Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Beasley lôi ra một cuộn băng cát-sét. Hắn hỏi tôi: “Cậu có máy chạy băng cát-sét không?”

“Không!”

Tôi không thể hiểu được chuyện này. FBI thích nghĩ họ là cơ quan hành pháp xuất sắc nhất nước Mỹ, nếu không muốn nói là toàn cầu, họ mang theo một cuộn băng muốn tôi nghe nhưng lại không có ai nghĩ đến chuyện mang theo máy đọc băng?

Một đặc vụ nhìn thấy máy boom box[1] lớn của tôi và mang nó ra. Beasley cho băng vào và ấn nút Play.

Tôi nghe thấy một cuộc gọi được quay số và Mark Kasden đang nói phía sau. Rồi có giọng tôi. Nghe như Mark và tôi đang nói chuyện trong phòng. Tôi có thể nghe thấy tiếng chuông sau khi các số được quay.

Sau đó, boom box phát ra giọng nói đại loại như: “Chào mừng bạn đến với hộp thư thoại của Pacific Bell. Xin hãy nhập số hộp thư thoại của bạn.” Có thêm vài số được quay.

“Xin hãy nhập mật khẩu.”

“Bạn có ba tin nhắn mới.”

Và rồi, “Xin chào Darrell, David Simon đây. Xin hãy gọi cho tôi theo số 818 783-42XX.”

Rồi một cuộc gọi nữa. Lại là giọng tôi: “Này, thám tử Simon vừa gọi cho Santos.” Beasley tắt máy chạy băng.

“Anh có gì để nói không?” hắn thách thức.

Tôi e là mình đã cười nhạo hắn. “Những gì FBI có thể làm với công nghệ thật kỳ diệu.”

Tôi nói một cách ngạo mạn, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Một đặc vụ khác đã đứng cạnh chúng tôi suốt cả cuộc nói chuyện liền với tay qua, lấy chiếc boom box và giật mạnh cửa băng cat-xét. Hệt như một đứa trẻ bốn tuổi nổi cơn thịnh nộ vậy.

Các đặc vụ tỏa ra tìm kiếm. Tôi ngồi ở bàn quan sát.

Một đặc vụ khác tiến đến. Anh ta đưa tôi tấm thẻ, có ghi: Đặc vụ giám sát.” Anh ta mở một cuốn sổ tờ rời mang theo và bắt đầu ghi chú. Sau một hồi, anh ta nhìn lên và hỏi: “Máy tính của anh ta đâu?” “Chúng tôi không tìm thấy cái nào,” họ nói. Trông anh ta rất điên tiết.

Họ tiếp tục tìm kiếm.

Cuối cùng, tôi hỏi tay đặc vụ kia: “Tôi có bị bắt giam không?” “Không,” anh ta nói.

Cái gì?!?!?! Không bị bắt?! Tôi không thể tin được. Thật vô lý. Nhưng anh ta không trêu tôi. Không có đặc vụ nào tỏ ý như vậy. Chắc là đúng rồi. Phải thử xem sao.

“Nếu không bị bắt giam thì tôi đi đây,” tôi nói.

“Đi đâu?” tay đặc vụ giám sát hỏi.

“Đến chỗ cha tôi để hỏi ông ấy xem tôi có nên hợp tác không.” Hợp tác – tất nhiên rồi. Nhưng đó là những gì tôi cần nói để ra khỏi đây, đến nơi tôi có thể cảm thấy dễ chịu.

Tay đặc vụ suy nghĩ một lúc. Nếu tôi không bị bắt giam, họ sẽ chẳng có lý do gì để bắt tôi ở đây chứng kiến họ lục soát căn hộ của mình?

“Được rồi,” anh ta nói.

Họ lục soát người tôi, tìm thấy ví và khám xét nó, nhưng không thấy gì thú vị bên trong. Và họ cho tôi đi.

Ba đặc vụ theo tôi ra tận xe. Sau khi tôi mở cửa, họ bắt đầu lục soát. Chết tiệt! – họ tìm thấy một hộp đĩa mềm mà tôi đã bỏ qua trong ngăn để găng tay. Tôi nao núng và lo lắng. Họ vui sướng.

Khám xét xe tôi xong, họ mở cửa xe và chui vào, ngồi đó như thể chúng tôi là những người bạn thân thiết chuẩn bị đi ra ngoài với nhau. Tôi choáng váng.

Tôi nói: “Các anh đang làm gì trong xe tôi vậy?!”

“Chúng tôi sẽ đi với anh đến chỗ của cha anh.”

“Không, các anh không được phép. Đi ra khỏi xe tôi ngay!” Và các bạn biết gì không? Họ chui ra thật.

Họ ngồi vào hai chiếc xe FBI và theo đuôi khi tôi lái xe đến chỗ cha tôi đang sống với bạn gái mới mà tôi không ưa lắm.

Khi tôi đến nơi, họ nói họ muốn vào cùng tôi. Tôi bảo họ rằng họ không thể, rằng tôi muốn nói chuyện với ông một mình.

Họ không rời đi, chỉ chui vào xe và ngồi đó trong khi tôi vào nhà.

Tôi chưa dọn dẹp xong ở Teltec và vẫn cần quay lại đó mà không có đội theo dõi của FBI. Khi tôi nhìn ra ngoài, họ vẫn ngồi đó. Tôi ra ngoài và nói với họ rằng cha tôi và tôi đã quyết định rằng tôi sẽ tham khảo ý kiến của luật sư trước khi nói chuyện với họ. Tôi đang cố cho họ một tia hy vọng rằng tôi sẽ hợp tác, dù tôi không hề có ý định làm việc đó.

Cuối cùng, họ cũng rời đi.

Ngay khi họ rời khỏi tầm mắt tôi, tôi nhảy lên xe và phóng nhanh đến Teltec.

Tại sao tôi không gặp được đặc vụ Ken McGuirce hay Terry Atchley của Pacific Bell vào cái ngày định mệnh đó? Bởi họ đã đến chỗ Lewis De Payne, hy vọng sẽ khiến cậu ta lật lọng, khai ra tôi.

Chính xác thì Lewis đã đề nghị làm việc đó. Tôi đã đọc báo cáo của FBI về cuộc trò chuyện: Lewis liên tục đề nghị khai, nhưng cũng liên tục đòi hỏi bảo đảm. Cậu ta liên tục nói rằng tôi rất nguy hiểm và cậu ta rất sợ tôi.

Vậy là tôi đã không bị bắt giam và tôi biết các đặc vụ sẽ không tìm thấy gì có thể buộc tội tôi trong căn hộ. Tôi đoán họ đang tìm kiếm những thứ nghiêm túc hơn là vào hùa với Lewis để buộc tội tôi.

Khi đó, tôi vẫn chưa biết Teltec đã bị khám xét vài tháng trước đó, nên tôi không có lý do gì để nghĩ FBI có thể đang xới tung căn hộ của Kasden cùng lúc họ tìm kiếm căn hộ của tôi. Nhưng đó chính xác là những gì họ đã làm, rõ ràng họ đã đoán được việc hack của tôi có thể liên quan gì đó đến những hành động phi pháp ở Teltec – truy cập TRW với thông tin đánh cắp được của doanh nghiệp, vv... Vậy là quá đủ cho ý tưởng lợi hại của tôi rằng tôi có thể an tâm nhét đống đĩa và ghi chép ở chỗ của Mark.

Nhưng thời gian đang ủng hộ tôi. Lệnh quản chế từ lần kết án vụ tôi hack vào DEC với Lenny DiCicco của tôi sẽ hết hạn trong chưa đầy ba tháng. Nếu FBI không đến với một lệnh bắt vào thời điểm đó, tôi sẽ bình an vô sự.

Máy tính tôi dùng ở Teltec không có bất cứ công cụ mã hóa nào trên đó và tôi phải chắc chắn các đặc vụ không tìm thấy thêm gì về tôi.

Tôi tấp vào Teltec và chạy nhanh lên cầu thang. Tuyệt vời – không có đội cảnh sát liên bang nào ở chỗ làm. Thật không thể tin được!

Tôi ngồi xuống máy tính trong văn phòng và gõ lệnh xóa tất cả dữ liệu. Trong trường hợp bạn chưa biết (việc này thỉnh thoảng lại lên báo, có lẽ đáng kể nhất là khi nỗ lực che giấu vụ Iran-Contra của nhân viên Nhà Trắng, Trung úy Hải quân Oliver North bị đổ bể), chỉ gõ lệnh “Delete” sẽ không thể thực sự xóa dữ liệu từ ổ cứng máy tính. Thay vào đó, nó chỉ thay tên của mỗi tập tin để đánh dấu rằng nó đã bị xóa; các tập tin này sẽ không còn hiện lên khi tìm kiếm, nhưng chúng vẫn được lưu trên ổ đĩa và có thể được khôi phục.

Vì vậy, thay vì chỉ đơn giản gõ lệnh Delete, tôi sẽ dùng một chương trình có tên là “WipeInfo”, một tính năng trong gói phần mềm Norton Utilities. WipeInfo được thiết kế để không chỉ đánh dấu các tập tin đã xóa mà còn ghi đè lên chúng nhiều lần để chúng không còn có thể khôi phục được. Khi chương trình kết thúc, cảnh sát sẽ không cách nào có thể khôi phục được thông tin từ ổ cứng của tôi.

Tôi gọi cho vị sếp ở Teltec, Michael Grant, và nói với anh ta về vụ khám xét. Anh ta muốn biết: “Giờ cậu đang ở đâu?”

“Tôi đang ở văn phòng.”

“Cậu đang làm gì vậy?”

“Dọn sạch máy tính của tôi.”

Anh ta phẫn nộ và cố bảo tôi dừng lại. Thật không thể tin được. Tôi đã nghĩ chúng tôi là một đội; tôi đã nghĩ anh ta và cha mình sẽ đứng về phía tôi. Thay vào đó, anh ta lại cố thuyết phục tôi để lại bằng chứng trên máy tính của mình. Có vẻ các sếp ở Teltec đang hy vọng có thể luồn lách qua được mớ rắc rối họ đang gặp phải bằng cách giúp Cục tạo nên một vụ chống lại tôi.

Trên thực tế, một trong số các cộng sự của tôi ở Teltec – một điều tra viên khác, người đã trở thành bạn tôi – sau này xác nhận với tôi rằng đó chính xác là những gì Michael Grant đã cố làm ngay sau đó: Anh ta thỏa thuận với FBI hãy nhẹ tay với hai cha con họ để đổi lấy lời khai làm chứng chống lại tôi.

Tôi đã buồn và thất vọng khi nghi ngờ của tôi được xác nhận. Tôi đã nghĩ Michael Grant là bạn mình. Tôi chưa bao giờ đưa ra chứng cứ chống lại ai, kể cả khi tôi đã có thể có một thỏa thuận rất có lợi cho mình.

Tôi đoán khi bạn bè của bạn là những kẻ phạm pháp, sẽ thật ngây thơ nếu bạn cứ kỳ vọng vào lòng trung thành của họ.

Hai ngày sau, Michael Grant bảo tôi đã xong việc ở Teltec.

Tôi cũng đã đoán vậy nên không thấy bất ngờ.

❀ ❀ ❀

[1] 65* Máy boom box: Máy nghe nhạc CD và nghe radio cỡ lớn có thể mang theo bên người. (BTV)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.