bộ chuyển mạch Durham Parkwood ở Raleigh. Một phụ nữ nhấc máy.

“Tôi đang giải quyết một vụ tự tử,” tôi nói với cô ta. “Số máy là 558-9800. Bẫy được đặt từ khi nào vậy?”

Cô ta nói mình sẽ đi tìm hiểu. Tôi đợi. Và đợi. Và đợi thêm, càng lúc càng thêm cẩn trọng. Cuối cùng, sau khoảng 5 phút, cuộc gọi lại được tiếp tục – không phải với người phụ nữ lúc nãy mà là một người đàn ông.

Tôi hỏi: “Chúng ta có thông tin gì không?”

Anh ta bắt đầu đặt ra một loạt các câu hỏi: Số gọi lại của tôi là gì? Tôi làm việc cho ai? Tôi đã nghiên cứu trước và đưa cho anh ta những câu trả lời phù hợp.

“Bảo quản lý của anh gọi cho tôi,” anh ta nói.

“Anh ta sẽ không ở đây cho đến sáng,” tôi nói. “Tôi sẽ để lại lời nhắn để anh ta gọi cho anh.”

Giờ tôi vô cùng nghi ngờ: Họ đã được cảnh báo có thể sẽ có ai gọi đến. Chuyện này có đầy đủ dấu hiệu về một cuộc điều tra an ninh quốc gia. Liệu có phải có người nào đó sắp định vị được vị trí của tôi hay không?

Để đề phòng, ngay lập tức tôi nhái điện thoại của mình sang một nhà cung cấp dịch vụ di động khác – Cellular One – trong trường hợp có ai đó thực sự đang theo dõi tôi.

Ngay khi Shimmy đến Raleigh, một nhân viên kỹ thuật của Sprint đã đến đón gã, lái xe đưa gã đến trạm. Tại trạm, các nhân viên kỹ thuật có một máy Cellscope 2000 để dò sóng, thiết bị đã được các điều tra viên ở Seattle sử dụng để theo dõi vị trí của tôi. Các kỹ thuật viên ở Cellular One đã được cảnh báo theo dõi bất cứ hành vi lạ nào xuất phát từ mạng của họ. Khi tôi thực hiện cuộc gọi đến Netcom, Cellular One đã xác định được dữ liệu cuộc gọi đang diễn ra và báo cho đội. Họ nhảy lên xe và bắt đầu lái lòng vòng, theo các chỉ dấu từ Cellscope 2000 để săn lùng nguồn gốc tín hiệu sóng di động của tôi. Chỉ mất vài phút, Shimmy và các thành viên khác của đội đã lái xe quanh Players Club và tìm kiếm bất kỳ căn hộ nào vẫn còn sáng đèn vào tờ mờ sáng.

Sau một lúc, họ đã gặp may. Kỹ thuật viên đang vận hành thiết bị giám sát thu được một cuộc hội thoại. John Markoff, người vừa đến Raleigh để tham gia cuộc truy bắt, nhận ra một trong các giọng nói. Đó là nhà sáng lập nổi tiếng của tạp chí 2600: Hacker Quarterly, Eric Corley (dù ông ta thích dùng cái tên tự chọn Emmanuel Goldstein hơn, tên gọi này được đặt theo một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết 1984). Một lúc sau, lẫn trong những tiếng rít, tạp âm cùng tín hiệu chập chờn, họ nghe thấy một giọng nói ở đầu bên kia cuộc nói chuyện. Markoff cũng nhận ra.

“Đó là hắn,” Markoff gào lên. “Đó là Mitnick!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.