TỪ KEVIN MITNICK
Cuốn sách này xin được dành tặng người mẹ kính yêu của tôi, Shelly Jaffe, và bà tôi, Reba Vartanian, những người đã dành cả cuộc đời để hy sinh vì tôi rất nhiều. Dù tôi có rơi vào hoàn cảnh nào, mẹ và bà cũng luôn ở đó vì tôi, đặc biệt là trong những thời khắc tôi cần họ nhất. Cuốn sách này sẽ không thể thành hình nếu không nhờ có gia đình tuyệt vời của tôi, những người đã luôn dành cho tôi tình yêu thương và sự trợ giúp vô điều kiện. Tôi rất may mắn khi được nuôi dạy bởi một người mẹ giàu lòng yêu thương và tận tụy đến thế, người tôi luôn coi là bạn thân nhất của mình. Mẹ là một người tuyệt vời. Bà sẵn lòng làm bất kỳ điều gì để giúp đỡ những người gặp hoạn nạn. Mẹ luôn dành sự quan tâm chân thành đến những người khác, rất nhiều lần tới mức hy sinh cả bản thân mình. Bà tôi là một người tuyệt vời khác. Bà đã dạy tôi giá trị của sự lao động chăm chỉ và chuẩn bị cho tương lai bằng việc dạy tôi quản lý tài chính đúng cách như một biện pháp đề phòng những khi sa cơ lỡ vận. Trong suốt đời tôi, bà như người mẹ thứ hai luôn trao cho tôi rất nhiều tình yêu thương và sự giúp đỡ, luôn bên tôi bất chấp những chuyến phiêu lưu đầy tai quái của tôi.
Tháng 12 năm 2008, mẹ tôi bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi và phải trải qua rất nhiều tác động của căn bệnh cùng các đợt hóa trị. Tôi đã không nhận ra mình lãng phí nhiều thời gian bên mẹ biết bao cho đến khi tấn thảm kịch này ập đến. Là những người luôn quan tâm đến người khác và đầy nhiệt tình, cả mẹ và bà đã dạy tôi nguyên tắc về sự quan tâm đồng thời luôn giang tay giúp đỡ những người kém may mắn hơn. Vì thế, theo một nghĩa nào đó, qua việc noi theo tấm gương của họ, tôi sẽ bước tiếp trên con đường họ đã đi. Tôi hy vọng họ sẽ tha thứ cho tôi vì đã dành quá nhiều thời gian để viết cuốn sách này, bỏ qua cơ hội ngồi chơi bài hay xem video cùng họ vì lý do công việc và thời hạn phải đáp ứng. Tôi thấy hối hận sâu sắc vì tất cả những căng thẳng, lo lắng và bực mình tôi đã gây ra cho họ khi tham gia vào các cuộc phiêu lưu hacking của mình và cả những dư chấn sau khi tôi bị bắt. Giờ đây, khi đã hoàn lương và tiếp tục có những cống hiến tích cực cho xã hội, tôi hy vọng cuốn sách này sẽ đem đến thật nhiều hạnh phúc cho trái tim của mẹ và bà cũng như xóa đi một vài ký ức về những trải nghiệm tồi tệ đã được mô tả trong cuốn sách.
Tôi hằng mong cha tôi, Alan Mitnick, và người em cùng cha khác mẹ của tôi, Adam Mitnick, vẫn còn có mặt trên đời để cùng tôi nâng ly chúc mừng vào ngày cuốn hồi ký này xuất hiện trong các hiệu sách. Dù cha và tôi từng có khoảng thời gian khó khăn khi sống bên nhau, nhưng chúng tôi cũng có rất nhiều khoảng thời gian tuyệt vời, đặc biệt là khi lái thuyền câu cá quanh quần đảo Channel ở Oxnard, California. Quan trọng hơn, cha đã cho tôi tình yêu và sự tôn trọng cũng như giúp đỡ tôi rất nhiều khi tôi phải lèo lái đi qua đoạn đường gập ghềnh của hệ thống công lý tội phạm liên bang. Ông cũng tham gia cùng các tình nguyện viên khác đến từ tạp chí 2600 khi họ biểu tình tại một vài tòa án liên bang nhằm phản đối cách chính phủ xử lý vụ án của tôi. Vài tuần trước khi tôi được thả, ông đã phải trải qua một cơn trụy tim nhẹ. Bi kịch thay, sức khỏe của ông đã nhanh chóng đi xuống sau khi ông bị nhiễm khuẩn tụ cầu trong cuộc phẫu thuật rồi mắc cả bệnh lao phổi. Ông qua đời sau một năm rưỡi khi tôi được thả. Tôi không nhận ra mình đã lãng phí nhiều thời gian bên cha mình như thế nào cho đến khi ông không còn bên tôi nữa.
Dì Chickie Levanthal đã luôn bên tôi, đặc biệt là khi tôi cần dì nhất. Khi các đặc vụ FBI khám xét căn hộ của tôi ở Calabasas cuối năm 1992 trong khi tôi đang làm việc ở Văn phòng thám tử Teltec, dì đã liên hệ với luật sư thân thiết của mình, John Yzurdiaga, người đã hào phóng cho tôi những lời khuyên pháp lý và cuối cùng còn cùng với cộng sự Richard Steingard của ông đại diện cho tôi không công. Mỗi khi tôi cần lời khuyên hay chỗ trú chân tại Manhattan Beach, dì luôn ở đó để trao cho tôi tình yêu thương và sự hỗ trợ. Tôi không thể quên người bạn trai lâu năm của dì, Tiến sĩ Bob Berkowits, người tôi luôn coi như chú mình, đã luôn sẵn lòng trò chuyện mỗi khi tôi cần lời khuyên.
Còn cả em họ Trudy Spector rất tốt tính và rộng lượng khi đã cho mẹ và bà ở nhà cô mỗi lần họ di chuyển từ Los Angeles đến thăm tôi. Cô cũng cho tôi ở nhà cô trước khi tôi quyết định sẽ trốn đi sau khi lệnh quản chế hết hạn. Tôi ước cô có thể đọc những dòng này, nhưng buồn thay Trudy đã mắc phải một căn bệnh nan y và qua đời vào năm 2010. Tôi cảm thấy thương tiếc và buồn bã vô bờ khi mất đi một người yêu thương và quan tâm mình đến vậy.
Anh bạn thân Michael Morris đã luôn là người bạn chân thành của gia đình tôi. Cảm ơn anh, Mike, vì tất cả sự hỗ trợ tốt bụng và hào phóng của anh trong suốt những năm qua. Tôi biết anh sẽ nhớ ra rất nhiều chuyện được viết trong cuốn sách này. Tôi luôn trân trọng tình bạn của anh.
Tôi đã vô cùng may mắn khi thêm một lần nữa được cộng tác với tác giả của các cuốn sách bán chạy, Bill Simon, để viết cuốn hồi ký này. Một trong những kỹ năng nổi tiếng của Bill với vai trò của một người viết là khả năng kỳ diệu trong việc thu nhận những thông tin do tôi cung cấp và viết lại nó theo hình thức và giọng văn dễ hiểu. Ngoài việc là đối tác trong viết lách, Bill còn là một người bạn rất thân thiết, người đã lắng nghe những câu chuyện của tôi, đôi khi còn nghe đi nghe lại nhiều lần để chắc chắn câu chuyện được viết lại với độ chính xác cao. Dù cũng có những lúc mếch lòng và bất đồng trong việc thêm vào một vài câu chuyện hacking trong quá trình phác thảo cuốn sách, nhưng chúng tôi luôn thỏa hiệp để đi đến sự thống nhất chung. Cuối cùng, chúng tôi đã quyết định viết cuốn sách này hướng đến độc giả đại chúng, những người không cần phải có nền tảng kiến thức về hacking nâng cao hay kỹ năng mạng. Ngoài làm việc với Bill Simon, tôi còn có vinh hạnh làm việc với Donna Beech cho một số việc vào giai đoạn cuối dự án. Thật tuyệt khi được làm việc với cô.
Tôi rất nóng lòng được cảm ơn những người đại diện cho sự nghiệp của tôi và đã rất tận tụy theo những cách đặc biệt. Đại diện văn chương của tôi, David Fugate ở LaunchBooks, đã dành rất nhiều thời gian đàm phán hợp đồng cuốn sách này và đóng vai trò cầu nối với nhà xuất bản Little, Brown. Đại diện diễn thuyết của tôi, Amy Gray, ở New Leaf Speakers, đã đại diện cho tôi trong suốt gần một thập kỷ. Cô luôn làm việc chu đáo và mẫn cán với biết bao nhiêu khách hàng trên khắp thế giới, những người muốn mời tôi đến nói chuyện tại sự kiện của họ. Cô đã và đang tiếp tục làm công việc tuyệt vời với vai trò là người đại diện cho tôi. Cảm ơn, Amy.
Tôi rất trân trọng cơ hội được làm việc với Little, Brown để phát triển dự án thú vị này. Tôi muốn gửi lời cảm ơn tới biên tập viên của tôi, John Parsley, vì những công việc vất vả anh đã làm cũng như những lời khuyên cho dự án này. Cảm ơn anh, John. Rất vui đã được gặp anh khi tôi ở New York.
Tôi muốn cảm ơn người anh hùng thuở thiếu thời, Steve Wozniak, vì đã dành thời gian quý báu của anh chắp bút cho phần lời tựa của cuốn hồi ký này. Đây là lời tựa thứ hai mà Steve đã hào phóng viết cho tôi. Lời đầu tiên được xuất bản trong cuối The Art of Deception (Nhà xuất bản Wiley, năm 2002). Tôi sẽ không bao giờ quên món quà “sau khi hết lệnh quản chế” mà anh đã tặng tôi trên chương trình Screen Savers – một chiếc PowerBook G4 mới tinh. Đó là món quà tuyệt vời đã khiến tôi không ngừng vui sướng trong suốt nhiều tháng. Tôi đã luôn mong được đi cùng Steve trong những chuyến chu du chung của chúng tôi. Chúng tôi đã cùng đến thăm Hard Rock Cafe ở mọi quốc gia mình đặt chân đến và sưu tập những chiếc áo phông. Cảm ơn anh, Steve, vì đã là một người bạn tuyệt vời đến vậy.
Và tất nhiên, tôi phải cảm ơn người bạn gái cũ Darci Wood của tôi vì tất cả tình yêu, sự giúp đỡ và chân thành trong thời gian chúng tôi bên nhau. Thật tiếc là có đôi khi những mối quan hệ lại không đi đến đâu vì lý do này hay lý do khác. Dù sao, thật dễ chịu khi tôi vẫn có Darci như một người bạn trung thành và đáng tin cậy. Giờ đây, tôi chỉ cần cô ấy ký vào tờ Thỏa thuận-Bảo mật có hiệu lực kể từ ngày đầu gặp mặt nữa là mọi chuyện đều ổn thỏa! Anh đùa thôi, Darci. (Mà cũng có thể là không.)
Jack Biello là người bạn thân thiết và cũng là một người chu đáo luôn lên tiếng chống lại những bất công khó tin tôi từng phải chịu dưới bàn tay của các phóng viên và bên công tố. Anh là tiếng nói tối quan trọng trong cuộc vận động “Hãy trả tự do cho Kevin” và là một cây bút với tài năng hiếm có đã viết những bài báo hấp dẫn phơi bày các thông tin mà chính phủ cố che giấu về vụ án của Kevin Mitnick. Jack đã luôn ở đó để cất tiếng nói mạnh bạo thay cho tôi và làm việc với tôi để chuẩn bị những bài diễn thuyết và bài báo. Đã có lúc, anh thậm chí còn đại diện cho tôi như một cầu nối đến với giới truyền thông. Tiếc thay, Jack đã qua đời trong lúc Bill và tôi đang hoàn thành bản thảo cuốn The Art of Deception, để lại cho tôi cảm giác mất mát và đau buồn lớn lao. Mặc dù đã gần chín năm trôi qua, tôi vẫn chưa lúc nào thôi nhớ đến anh ấy.
Dù anh bạn Alex Kasperavicius của tôi chưa bao giờ thực sự là một hacker, nhưng anh vẫn luôn sẵn lòng tham gia vào các dự án hacking của tôi, đó thường là các kế hoạch sử dụng đòn tấn công bằng kỹ thuật xã hội hấp dẫn nào đó. Sau này, chúng tôi đã cùng nhau phát triển khóa học về tấn công bằng kỹ thuật xã hội để giúp các doanh nghiệp phát hiện và giảm thiểu nguy cơ trước các vụ tấn công bằng kỹ thuật xã hội, và cung cấp những khóa học này cho các công ty trên toàn cầu. Chúng tôi thậm chí còn có vinh dự đào tạo Cục Quản lý Hàng không Liên bang tại Oklahoma City. Cuối năm 2000, chúng tôi đã tổ chức một chương trình trò chuyện về Internet trên sóng phát thanh với tên gọi The Darkside of Internet trên kênh KFI-AM 640 ở Los Angeles. Cảm ơn anh, Alex. Anh vẫn luôn là một người bạn chân thành và đáng tin cậy.
Eric Corley (hay còn gọi là Emmanuel Goldstein) luôn là người bạn và cũng là người ủng hộ tôi trong gần hai thập niên. Anh đã phát động cuộc vận động “Hãy trả tự do cho Kevin” đầu những năm 1988 sau khi tôi bị bắt hơn ba năm. Eric đã dành rất nhiều công sức, thời gian và tiền bạc để lan truyền câu chuyện trong thời gian tôi bị giam ở nhà tù liên bang. Anh cũng đã thực hiện một bộ phim tài liệu với tựa đề Freedom Downtime, phát hành năm 2001, ghi lại cuộc vận động “Hãy trả tự do cho Kevin” và thậm chí bộ phim còn giành được giải phim tài liệu xuất sắc nhất tại Liên hoan phim New York. Eric, lòng tốt, sự hào hiệp và tình bạn của anh có ý nghĩa rất lớn đối với tôi đến mức không bút mực nào tả xiết. Cảm ơn anh vì mọi thứ và vì anh đã luôn bên tôi.
Tôi muốn cảm ơn cộng sự hacking cũ tôi, Lewis De Payne, vì đã dành thời gian cùng tôi nhớ lại một vài cuộc phiêu lưu hacking trong quá khứ mà cả hai chúng tôi cùng tham gia. Cảm ơn cậu, Lewis. Đó là cuộc hành trình dài và điên rồ với cả hai chúng ta và tôi thực sự chúc cậu những điều tốt đẹp nhất.
Người bạn thân Christine Marie của tôi đã giúp đỡ tôi với bản thảo thô đầu tiên của phần lời kết ở cuối cuốn sách này. Cảm ơn Christine vì những đóng góp và cố gắng của cô.
Tôi muốn cảm ơn hai người bạn thân Kat và Matt Wagenknecht vì đã cùng tôi phát triển những đoạn mã xuất hiện ở đầu mỗi chương. Đó là một kết quả thật tuyệt vời! Hãy xem có bao nhiêu độc giả có thể giải những câu đố này và nhận được phần thưởng.
Tôi muốn cảm ơn Jari Tomminen vì đã cho phép tôi dùng tấm ảnh anh chụp tôi tại Helsinki, Phần Lan, cho bìa sách Bóng ma trên mạng.
Tôi muốn cảm ơn người bạn kiêm chuyên gia bảo mật David Kennedy, người đã vui lòng đọc duyệt một phần cuốn sách này và cung cấp cho tôi những lời khuyên có giá trị.
Cảm ơn anh, Alan Luckow, vì đã đồng ý để tôi đưa vào cuốn sách của mình tấm ảnh chụp bức tranh anh vẽ, vốn nằm trên tờ giấy gói quà bọc chiếc hộp đựng chiếc laptop Apple PowerBook G4 mà Steve Wozniak tặng cho tôi trong chương trình The Screen Savers.
Nhờ có mạng xã hội Twitter, tôi có thể tìm được vài tình nguyện viên sẵn lòng chụp một số bức ảnh cho cuốn sách. Tôi muốn cảm ơn Nick Arnott, Shellee Hale, John Lester, hay còn gọi là Count Zero, Michelle Tackabery và nhiều người khác vì những đóng góp rộng rãi của họ và vì thời gian họ đã làm tình nguyện. Nếu các bạn muốn theo dõi tôi trên Twitter, xin hãy truy cập địa chỉ: twittercomkevinmitnick.
Tôi muốn gửi lời cảm ơn tới cựu công tố liên bang của tôi, David Schindler, người đã rộng lòng dành thời gian để tôi phỏng vấn ông cho cuốn sách.
Tôi muốn cảm ơn Justin Petersen, hay còn gọi là Eric Heinz và Ronald Mark Austin, những người đã vui lòng cho tôi phỏng vấn. Một thời gian ngắn sau khi Bill Simon và tôi phỏng vấn Justin Petersen, anh được tìm thấy đã qua đời trong căn hộ của mình ở Tây Hollywood, có thể là do dùng thuốc quá liều. Thật buồn khi anh đã phải chịu chung định mệnh với em trai tôi, người đã gợi ý tôi chủ động liên lạc với Petersen khi Justin còn đang dùng bí danh Eric Heinz.
Khi đang viết những dòng cảm ơn này, tôi nhận ra mình có rất nhiều người để cảm ơn và bày tỏ sự trân trọng vì họ đã dành cho tôi tình yêu, tình bạn và sự giúp đỡ. Tôi không thể nhớ hết tên của tất cả những người tốt bụng và rộng lượng mình đã gặp những năm gần đây, nhưng có thể nói rằng, tôi sẽ cần cả một ổ cứng để lưu giữ tất cả họ. Đã có rất nhiều người từ khắp nơi trên thế giới viết cho tôi những lời động viên, tán dương và ủng hộ. Đó là những lời lẽ có ý nghĩa rất lớn lao đối với tôi, đặc biệt là trong những thời điểm tôi cần chúng nhất.
Tôi đặc biệt cảm ơn tạp chí 2600 và tất cả những người ủng hộ đã bên tôi và dành thời gian quý báu cũng như năng lượng của họ để lan truyền câu chuyện đến bất kỳ ai chịu lắng nghe, những người đã cất lên tiếng nói quan ngại và phản đối cách đối xử thiếu công bằng với tôi cùng những câu chuyện cường điệu được tạo ra từ những người muốn kiếm lợi từ “Huyền thoại về Kevin Mitnick”.
Tôi đã có rất nhiều trải nghiệm với các luật sư và rất nóng lòng muốn được bày tỏ lời cảm ơn của mình đến những người đã đứng lên và đề nghị giúp đỡ tôi trong những năm tháng tôi phải trải qua những trải nghiệm tiêu cực với hệ thống pháp lý hình sự và khẩn thiết cần tới sự giúp đỡ. Tôi tôn trọng, thán phục và trân trọng lòng tốt cùng sự rộng lượng của rất nhiều người đã trao tặng chúng cho tôi miễn phí. Tôi muốn cảm ơn Greg Aclin, Fran Campbell, Robert Carmer, Debbie Drooz, John Dusenbury, Sherman Ellison, Omar Figueroa, Jim French, Carolyn Hagin, Rob Hale, Barry Langberg, David Mahler, Ralph Peretz, Michelle Carswell Pritchard, Donald C. Randolph, Tony Serra, Skip Slates, Richard Steingard, the Honorable Robert Talcott, Barry Tarlow, Gregory Vinson và John Yzurdiaga.
TỪ BILL SIMON
Trong phần Cảm ơn của cuốn sách The Art of Deception, tôi đã viết về Kevin rằng “đây không phải là một câu chuyện hư cấu, dù nhân vật chính có thể là một nhân vật do tôi sáng tạo ra cho một kịch bản phim hồi hộp. Tôi dành cho đồng tác giả có-một-không-hai này sự tôn trọng rất trong sáng.” Và tôi cũng nói rằng “cách làm việc của anh về căn bản khác tôi đến mức mọi người có thể băn khoăn không hiểu chúng tôi làm sao có thể cùng trở thành đồng tác giả của một cuốn sách và còn lên kế hoạch thực hiện thêm các dự án khác cùng nhau. Cả hai chúng tôi đã thay đổi, học hỏi và tìm thấy niềm vui trong công việc vô cùng khó khăn là biến những kiến thức và trải nghiệm của anh thành một thứ đọc rất hài hước.” Dù cuốn sách này, cuốn sách thứ ba chúng tôi viết cùng nhau, đã ảnh hưởng nghiêm trọng nhất đến tình bạn của chúng tôi, nhưng tôi rất vui được thông báo rằng tình bạn và sự tôn trọng của chúng tôi vẫn sống sót và còn được thắt chặt hơn, bất chấp những va chạm dữ dội trong quá trình hợp tác. Tôi hy vọng cuốn sách này sẽ tồn tại trong một thời gian dài; tôi cũng hy vọng tình bạn của chúng tôi sẽ tồn tại được lâu như vậy hoặc thậm chí hơn thế.
Tôi rất khó qua mặt được tài năng biên tập của John Parsley. Anh là người biết cảm thông nhưng khắt khe và luôn mong muốn mang lại những điều tốt đẹp nhất. Anh vẫn luôn ở đó khi bạn cần đến anh. Hướng dẫn của John giúp cuốn sách này thêm tuyệt vời hơn và tôi nợ anh điều đó. Tổng biên tập đáng mến của anh, Peggy Freudenthal, đã chứng minh mình là một nhà vô địch – tự đặt bản thân vào những thử thách, làm việc theo cách có một không hai và chưa bao giờ để mất sự điềm tĩnh; cả Kevin và tôi đều mang ơn cô.
Tôi sẽ không dễ gì hoàn thành một cuốn sách nếu không có người vợ, người bạn đời nhiều năm của tôi, Arynne Simon đa tài, người luôn ủng hộ và cổ vũ tôi, người khiến tôi làm việc chăm chỉ thêm dù chỉ một chút để tìm ra được cụm từ thích hợp. Nụ cười của em đã tiếp thêm động lực cho anh.
Người đại diện Bill Gladstone và David Fugate, cả hai đều đã góp sức giúp biến dự án này thành hiện thực. Tôi xin ngả mũ trước hai anh.
Ngoài thông tin từ Kevin, tôi rất biết ơn những người khác đã giúp tôi hoàn chỉnh câu chuyện – cụ thể là mẹ của Kevin, Shelly Jaffe, và bà Reba Vartanian của anh; vợ cũ của anh, Bonnie; trợ lý công tố David Schindler; Kevin Poulsen; cựu điều tra viên an ninh Pacific Bell Darrell Santos; cựu thanh tra; giờ là cảnh sát trưởng David Simon thuộc Phòng Cảnh sát Trưởng Los Angeles (và là người anh em sinh đôi của tôi). Nhờ có sự sẵn lòng chia sẻ của họ mà cuốn sách đã trở nên phong phú hơn. Nhưng tôi đặc biệt muốn gửi lời cảm ơn tới Justin Petersen quá cố, hay còn gọi là Eric Heinz, người đã mở lòng vượt xa mong đợi của tôi.
Tôi đặc biệt muốn tri ân Sheldon Bermont vì những đóng góp của anh cho