Tới tháng 11, tôi vẫn đang thất nghiệp nhưng đã kiếm được chút tiền nhờ làm việc cho Danny Yelin, nhân viên cũ của Teltec. Anh ta có vài công việc bên ngoài và chuyển sang cho tôi làm. Những việc kiểu như tìm người cho các vụ thu hồi xe cộ: Tôi có thể tra ra họ dựa theo thông tin sử dụng dịch vụ công cộng (điện, nước…) và qua Phòng Phúc lợi Xã hội.
Trong khi đó, tôi như ngồi trên một quả bom hẹn giờ: Cảnh sát liên bang hẳn đang nghiền ngẫm đồng đồ của tôi mà họ đã lấy được từ căn hộ của Mark, cộng thêm bất kể thứ gì kiếm được ở chỗ Lewis và có thể đã tìm ra bằng chứng để tống tôi vào tù.
Tôi nên làm gì đây?
Thật dễ chịu nếu được ở cùng mẹ và bà trong lễ Tạ ơn, do đó, tôi gọi lên Phòng Quản chế và xin phép, tính trước trong lòng là họ có thể sẽ từ chối. Thực ngạc nhiên, viên giám sát chấp thuận, miễn sao tôi sẽ quay trở lại trước ngày 4 tháng 12.
Sau này, tôi mới biết từ ngày 6 tháng 11, Phòng Quản chế đã đệ đơn lên tòa án yêu cầu lệnh bắt giữ tôi, trích dẫn việc tấn công vào hộp thư thoại của nhân viên an ninh Pacific Bell và đã qua lại cùng Lewis De Payne. Lệnh bắt giữ được đưa ra ngay ngày hôm sau, với mức bảo lãnh là 25.000 đô-la.
Vậy tại sao Gulla lại cho phép tôi rời khỏi thị trấn thay vì đề nghị tôi tới gặp ông ấy? Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu lý do.
Trong thời gian phóng thích có điều kiện, quản chế hay giám sát sau khi ra tù, bạn cần phải báo cáo với Phòng Quản chế địa phương mỗi khi di chuyển đến một đặc khu liên bang nào khác. Buổi sáng khi vừa tới Las Vegas, tôi đi thẳng tới văn phòng ở Đại lộ Bonneville để đăng ký.
Bản năng mách bảo tôi cần phải chắc chắn không có chuyện gì có thể xảy ra. Tôi có linh cảm rằng sẽ có vấn đề gì đó.
Trong xe của tôi có một chiếc ham radio đã được điều chỉnh để có thể truyền và tiếp nhận các dải tần số được cấp phép cho người dùng ham radio. Tôi dò một trong những tần số của Sở Cảnh sát Las Vegas.
Tôi lắng nghe chừng nửa giờ để nắm được phương thức một cảnh sát sẽ dùng khi anh ta muốn hỏi xem có lệnh bắt giữ có hiệu lực nào đối với một lái xe anh ta vừa giữ lại hay không. Anh ta sẽ nói: “Tôi cần 10-28 của biển số __.”
Trong lúc đó, tôi cố nhớ cách xưng hiệu của cảnh sát khi gọi cho Dispatch – ví dụ như, “1 George 21”. Người trực tổng đài sẽ đáp lại: “Nói đi, 1 George 21.”
Họ sẽ nói gì khi muốn nghỉ ăn trưa hay gì đó? Cuộc gọi truyền qua sóng sẽ bao gồm các cụm từ kiểu như: “Mã 7, Denny’s, Rancho Drive.”
Tôi đợi khoảng 10 phút, sau đó nhấn phím “Transmit” trên radio, sử dụng cách xưng hiệu của mấy tay cớm lúc đó đang tận hưởng bữa trưa ở Denny, và nói: “Tôi cần 10-28 biển số California___” và đưa ra biển số xe của tôi.
Sau vài giây, tay trực máy đáp: “Anh có đang tránh 440 không?”
Tim tôi nảy mạnh. “440” nghĩa là sao? Tôi hoàn toàn mù tịt.
Tôi nói: “Chờ một chút.”
Dùng một chiếc điện thoại nhái số khác, tôi gọi cho cảnh sát ở thị trấn gần Henderson và nói: “Tôi là đặc vụ Jim Casey thuộc DEA. Tôi đang ở Las Vegas với Lực lượng Phòng chống Ma túy Đa ngành. Tôi cần biết ‘440’ có nghĩa là gì ở Las Vegas.”
“Cái đó có nghĩa là người bị truy nã.”
Khốn kiếp! Vậy “Anh có đang tránh 440 không?” có nghĩa là “Anh có đang đứng cách xa gã tội phạm bị truy nã đó không, tôi sẽ nói cho anh lý do tại sao hắn bị truy bắt?” Vậy là cảnh sát Las Vegas đã có trong tay lệnh bắt giữ tôi, truy theo biển số xe.
Nếu tôi bước vào Phòng Giám sát kia, khả năng cao là tôi sẽ bị còng tay và gửi ngay tới phòng giam! Tôi thấy thực may mắn khi mình đã tránh được viên đạn lần này, nhưng sau đó nỗi sợ hãi ào tới.
Vừa tới khu cổng vào khách sạn Sahara, tôi ngoặt bánh lái vào bãi đỗ xe của họ, đỗ xe ở đó và bỏ đi.
Khách sạn Sahara. Không thể thuận tiện hơn. Thật tình cờ, mẹ tôi đang làm nhân viên phục vụ quán cà phê trong đó. Tôi thơ thẩn bước xuyên qua sòng bài hào nhoáng và lấp lánh, lướt qua những tay cờ bạc om sòm, hau háu ném súc sắc trên bàn và đám phụ nữ tóc nhuộm bạch kim, mặt vô cảm trực bên máy đánh bài.
Tôi ngồi đợi tới khi ca làm việc của mẹ kết thúc để bà lái xe đưa tôi về. Khi tôi nói với mẹ và bà ngoại rằng mình rất có khả năng lại bị tống vào tù một lần nữa, cả gia đình bỗng rơi vào tình trạng rối loạn. Lễ Tạ ơn lẽ ra là khoảng thời gian hạnh phúc, rộn ràng, vậy nhưng với chúng tôi năm ấy, chẳng có chút niềm vui nào, cũng chẳng có “Ơn” để “Tạ”’.
Vài ngày sau đó, thay vì tới Phòng Quản chế, tôi gọi hai cuộc gọi ngoài giờ làm việc, để lại tin nhắn trên máy trả lời tự động rằng tôi phải báo cáo qua điện thoại vì mẹ tôi đang ốm và tôi không thể rời đi được.
Liệu viên giám sát của tôi có gọi điện cho họ để thông báo về việc bắt giữ không? Tôi nhận ra âm thoại trả lời tự động của máy đặt trong phòng giám sát, do đó tôi có thể đoán được họ dùng hãng máy nào. Hãng sản xuất loại máy này thường đặt mã mặc định là “000” để phục hồi tin nhắn. Tôi thử vận may, và vâng, lại một lần nữa, không ai buồn đổi mã mặc định. Cứ vài giờ tôi lại gọi một lần, nghe tất cả tin nhắn. Thực mừng là không có tin nào tới từ viên giám sát phụ trách tôi.
Bà, mẹ và bạn trai mẹ, Steve Knittle, đưa tôi quay trở lại Los Angeles. Chắc chắn là tôi không đời nào tự lái xe của mình. Chúng tôi đến nơi vào tối muộn ngày 4 tháng 12, ngày cuối cùng trong hạn được phép dịch chuyển của tôi. Tôi bước vào nhà, không hề hay biết rằng viên cảnh sát tư pháp Brian Salt đã tới bắt tôi vào sáng hôm đó. Tôi ở lại nhà thêm ba ngày, sợ hãi và lo lắng, hiểu rằng FBI có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào. Buổi sáng, tôi rời nhà từ rất sớm, tối nào cũng đi xem phim để cố quên đi. Có lẽ với người khác thì uống rượu và tiệc tùng cả đêm là lựa chọn không tồi, nhưng đầu óc tôi đang căng cứng. Tôi biết đây có thể là những ngày tự do cuối cùng trong thời gian sắp tới.
Tôi không rời khỏi Los Angeles cho tới khi hạn quản chế sau phóng thích của tôi kết thúc. Tôi cho rằng nếu họ đến bắt tôi thì cứ việc đến đi. Nhưng nếu họ không đến trước khi hạn giám sát kết thúc, tôi sẽ tự quyết định tương lai của chính mình: Tôi sẽ hóa thân thành một người khác và bốc hơi. Tôi sẽ tới sống ở một thành phố khác thật xa California. Sẽ không còn Kevin Mitnick nữa.
Tôi cố gắng nghĩ thông suốt kế hoạch chạy trốn của mình. Tôi sẽ sống ở đâu trong khi tạo ra một danh tính mới? Tôi nên chọn thành phố nào làm ngôi nhà mới của mình? Tôi sẽ kiếm sống ra sao?
Ý nghĩ về việc phải sống xa mẹ và bà khiến tôi vô cùng đau khổ bởi tôi yêu họ rất nhiều. Tôi ghét việc mình đã chuốc thêm nỗi đau khổ cho họ.
Khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm ngày 7 tháng 12 năm 1992, kỳ hạn giám sát của tôi chính thức kết thúc.
Không có cuộc gọi nào từ viên giám sát, không có bất kỳ cuộc vây bắt nào vào sáng sớm. Thật nhẹ nhõm. Tôi là người tự do.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Mẹ tôi, bà ngoại và Steve sống tạm ở nhà họ hàng tôi, Trudy. Sau đó, chúng tôi đổi chỗ ở, mẹ và Steve thì đến ở tại nhà tôi để dọn dẹp đồ đạc, còn tôi thì chuyển đến với bà ở nhà Trudy. Chẳng có lý gì tôi lại loanh quanh ở khu nhà cũ khi mà hạn quản chế đã hết hiệu lực.
Những người mang huy hiệu cảnh sát thường có kiểu làm việc rất khó hiểu. Vào sáng sớm ngày 10 tháng 12, ba ngày sau khi thời hạn giám sát của tôi kết thúc, khi mẹ và Steve vẫn ở căn hộ của tôi để đóng đồ và xếp lịch chuyển đồ đạc, một tiếng gõ cửa bỗng vang lên. Nhóm người hành pháp cuối cùng cũng xuất hiện, lần này là một tổ ba người: cảnh sát tư pháp Brian Salt, một đặc vụ FBI mà mẹ tôi không rõ tên và đối thủ lâu năm của tôi, Ken McGuire, người mà tôi vẫn chưa thấy qua hay gặp trực tiếp. Mẹ nói tôi đã bỏ đi và bà không có tin tức gì, cũng không biết tôi hiện đang ở đâu. Bà còn nói: “Hạn giám sát của Kevin đã hết hiệu lực rồi.”
Khi Salt nói ông ta có lệnh bắt giữ tôi và đã để giấy nhắn trên cửa yêu cầu tôi liên lạc, lần này thì mẹ nói với ông ta sự thực: “Con tôi chưa bao giờ thấy mẩu giấy nhắn đó. Nếu không nó đã nói với tôi rồi.”
Sau đó là một trận cãi vã giữa đôi bên về việc rốt cục là kỳ hạn giám sát của tôi đã kết thúc hay chưa.
Sau này, bà nói với tôi rằng bà chẳng hề sợ. Họ hành xử như một lũ ngốc – đặc biệt là cái gã mở tủ lạnh ra rồi ngó nghiêng bên trong, như thể hắn ta nghĩ tôi trốn ở đó vậy. Bà nhìn gã đặc vụ rồi cười lớn. (Có lẽ gã kiểm tra tủ lạnh xem tôi có để lại cái bánh vòng nào nữa không.) Cuối cùng, họ bỏ đi mà cũng chẳng thu được tin tức gì.
Với những gì tôi có dính líu tới, tôi vẫn là một người tự do – tự do rời Los Angeles trước khi bị buộc thêm tội mới.
Nhưng tôi biết mình không thể lái xe quay trở lại Las Vegas với mẹ. Như vậy thì quá nguy hiểm; họ có lẽ đã theo dõi mẹ tôi. Do vậy, bà ngoại đề nghị bà sẽ lái xe đưa tôi trở lại Vegas sau khi tôi thu xếp xong công việc tại đây.
Có một việc còn đang dang dở vẫn ám ảnh tôi. Tôi đã lừa được DMV gửi cho mình bản sao ảnh bằng lái xe của Eric Heinz, nhưng để phòng ngừa bất trắc, tôi chuyển tiếp ảnh từ tiệm Kinko’s thứ nhất sang tiệm thứ hai – tránh trường hợp cánh hành pháp có thể phát hiện ra và giám sát tiệm in để đợi tôi. Vì ảnh in được gửi fax hai lượt, tới tay tôi nó đã rất mờ nhiễu nên chẳng có ích gì. Tôi vẫn muốn có ảnh bằng lái xe của Wernle, Ways và Heinz để xem liệu có ai trong số này là cùng một người không.
Đêm Giáng sinh năm đó, ngay trước khi bắt đầu chuyển đồ lên xe, tôi gọi cho DMV dưới danh nghĩa Larry Currie, tên của một tay điều tra viên thuộc Đơn vị Lừa đảo Phúc lợi Los Angeles. Đưa ra mã yêu cầu của đơn vị, cùng với số PIN của Currie, ngày sinh và số bằng lái xe, tôi yêu cầu lấy Soundex của Eric Heinz, Joseph Wernle và Josephn Ways.
Nhân viên kỹ thuật ở đầu dây bên kia đã được cảnh báo trước. Cô ta báo với Ed Loveless, điều tra viên đặc biệt ở DMV, người mà theo báo cáo sau này, đã kiểm tra thông tin và phát hiện ra số máy fax tôi cung cấp thuộc về tiệm in Kinko’s ở thành phố Studio.
Loveless đề nghị đưa ra một Soundex giả và họ dùng ảnh của “Annie Driver”, một nhân vật không có thực mà DMV thường dùng trong các tài liệu hướng dẫn. Sau đó, Loveless liên lạc với điều tra viên của văn phòng DMV ở Van Nuys và đề nghị cô ta giám sát tiệm Kinko’s kia, đồng thời bắt giữ người đến nhận fax. Điều tra viên này kéo theo vài đồng nghiệp đi cùng. FBI cũng được thông báo và đồng ý cử theo một đặc vụ của họ. Tất cả việc này đã diễn ra khi việc duy nhất mọi người muốn làm lúc đó là được ở nhà, sẵn sàng cho tiệc Giáng sinh đêm ấy.
Vài giờ sau cuộc điện thoại tới DMV để yêu cầu lấy Soundex, đồ đạc của tôi đã yên vị trên xe bà ngoại và chúng tôi cùng ăn trưa với Trudy. Tôi nói lời tạm biệt và rất biết ơn cô vì đã đồng ý cho tôi ở cùng. Cô và tôi không gần gũi lắm, do vậy sự giúp đỡ của Trudy càng trở nên đặc biệt.
Khi bà và tôi lên đường, tôi nói với bà rằng tôi còn một việc nhỏ cần làm và chỉ mất vài phút. Chúng tôi lái xe tới Kinko’s.
Tại thời điểm đó, bốn nhân viên kiểm định của DMV trong bộ thường phục đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Họ đã đợi hơn hai giờ đồng hồ. Đặc vụ FBI được chỉ định tham gia cũng có mặt, quanh quẩn ở đó một lúc rồi lại bỏ đi.
Các bạn hẳn phải cho rằng Kinko’s khá vắng vẻ vào đêm Giáng sinh. Nhưng sự thực là ở đó có rất đông người, không khác gì những ngày làm việc thông thường. Tôi xếp hàng ở quầy tới 20 phút và cũng bắt đầu mất kiên nhẫn. Người bà tội nghiệp của tôi đang ngồi chờ và tôi không muốn gì hơn là lấy được Soundex rồi biến ra khỏi thị trấn.
Cuối cùng, tôi cũng bước được tới quầy nhận fax, lướt nhanh qua tập bì thư chứa fax gửi đến và kéo ra một tờ có nhãn “Larry Curry [DMV viết nhầm – thực ra phải là “Currie”], Đơn vị Lừa đảo Phúc lợi Los Angeles.” Khi kéo tờ giấy in ra khỏi bì thư nâu vàng, tôi như bị chọc điên: Đây không phải là thứ tôi yêu cầu, chỉ có ảnh của một người phụ nữ rất khó nhận diện. Cái chết tiệt gì vậy? Tôi biết nhân viên của DMV thường làm biếng và vô năng, nhưng việc này chẳng phải là quá dễ sao. Một lũ ngu! Tôi nghĩ.
Tôi muốn gọi cho DMV và nói chuyện với mụ kỹ thuật viên ngu ngốc đó, nhưng lại quên điện thoại trên xe. Đi đi lại lại trong tiệm Kinko’s, tôi ngẫm xem liệu có quá rủi ro nếu hỏi mượn điện thoại của cửa tiệm, hay là nên ra ngoài dùng điện thoại công cộng.
Sau này, tôi mới nhận ra cảnh tượng lúc đấy đã gây chú ý thế nào đối với những người có mặt ở đó: Khi tôi bước qua lại nhìn chằm chằm vào máy fax và nghĩ xem phải làm thế nào, mấy tay điều tra của DMV cũng theo sát bước chân tôi. Mỗi lần tôi quay ngoắt theo chiều ngược lại, họ cũng xoay người ngay phía sau tôi, như thể chúng tôi đang diễn một đoạn kịch hề ở rạp xiếc vậy.
Cuối cùng, tôi bước ra theo lối cửa sau và lao tới bốt điện thoại công cộng. Khi cầm ống nghe lên và bắt đầu quay số, tôi nhận ra bốn gã mặc cảnh phục đang bước về phía mình.
Hừ, tôi nghĩ. Tôi vẫn chưa trả tiền fax và giờ hẳn là tôi đang gặp rắc rối liên quan đến mấy đô-la còn thiếu đó. Cả bốn người đều nhìn thẳng vào tôi.
Tôi nói: “Các người muốn gì?” rồi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đứng gần tôi nhất.
“Điều tra viên của DMV đây – chúng tôi muốn nói chuyện với anh!”
Thả ống nghe, tôi gào lên: “Mấy người biết sao không? Tôi không muốn nói chuyện với mấy người!” cùng lúc đó, tôi ném tung đống fax lên trời, dự tính rằng sẽ có một hay vài người trong số họ lao đến nó.
Tôi chạy qua bãi đỗ xe. Tim đập thình thịch, adrenaline tăng vọt. Tôi tập trung toàn bộ năng lượng mình có để chạy khỏi mấy gã đuổi theo sau.
Khoảng thời gian tập gym ngày qua ngày, tháng qua tháng cuối cùng cũng có giá trị. Mấy chục cân tôi giảm được cũng làm nên điều khác biệt. Tôi chạy về phía bắc bãi đỗ xe, lao nhanh ra khỏi cây cầu hẹp bằng gỗ dẫn tới khu dân cư lốm đốm bóng cọ dừa và chạy nhanh hết mức có thể, không hề ngoái đầu nhìn lại lấy một chút. Tôi đã dự tính rằng máy bay trực thăng có thể bay tới bất kỳ lúc nào. Tôi cần phải thay đổi diện mạo của mình thật nhanh. Như vậy, nếu đơn vị không quân được phái đến bắt tôi, tôi có thể đi chậm lại và ẩn mình vào dòng người qua lại trên đường phố.
Khi chạy đủ xa để thoát khỏi tầm nhìn của mấy gã đuổi bắt phía sau, tôi bắt đầu cởi đồ mà không giảm tốc độ. Vốn là một tay nghiện gym, tôi mặc quần soóc và áo tập phía trong trang phục thông thường, Tôi cởi phăng sơ mi ngoài và ném vào một bụi rậm. Lò dò qua một lối đi nhỏ, tôi tháo quần dài và dúi nó vào một bụi cây trong vườn nhà ai đó, sau đó lại bắt đầu chạy.
Tôi duy trì nhịp chạy trong khoảng 45 phút cho tới khi chắc chắn mấy tay DMV đã bỏ cuộc. Bụng tôi quặn lại, cảm giác như muốn nôn mửa sau lần ráng sức, tôi chui vào một quán ba gần đó để nghỉ lấy hơi.
Tôi thấy mừng sau lần hút chết nhưng đồng thời cũng rất tuyệt vọng. Tìm được một bốt điện thoại công cộng phía sau quán bar, tôi quay số gọi vào di động của mình, lúc này vẫn ở trên xe bà. Tôi gọi đi gọi lại. Không ai nhấc máy.
Lại một lần nữa. Vẫn không ai nhấc máy. Chết tiệt! Tại sao bà không trả lời điện thoại? Tôi sợ bà đã vào Kinko’s để tìm tôi, có lẽ còn hỏi nhân viên ở đó và các khách hàng xem họ có trông thấy tôi không. Chết tiệt! Tôi phải tìm được bà.
Kế hoạch B. Tôi gọi tới siêu thị và nói với người ở đầu dây kia rằng bà tôi đỗ xe ở khu vực dành cho người tàn tật ngay bên ngoài siêu thị. “Tôi lẽ ra phải đón bà,” tôi giải thích, “nhưng tôi bị kẹt xe. Liệu ai đó có thể giúp tôi ra ngoài và bảo bà nghe máy được không? Tôi hơi lo cho sức khỏe của bà.”
Tôi đi đi lại lại, chờ đợi và chờ đợi. Cuối cùng thì người đàn ông nói chuyện với tôi cũng quay trở lại điện thoại và nói anh ta không nhìn thấy bà. Chết tiệt! Hay là bà đã vào trong Kinko’s rồi? Tôi phát điên khi cố gắng nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra.
Cuối cùng, tôi cũng liên lạc được với Trudy và nói với cô chuyện gì đã xảy ra. Sau khi quát vào mặt tôi, cô lái xe tới bãi đỗ và vòng quanh theo từng hàng xe để tìm được xe của bà – hóa ra không phải trước cửa siêu thị mà là ngay ngoài Kinko’s. Người bà 66 tuổi tóc bạc của tôi vẫn đang ngồi trong xe chờ đợi.
Cả hai người họ tới gặp tôi ở nhà hàng Dupar gần đó. Tôi đã đi bộ tới đây và cảm thấy tệ hại vô cùng khi để bà phải ngồi trong xe trong suốt ba tiếng đồng hồ. Nhìn thấy họ bước vào cửa, tôi thở phào nhẹ nhõm vì thấy bà ngoại trông vẫn ổn.
“Cháu gọi cho bà liên tục – tại sao bà không nhấc máy?” tôi hỏi.
“Ta nghe thấy chuông nhưng không biết làm sao để mở máy,” bà đáp.
Không thể tin được! Tôi chưa từng nghĩ đến việc điện thoại di động có thể là một bí ẩn đối với bà tôi.
Đợi khoảng chừng một giờ, bà nói, bà đã vào trong Kinko’s. Rõ ràng là có chuyện gì đó xảy ra, có vẻ như có một hoạt động gì đó của cảnh sát. Một người phụ nữ cầm túi nilon, bên trong có đĩa từ. Khi tôi hỏi người phụ nữ đó trông thế nào, bà mô tả chính xác người đặc vụ DMV đã đuổi theo tôi.
Trong vô số lần hacking, tôi chưa từng cảm thấy áy náy vì đã lấy thông tin lẽ ra không được phép, hay dụ dỗ các nhân viên công ty để lộ ra những thông tin độc quyền, nhạy cảm. Nhưng khi nghĩ về bà, người đã làm rất nhiều điều cho tôi và luôn quan tâm tới tôi trong suốt cuộc đời, đã phải ngồi trong xe lâu như vậy, chờ đợi và lo lắng, lòng tôi ngập tràn nỗi ân hận.
Còn đĩa từ mà bà nhắc đến thì sao? Các bạn có lẽ không để ý nhưng mỗi cửa tiệm của Kinko’s đều có camera an ninh lưu lại dòng hình ảnh liên tục tương đương với 24 giờ dữ liệu. Chiếc đĩa đó hẳn sẽ chứa nhiều hơn một vài hình ảnh sắc nét của tôi.
Chỉ những hình ảnh đó vẫn không đủ để các đặc vụ DMV chỉ đích danh người họ muốn truy bắt, nhưng những thứ khác thì có thể. Những tài liệu fax tôi ném lên trời sẽ được đem tới phòng thí nghiệm tội phạm. Ở đây, họ sẽ lấy được dấu vân tay của tôi trên đó. Rất nhanh họ sẽ có được cái tên: Kevin Mitnick.
Khi các đặc vụ FBI có được “six-pack” – bộ sáu ảnh gồm một của tôi và năm cái khác của những gã ngẫu nhiên nào đó – thì Shirley Lessiak, nhân viên giám định DMV, người đã đuổi theo tôi, sẽ không gặp khó khăn gì trong việc chỉ ra người mà cô ta đuổi bắt trước đó.
Tôi đã chạy thoát khỏi Lessiak và đồng nghiệp của cô ta, nhưng ở một khía cạnh khác, tôi vẫn phải tiếp tục chạy trốn. Giờ đây, tôi luôn phải ở trong tình trạng “trốn chạy” – bắt đầu một cuộc sống mới như một kẻ chạy trốn pháp luật.