MỜ ÁM

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

Đầu tháng 1 năm 1992, cha tôi gọi từ Los Angeles và nói rằng ông khá lo lắng về cậu em cùng cha khác mẹ của tôi, Adam, đứa con còn lại của ông. Tôi vẫn luôn ghen tỵ với mối quan hệ của Adam và cha, bởi tôi chỉ thỉnh thoảng mới được gặp cha trong những năm đầu đời.

Adam sống với cha ở Calabasas, gần Los Angeles, trong khi theo học một chương trình dự bị luật tại Cao đẳng Pierce. Tối hôm trước nó không về nhà, cha nói việc này không bình thường. Tôi cố trấn an ông, nhưng tôi có thể nói gì đây khi thực sự tôi cũng chẳng rõ tình hình?

Mối lo âu của cha hóa ra lại có lý. Suốt nhiều ngày, người cha khốn khổ gần như phát điên khi không nghe ngóng được tin gì về Adam. Tôi cố kiềm chế và trấn an ông trong khi vẫn gọi điện cho bác Mitchell và anh bạn Kent của Adam để nghe ngóng, đồng thời không ngừng nhắn tin cho nó.

Vài ngày sau, cha tôi gọi, giọng thổn thức và bấn loạn. Ông nhận được điện thoại từ cảnh sát. Họ đã tìm thấy Adam trên ghế sau xe của nó, đỗ tại khu tụ tập chính của lũ nghiện hút, công viên Echo Park. Adam đã qua đời vì dùng thuốc quá liều.

Adam và tôi lớn lên cách xa nhau, sống khác thành phố, ngoại trừ khoảng thời gian ngắn cùng sống với cha ở Atlanta. Dù vậy, trong vài năm gần đây, chúng tôi đã trở thành cặp anh em cùng cha khác mẹ thân thiết hơn nhiều anh em ruột thịt. Khi bắt đầu kết thân với Adam ở Los Angeles, tôi đã không thể chịu nổi thể loại âm nhạc mà nó quan tâm – rap và hip-hop, bất cứ thứ gì của 2 Live Crew, Dr. Dre hay NWA. Nhưng càng nghe nhiều thứ nhạc này mỗi khi chúng tôi ở cùng nhau, tôi càng yêu thích nó và điều này đã trở thành một phần gắn kết, kéo chúng tôi lại gần nhau hơn.

Giờ thì nó đã đi rồi.

Mối quan hệ của cha và tôi không mấy suôn sẻ, nhưng tôi cảm thấy ngay lúc này ông đang rất cần tôi. Tôi liên hệ với nhân viên quản chế và được phép quay lại Los Angeles một thời gian để giúp cha đối diện với cái chết của Adam, tìm cách giúp ông thoát khỏi cơn trầm cảm mà ông đang phải chịu đựng, ngay cả khi tôi biết điều đó sẽ chỉ làm nỗi buồn của riêng tôi ngày một lớn hơn. Ngày hôm sau, tôi lái xe về phía Tây trên con đường I–15 ra khỏi sa mạc, chuẩn bị cho chuyến hành trình kéo dài năm giờ đồng hồ tới Los Angeles.

Chuyến đi dài cho tôi thời gian suy nghĩ. Cái chết của Adam rất bất thường. Cũng giống như nhiều đứa trẻ khác, nó đã qua giai đoạn nổi loạn. Đã có lúc Adam diện quần áo theo mấy ban nhạc “Goth” nó ưa thích và khiến tôi thấy thật xấu hổ khi đi cùng nó ở nơi công cộng. Hồi đó, Adam không hòa hợp với cha chút nào, nó cũng chuyển đến sống với mẹ và tôi một thời gian. Nhưng gần đây, có vẻ như nó đã tìm lại được chính mình ở trường cao đẳng. Kể cả nếu Adam dùng chất kích thích để thư giãn, tôi vẫn không hiểu nổi việc nó chơi thuốc quá liều. Tôi mới gặp Adam gần đây, nó không có vẻ gì là một kẻ nghiện ngập trong cách hành xử. Cha cũng nói với tôi rằng cảnh sát không thấy có vết chích nào khi tìm thấy thi thể của Adam.

Lái xe trong đêm để đến gặp cha, tôi bắt đầu nghĩ tới việc dùng kỹ năng hacking của mình để tìm hiểu xem Adam đã ở với ai vào đêm đó và ở đâu.

Sau chặng đường lái xe buồn tẻ từ Las Vegas, tận khuya tôi mới tới căn hộ của cha ở đường Las Virgenes, thị trấn Calabasas, cách bờ biển Santa Monica khoảng 20km và 45 phút lái xe. Cha hoàn toàn suy sụp vì Adam và ông cũng nghi ngờ có điều gì đó mờ ám. Lịch trình sinh hoạt thường ngày của cha – điều hành công ty đấu thầu tổng thể của ông, xem tin tức trên tivi, đọc báo trong bữa ăn sáng, đến Channel Islands để đi thuyền, thỉnh thoảng tham gia làm lễ ở giáo đường Do Thái – đã bị phá hỏng. Tôi biết việc chuyển đến ở với ông sẽ gặp phải nhiều vấn đề – ông chưa bao giờ là người dễ chịu – nhưng tôi không thể để những chuyện đó ngăn cản mình. Ông cần tôi.

Khi ông mở cửa đón tôi, tôi đã choáng váng khi thấy sự suy sụp và gương mặt xám xịt của cha. Đầu hói, râu ria nhẵn nhụi và dáng người cân đối, nhưng bỗng dưng tôi thấy ông thật bé nhỏ.

Cảnh sát bảo ông rằng: “Chúng tôi không điều tra những vụ án kiểu này.”

Nhưng họ đã phát hiện ra giày của Adam như thể được ai đó thắt dây, chứ không phải theo kiểu tự buộc. Khám nghiệm kỹ hơn cho thấy có một vết tiêm trên cánh tay phải, dấu vết chỉ hợp lý trong trường hợp có ai đó đã tiêm cho nó một liều chí mạng: Adam thuận tay phải, vì thế việc tự tiêm cho mình bằng tay trái là hoàn toàn không tự nhiên. Rất rõ ràng, Adam đã ở cùng người khác khi qua đời – ai đó đã tiêm cho nó một liều chí mạng, do thuốc chất lượng kém hoặc do quá liều, rồi vứt xác nó vào xe, lái đến một nơi vắng vẻ nhưng nhan nhản chất kích thích ở Los Angeles, rồi bỏ đi.

Nếu cảnh sát không làm gì, thì tôi sẽ tự trở thành thám tử.

Tôi dùng phòng cũ của Adam và lao vào nghiên cứu hồ sơ của công ty điện thoại. Suy đoán có khả năng nhất là hai người mà tôi đã gọi lúc mới nghe tin từ cha: Kent, bạn thân nhất của Adam, người đáng lẽ phải ở cùng nó vào cuối tuần đó; và đáng buồn thay, bác Mitchell, người đã hủy hoại cuộc đời mình vì ma túy. Adam là người rất gần gũi với bác Mitchell. Cha có linh cảm rằng bác Mitchell có liên quan tới cái chết của Adam, thậm chí là phải chịu trách nhiệm cho cái chết ấy.

Tại lễ tang, việc nhìn mặt lần cuối diễn ra trong một căn phòng biệt lập. Tôi bước vào một mình và nhìn Adam nằm trong chiếc quan tài mở nắp. Đến dự đám tang của một người gần gũi với mình thực quá sức chịu đựng. Adam biến dạng đến mức tôi không thể nhận ra nổi nó. Tôi không ngừng hy vọng rằng mình chỉ đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng tàn khốc nào đó. Một mình trong phòng đứa em trai duy nhất, tôi sẽ không bao giờ còn được nói chuyện với nó nữa. Tôi biết điều này nghe thật sáo rỗng nhưng nỗi buồn khiến tôi nhận ra chúng ta thực sự có ít thời gian trên cuộc đời này đến thế nào.

Một trong những việc đầu tiên của tôi ở Los Angeles là liên hệ với nhân viên quản chế mới phụ trách trường hợp của tôi, Frank Gulla. Ở độ tuổi cuối tứ tuần, với thân hình trung bình cùng tính tình điềm đạm, thân thiện, ông thậm chí còn thả lỏng cả đống luật lệ – ví dụ, không cứng nhắc về những chuyến thăm “bắt buộc” hằng tháng sau khi biết về tôi. Khi tôi thu xếp thời gian để đến trình diện ở văn phòng, ông bảo tôi điền vào đống báo cáo hằng tháng mà tôi bỏ lỡ và điền lại ngày tháng cho những báo cáo đó. Tôi không cho rằng ông xuề xòa như thế cả với những gã bị buộc tội nghiêm trọng hơn, nhưng tôi trân trọng sự thoải mái mà ông dành cho mình.

Tôi lao đầu vào điều tra. Cha và tôi đều nghi ngờ Kent, gã bạn của Adam, biết nhiều hơn những gì đã kể cho chúng tôi. Liệu hắn có thấy nhẹ nhõm hơn khi mở lòng nói chuyện với người khác? Nếu vậy, liệu hắn có bất cẩn đến mức làm việc đó qua điện thoại không? Cùng với anh bạn Alex của mình, tôi lái xe đến Long Beach, nơi Kent sống. Sau một hồi dò la ở khu căn hộ gần đó, tôi đã tìm ra thứ mình cần: Một đường dây điện thoại hiện không nối với điện thoại của bất cứ khách hàng nào. Tất cả những gì cần làm là một cuộc gọi đến văn phòng trung tâm (CO) địa phương để nhân viên kỹ thuật “bấm” kết nối từ đường điện thoại của Kent vào đường dây không ai sử dụng đó, để biến nó, về bản chất, trở thành một đường dây kéo dài bí mật cho điện thoại của hắn. Alex và tôi thiết lập máy ghi âm kích hoạt bằng giọng nói bên trong hộp đầu cuối của công ty điện thoại để ghi lại mọi cuộc trao đổi điện thoại của Kent.

Trong vài ngày sau đó, tôi dành một tiếng rưỡi đi từ chỗ cha đến căn hộ đặt máy ghi âm giấu kín ở Long Beach. Mỗi lần đến, tôi lại lấy cuộn băng của ngày hôm trước, thay vào đó một cuộn băng mới, và cho cuốn băng vào đầu đọc băng di động để nghe các cuộc hội thoại của Kent trên đường lái xe về chỗ cha. Trong vô vọng. Hàng giờ hàng giờ nỗ lực và không thu được bằng chứng nào.

Cùng lúc đó, tôi cũng cố ghép lại bức tranh về những người mà bác Mitchell đã nói chuyện cùng trong vài tiếng trước khi Adam mất. Tôi đã tấn công bằng kỹ thuật xã hội với nhân viên của PacTel Cellular và lấy được hồ sơ chi tiết các cuộc gọi của bác, hy vọng nó sẽ cho tôi thấy liệu bác có gọi liên tục hết cuộc này đến cuộc khác, dấu hiệu cho thấy sự nguy cấp hay lo lắng, hoặc gọi đến những người bạn khác của bác để cầu xin sự giúp đỡ hay không.

Không có gì cả.

Tôi thử lại PacTel Cellular lần nữa, hy vọng tìm ra khu sóng mà các cuộc điện thoại của bác Mitchell đã được tiếp sóng qua, nó có thể giúp chỉ ra liệu bác có ở gần Echo Park, nơi thi thể của Adam bị bỏ lại hay không. Tuy nhiên, tôi không thể tìm ra bất kỳ ai biết cách truy cập vào những hồ sơ tôi muốn. Hoặc PacTel không lưu lại những dữ liệu đó, hoặc tôi đơn giản không thể tìm ra người biết hệ thống nào có quyền truy cập đến cơ sở dữ liệu cũng như cách để lấy chúng.

Tất cả đều vì một lý do chính đáng nhưng cuối cùng lại vô nghĩa, tôi sa đà vào lối sống của một hacker như trước.

Cuộc truy tìm của tôi lâm vào ngõ cụt. Tôi đã thử tất cả chiến thuật mình biết nhưng không đi đến đâu: Tôi không có thêm chút thông tin nào về cái chết của Adam so với những gì đã biết khi cha gọi báo cho tôi. Tôi tức giận và bực dọc, khốn khổ vì không thể giải tỏa được nỗi niềm cho cha và bản thân khi khám phá ra ít nhất vài mẩu thông tin hữu dụng.

Cái kết của câu chuyện buồn này chỉ được hé lộ nhiều năm sau đó.

Cha tôi đoạn tuyệt với bác Mitchell, cho rằng bác chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Adam. Hai anh em họ không nói chuyện với nhau cho đến tận những ngày cuối đời cha, khi ông phải chật vật chống chọi với căn bệnh ung thư phổi.

Khi tôi viết những dòng này, bác Mitchell vừa mất. Trong buổi gặp mặt gia đình, một trong những người vợ cũ của bác kéo tôi sang một bên. Trong nỗi xấu hổ, bà nói: “Bác đã rất muốn cho cháu biết điều này suốt một thời gian dài. Mitchell không phải là một người tốt. Đêm Adam qua đời, Mitchell đã gọi cho bác. Ông ấy hoảng loạn đến mức khó hiểu. Mitchell nói ông ấy và Adam đã ngồi chích thuốc với nhau, Adam đã chích một liều rất lớn và nằm vật ra. Mitchell đã rất hoảng sợ. Ông ấy lay Adam và đưa thằng bé vào vòi hoa sen, nhưng không gì có thể giúp được.”

“Ông ấy gọi cho bác cầu xin sự giúp đỡ nhưng bác từ chối tham gia. Vì thế, ông ấy đã gọi cho một gã buôn ma túy quen biết, hắn đã giúp lấy đôi giày của Adam và đưa thi thể thằng bé vào xe. Họ lái hai chiếc xe đến Echo Park, để Adam chết trong xe và rời đi.”

Vậy là ngay từ đầu cha tôi đã đúng. Thay vì gọi 911, Mitchell đã hy sinh đứa cháu mà ông ấy yêu mến để cứu lấy thân mình.

Tôi đã vô cùng giận dữ khi viết những dòng này.

Ngay từ đầu, tôi đã cho rằng bác Mitchell có liên quan theo một cách nào đó. Ấy vậy mà lúc này đây, khi nghe được sự thật, tôi lại cảm thấy đau thắt tim, không ngờ ông ấy có thể làm vậy và rằng ông còn mang bí mật ấy xuống mồ. Người đàn ông mà tôi từng yêu mến, quý trọng và noi theo đã không thể nói cho tôi biết sự thật ngay cả khi trút hơi thở cuối cùng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.