Từ sau bữa tối hôm đó, tôi không ngừng nghĩ về chiếc chìa khóa Eric nói, chiếc chìa khóa giúp hắn có thể đi vào bất kỳ CO nào của Pacfic Bell. Tôi quyết định hỏi mượn chìa. Tôi không định nói mình cần nó để làm gì nhưng kế hoạch là tôi sẽ đột nhập vào CO ở Calabasas, đăng nhập vào máy tính COSMOS và cố tìm hiểu xem những thiết bị giám sát kia được cài đặt vào đường dây của cha tôi từ lúc nào. Và liệu có đúng là có ghi chú trong COSMOS rằng khi có ai đó đặt câu hỏi về những đường dây này thì không ai được đưa ra bất kỳ thông tin nào hoặc gọi ngay tới đội An ninh.
Vào được CO, tôi có thể biết được những hộp nào kết nối tới điện thoại của cha tôi và xác minh được những số mà mấy kẻ nghe lén dùng để gọi tới. Có được những số này rồi, tôi có thể tra trong COSMOS và tìm ra ngày kích hoạt, từ đó biết được việc giám sát bắt đầu từ khi nào.
Vào khoảng 10 giờ một đêm tháng Hai, Lewis và tôi lái xe tới khu chung cư của Eric, lần theo địa chỉ mà tôi có được từ Pacific Bell sau khi lấy được số của hắn nhờ sử dụng một chút mánh khóe Caller ID. Một tòa nhà ấn tượng, một khu tổ hợp có phần sang chảnh và cao cấp quá mức đối với một người như hắn – tòa nhà đắp hình nổi hai tầng với cửa vào khóa kín và cửa ga-ra điều khiển từ xa. Chúng tôi đợi tới khi có người lái xe ra khỏi ga-ra và bước vào. Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra bên trong từ trước khi nhìn thấy nó. Hành lang trải thảm, sân tennis, bể bơi có bồn sục, những cây cọ và phòng giải trí với màn hình tivi thật lớn.
Gã hacker chuyên xuất hiện ở câu lạc bộ ban đêm này làm gì ở một khu chung cư vốn dành cho nhân viên của các công ty lớn, những người chỉ ở Los Angeles trong các đợt công tác ngắn ngày và sinh hoạt bằng tiền công?
Căn hộ 107B nằm trên một hành lang dài. Lewis và tôi thay phiên nhau áp tai vào cửa với hy vọng tiếng ồn bên trong có thể gợi ý cho chúng tôi biết là ai đang ở trong. Nhưng không có gì cả.
Chúng tôi tìm tới khu giải trí của tòa nhà và gọi đến phòng Eric từ một máy điện thoại công cộng. Tôi cười khi Lewis quay số, lấy làm thích thú bởi bất kỳ gã hacker có trình độ nào cũng phải nhớ rõ số điện thoại của máy điện thoại công cộng trong chung cư mình ở. Nếu Eric quả thực là một tay ra trò như hắn khẳng định, hắn phải thêm tính năng nhận diện cuộc gọi trên máy và nhận ra Lewis và tôi đang gọi từ chính căn hộ này.
Tội nghiệp Eric. Hắn tức điên khi thấy tôi tìm được số điện thoại của hắn và còn phát điên hơn nữa khi chúng tôi chỉ cách hắn vài mét. Tôi nói chúng tôi cần nói chuyện. Hắn nói: “Tôi không bao giờ mời hacker lên nhà.” Cuối cùng, hắn nói chúng tôi đợi năm phút và đi xuống gặp chúng tôi ở phòng giải trí.
Tôi lại bất ngờ một lần nữa khi hắn ta trông hệt như một tay nghệ sĩ nhạc rock, dáng cao gầy lêu nghêu, mái tóc vàng ngang vai, chân đeo bốt và mặc chiếc áo sơ mi thùng thình. Hắn nhìn chằm chằm vào chúng tôi. “Các cậu phải tôn trọng quyền riêng tư của tôi,” hắn rít lên. “Làm sao các cậu tìm ra tôi?” Hắn ta có vẻ lo lắng, như thể hắn nghĩ chúng tôi mang súng theo vậy.
Câu trả lời của tôi đầy chế nhạo. “Tôi rất giỏi mấy việc mình làm.”
Trên mặt tôi là nụ cười nhăn nhở. Hắn tiếp tục quay lại chủ đề trong ngày về việc chúng tôi không tôn trọng sự riêng tư của hắn ra sao. Tôi nói: “Chúng tôi không tới đây để xâm phạm quyền riêng tư của anh mà tới để nhờ giúp đỡ. Điện thoại của bạn tôi có thể đã bị Pacific Bell giám sát. Anh nói anh có chìa khóa vào CO nên chúng tôi muốn nhờ anh giúp.”
Người “bạn” ở đây đương nhiên chính là tôi. Và chẳng có gì là “có thể đã bị” ở đây cả.
“CO nào?” hắn hỏi. Tôi không muốn nói cho hắn biết cụ thể. “Một ESS vệ tinh,” tôi trả lời, mô tả một loại bộ chuyển đổi. “Không người điều khiển vào ban đêm.”
“Hiện giờ chìa khóa không có ở đây,” hắn nói. “Tôi không muốn bị tóm cổ vì nó.”
“Cậu cho chúng tôi mượn được không?”
Không, hắn không thoải mái.
Lúc này, tôi nói sự thật. “À, thực ra không phải là bạn. Tôi tìm thấy họ đặt giám sát trên đường dây nhà tôi và có chút lo sợ vì không rõ họ đã biết được chừng nào. Tôi không biết ai đứng sau việc đó và cũng không biết nó bắt đầu từ bao giờ.”
Hắn ta hỏi làm sao tôi biết, tôi kể lại mình đã thực hiện tấn công bằng kỹ thuật xã hội với mấy tay kỹ thuật thiết bị ở Calabasas thế nào. Tôi cũng thể hiện rằng mình có thể tin tưởng được. Tôi nài nỉ hắn ta và cố bày ra cảm giác cấp bách bởi tôi cần có nó ngay lập tức. Tôi thực sự cần hắn đi lấy chiếc chìa khóa.
“Eric,” tôi nói, “nếu tôi tìm ra họ đã có đủ bằng chứng để tống tôi vào tù, tôi sẽ biến mất.” Ba chúng tôi nói chuyện thêm một hồi về các quốc gia không có hiệp ước dẫn độ với Mỹ.
Tôi thúc giục thêm về chuyện đột nhập, nhưng Eric không hứa hẹn gì cả, hắn nói hắn sẽ trả lời sau. Chúng tôi dành nhiều thời gian bàn luận xem các công ty điện thoại giám sát mọi người thế nào. Hắn thậm chí còn nói với tôi rằng hắn thường tới CO hằng tuần để đảm bảo không có thiết bị ghi âm cuộc gọi (Dial Number Recoders – DNR) nào gắn trên đường dây của mình.
Eric vẫn không đồng ý cho tôi mượn chìa khóa, có điều hắn nói hắn sẵn lòng đưa tôi tới CO và vào cùng tôi. Do không thể hoàn toàn tin tưởng, tôi chỉ cho hắn một trong ba số giám sát mình có và không cho hắn biết mình có cả các số khác. Đây là một dạng kiểm tra, để xem gã này có đáng tin cậy hay không.
Cuối cùng, Lewis và tôi chào tạm biệt và bỏ đi.
Bất kỳ ai đề nghị Pacific Bell cài đặt giám sát đường dây đó có lẽ đã có đủ chứng cớ để tống tôi vào tù. Việc không rõ những kẻ nghe lén đã biết được điều gì khiến tôi thực sự hoảng hốt. Đôi khi tôi sợ phải ngủ ở nhà tới mức còn đặt một phòng trong nhà nghỉ bình dân để giải tỏa bớt căng thẳng.
Chúng tôi dự tính đột nhập cùng nhau, nhưng chỉ sau vài ngay, Eric liên tục đưa ra lý do này nọ về việc hắn ta không thể đi vào tối nay, rồi tối mai, rồi hắn phải làm việc cả cuối tuần. Trong khi đó, nỗi nghi ngờ trong tôi ngày càng lớn. Cách hành xử của hắn rất đáng ngờ; và tôi thì ngày càng lo lắng về mối nguy cơ này. Tôi nói với hắn ta: “Tôi sẽ không vào trong mà chỉ đứng quan sát thôi.” Cuối cùng cũng chọn được một ngày và chúng tôi quyết định cả ba sẽ cùng đi vào đêm sau đó.
Nhưng tới sáng hôm sau, Eric gọi điện và nói: “Tôi đã vào đó tối qua” và cho tôi số giám sát – tôi có thể nói rằng hắn đã cho tôi đúng số cần thiết. Hắn nói mình đã dò số trong COSMOS. Các số đó được thiết lập vào ngày 27 tháng 1, như vậy là mấy chiếc hộp phải được gắn vào khoảng sau đó.
Tôi hỏi Eric làm sao hắn ta qua được khóa bấm ở cổng ngoài. Hắn nói không có chiếc khóa nào ở đó cả. Nhưng tôi đã lái xe qua CO hằng ngày và ngày nào tôi cũng nhìn thấy chiếc khóa bấm đó. Đây là một tín hiệu cảnh báo. Giờ thì tôi thực sự bất an. Tại sao hắn lại nói dối tôi về điều này khi mà hắn biết nó quan trọng với tôi như thế nào?
Tôi chưa bao giờ tỏ ra cảnh giác với gã hơn lúc này. Tôi không thể tin gã.
Bí mật về nơi ở của Eric đã không còn là bí mật, hắn đã mất bình tĩnh. Cả vụ này chỉ khiến mọi chuyện càng trở nên bí ẩn… nhưng tôi sẽ lần ra manh mối để làm sáng tỏ tất cả.