KẺ NGHE LÉN

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Ngay cả những gã bị hoang tưởng đôi khi cũng có kẻ thù thực sự. Một ngày nọ, tôi có cảm giác ai đó đang theo dõi mình – hay nói cách khác, nghe lén các cuộc điện thoại của tôi.

Ý tưởng này đã thực sự khiến tôi phát hoảng. Tôi sợ hãi nghĩ tới việc nhận được cuộc gọi từ nhân viên quản chế đề nghị tôi đến gặp trong cuộc hẹn nào đó, đồng nghĩa với việc tôi sắp sửa bị tống giam lần nữa và sẽ bị chuyển về nhà tù Liên bang, hay thậm chí là biệt giam. Tôi sợ muốn chết.

Dịch vụ điện thoại nhà riêng của chúng tôi do văn phòng trung tâm PacBell ở Calabasas cung cấp, nơi đây vốn chỉ phụ trách một khu vực nhỏ, vì vậy nếu có bất kỳ hành vi chặn sóng nào, tôi đoán khả năng lớn là họ đang nhắm tới tôi. Tôi gọi đến CO và một kỹ thuật viên bắt máy. “Xin chào,” tôi nói. “Tôi là Terry Atchley bên Phòng An ninh. Tôi nghĩ chúng tôi có một số thiết bị ở đó. Chúng tôi đang thiếu thiết bị theo dõi và cần lấy lại một số hộp của mình đề phòng cho vụ khác. Các anh còn hộp nào không?” Tay kỹ thuật viên hỏi tôi trông chúng thế nào. Hmm – tôi không biết. Tôi mấp máy đôi chút và nói: “Nó phụ thuộc vào model các anh đang dùng ở đó. Chắc nó là một cái hộp nhỏ với một máy in mini đi kèm để ghi lại các số đã gọi.”

Anh ta đi tìm. Tôi lo lắng phát điên, đi đi lại lại trong lúc đợi anh ta quay lại đầu dây. Tôi đã cầu nguyện anh ta không tìm thấy gì.

Cuối cùng anh cũng quay lại nhấc máy. “Vâng,” anh ta nói. Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn, adrenaline bơm trào trong mạch máu.

“Tôi tìm thấy ba chiếc. Chúng là các hộp nhỏ màu xám, nhưng theo tôi thấy, chúng không có máy in,” kỹ thuật viên nói.

Ba hộp – chắc là mỗi hộp cho một đường dây điện thoại tại căn hộ tôi đang ở với cha. Khốn nạn! Không hay chút nào.

“Được rồi,” tôi bảo anh ta. “Nếu các anh không cần nữa, sẽ có người qua và đem chúng đi vào ngày mai. Tôi cần các anh lần ra dây các kết nối.”

“Ở dây nào?”

“Hãy thử cái đầu tiên xem.”

Nhân viên kỹ thuật hỏi tôi xem nên theo dấu đầu dây nào. Lại một phút ậm ừ – lại một lần nữa tôi không biết phải trả lời thế nào. Anh ta bảo tôi hộp có hai kết nối. “Hãy thử lần theo cả hai và xem chúng nối đến đâu,” tôi nói.

Sau vài phút lo lắng chờ đợi, tôi nghe thấy anh ta quay lại nhấc máy. “Tôi đã phải lần theo cái dây này xuyên qua khung,” anh ta nói. Tôi nhận ra đó là gì: Một lời than phiền khó chịu vì tôi đã bắt anh ta lần theo sợi dây một quãng dài, xuyên qua một mê cung phức tạp dọc theo khung chia dây. Anh ta cũng bảo tôi: “Ở một đầu, tôi nghe thấy âm báo 1000Hz.” Lạ thật. “Ở đầu còn lại, tôi nghe thấy âm hiệu quay số.”

Tôi sẽ không thể hiểu được những chiếc hộp này hoạt động ra sao cho đến khi tôi biết chúng được nối đến đâu. Tôi nhờ anh ta ngắt các dây từ khung và thực hiện xác minh đường dây để tìm xem mỗi đầu hộp kết nối với số điện thoại nào. “Chờ tôi vài phút,” anh ta nói.

Xác minh đường dây là một việc thường kỳ. Nhân viên kỹ thuật đơn giản chỉ cần tháo lần lượt mỗi cặp dây, kẹp bộ tai nghe của anh ta vào đường dây và quay mã số để xác định số điện thoại mỗi đầu.

Âm báo 1000Hz thì lạ quá. Thật đáng tò mò. Tôi không biết nó có nghĩa là gì nhưng tôi không có thời gian đào sâu vào câu hỏi. Tim tôi đập nhanh, người vã mồ hôi vì lo sợ, biết rằng anh ta chuẩn bị đọc cho tôi một trong các số điện thoại của cha.

Anh ta quay lại, nhấc máy và đọc cho tôi hai số điện thoại kết nối đến một trong những cái hộp. Không có số nào của cha.

Tôi thở phào không ra tiếng. Cuối cùng, tôi cũng thở được. Hệt như vừa có một tấn gạch được nhấc ra khỏi lồng ngực.

Nhưng còn hai chiếc hộp còn lại thì sao? Tay kỹ thuật viên có vẻ hơi khó chịu khi tôi bảo anh ta rằng mình cần lần theo cả dây cho hai hộp còn lại. Dù sao thì anh ta cũng sẽ không tự kiếm chuyện cho mình bằng việc than phiền to tiếng.

Dù lần này tôi phải đợi lâu hơn rất nhiều, nhưng anh ta cuối cùng cũng quay lại và đưa cho tôi những số điện thoại kết nối đến hai chiếc hộp còn lại. Một lần nữa, không có số nào của cha tôi.

Không có ai đang theo dõi tôi.

Tôi khó lòng đợi được đến bước tiếp theo: gọi đến cả hai số điện thoại gán với mỗi hộp.

Đầu tiên tôi thử những số máy có âm tần 1000Hz. Chuông đổ ba lần và có tiếng trả lời bíp-bíp-bíp. Tôi thử lại lần nữa. Rồi lại lần nữa. Dù gọi lúc nào thì kết quả vẫn giống hệt nhau. Nó có thể là gì nhỉ? Có lẽ nó đang đợi một dạng mã nào đó. Mặc cho lời giải thích là gì, với tôi, rõ ràng đường dây này không phải là đường dây đang bị nghe lén.

Sau này tôi sẽ rất thích thú khám phá và tìm hiểu bí mật của số này.

Số kết nối còn lại đến chiếc hộp đầu tiên có người nhấc máy trả lời “Alo” – chắc hẳn phải là người đang bị nghe lén. Vì tò mò, tôi gọi đến Trung tâm Phân bổ Vòng lặp Cơ học để tìm hiểu xem nạn nhân thiếu may mắn đang bị nghe lén là ai.

Đó không phải là một Ông A hay Bà B; mà là một công ty tên là Văn phòng Điều tra Teltec. Tôi thử dây trên hộp thứ hai và rồi hộp thứ ba. Cả ba đều thuộc về cùng một công ty, Văn phòng Điều tra Teltec.

Tối hôm đó trong bữa tối, tôi nói chuyện với cha rằng mình đã kiểm tra xem có phải đường dây điện thoại của chúng tôi đang bị nghe lén không. Ông đảo mắt. Tôi có thể tưởng tượng ông đang nghĩ: Chắc con trai mình đang mơ mộng được làm James Bond nên mới nghĩ có ai thèm nghe lén nó. Đó là mấy thứ chỉ xuất hiện trong phim điệp viên thôi.

Tôi cố thuyết phục ông rằng đây là một khả năng nghiêm túc dù không có gì phải lo lắng. Thực sự họ có đang nghe lén khu này, nhưng là nghe lén một công ty nào đó tên là Teltec Investigations, không phải chúng tôi.

Tôi cười và cho ông biết không có gì phải lo lắng.

Ông nhìn tôi ngạc nhiên. “Teltec?!”

Tôi gật đầu.

Lại một sự tình cờ của Trái đất tròn, cha tôi biết Teltec, ông giải thích, đó vốn là một công ty thám tử tư – một công ty chuyên thuê các thám tử tư và người lần theo dấu vết để truy tìm tài sản của các đối tác làm ăn đã cuỗm đi quá mức phần chia lợi nhuận của họ, mấy gã ly hôn có cả tấn tiền trong các tài khoản kín, hay tương tự thế. “Cha biết Mark Kasden, quản lý ở đó,” cha bảo tôi. Rồi ông nói thêm: “Hay để cha gọi cho ông ta một cuộc? Cha cược rằng lão muốn biết về những gì con vừa phát hiện.”

Tôi nói: “Tại sao không nhỉ?” Tôi nghĩ ông ta sẽ trân trọng những thông tin này.

20 phút sau, có tiếng gõ cửa căn hộ. Kasden không phí chút thời gian nào để đến đây. Cha dẫn ông ta vào và giới thiệu tôi. Ông ta thấp lùn và đậm người nhưng rắn chắc, với mái tóc đuôi ngựa nhìn như thể nó đang đánh lạc hướng bạn khỏi đỉnh đầu đang hói dần của ông ta. Kasden trông không giống với tưởng tượng của tôi về Sam Spade hay Anthony Pellicano[1], dù về sau tôi phát hiện ra ông ta là một trong những người chơi xe Harley máu lửa và luôn nói về những chiếc xe của mình với thứ cảm xúc mãnh liệt. Chưa kể ông ta còn luôn chăn gái, tập trung cho cuộc chinh phục tiếp theo.

Tôi nhìn người đàn ông này và tự hỏi tại sao công ty của ông ta lại đang bị điều tra, dù tôi khá chắc chắn ông ta sẽ không chia sẻ bất cứ thứ gì đen tối với tôi. Tôi giải thích rằng tôi đã kiểm tra xem đường dây điện thoại của cha tôi có bị nghe lén không.

“Đường dây điện thoại của cha tôi thì không sao, nhưng ba đường dây của Teltec thì đang bị theo dõi,” tôi nói với ông ta.

Phản ứng của ông ta cũng gần giống với phản ứng của cha tôi. Ông ta nhìn tôi như thể đang nghĩ: Thằng nhóc này lại bịa chuyện đây. Không thể có chuyện nó biết liệu một đường dây điện thoại có đang bị nghe lén không. Tôi hào hứng chia sẻ khả năng của mình. Việc này thật ngầu bởi đây là những chuyện bạn thường giữ cho riêng mình, trừ khi bạn muốn kết thúc ở một phòng giam tập thể trong tù.

“Ông không nghĩ tôi có thể nghe lén đúng không? Chỉ bằng máy tính của mình và bất kỳ chiếc điện thoại, tôi có thể theo dõi bất cứ ai tôi muốn.”

Vẻ mặt ông ta như kiểu: Tại sao mình lại phí thời gian với thằng khoác lác này?

Tôi hỏi liệu ông ta có muốn xem một màn trình diễn không. Ông ta trả lời với thái độ ngờ vực, vênh váo: “Tất nhiên rồi. Để xem cậu có nghe được đường dây điện thoại của bạn gái tôi không.” Ông ta bảo tôi rằng cô ta sống ở Agoura Hills.

Trong cuốn sổ của mình, tôi có những ghi chép viết tay các số dial-up đến các điểm truy cập kiểm tra từ xa (remote access test points – RATP) của SAS ở vài CO trong Thung lũng San Fernando. Tôi tìm số RATP trong CO Agoura cung cấp dịch vụ khu vực của cô bạn gái kia. Có bốn số được liệt kê.

Do đã biết các đường điện thoại của cha không bị nghe lén, nên tôi có thể dùng một trong số đó để kết nối vào SAS: Vì đây là cuộc gọi nội hạt, nên sẽ không có hồ sơ hóa đơn nào được tạo ra, nghĩa là sau này cảnh sát sẽ không thể tìm ra bằng chứng nào chứng minh ai đó đã kết nối đến SAS từ đường điện thoại này. Tôi ngồi bên chiếc máy tính để bàn – người bạn thực sự của tôi, dù cha đã đồng ý sẽ nói nó là của ông nếu nhân viên quản chế có ghé qua, bởi tôi đáng ra không được dùng máy tính trừ khi được cho phép. Tôi dùng modem máy tính kết nối đến bộ phận SAS ở CO Agoura.

Trên đường điện thoại thứ hai của cha, tôi gọi đến một số khác và bật chế độ loa ngoài. Họ nghe thấy tiếngreng, reng, reng.

Tôi gõ vài lệnh vào máy tính. Bỗng nhiên, tiếng đổ chuông dừng hẳn với một tiếng click rất lớn, như thể ai đó vừa nhấc máy. Họ nhìn tôi chăm chú, đầy tò mò, khi tôi huýt sáo to vào loa ngoài: mmmmmmmmm. Ngay lập tức, chúng tôi nghe thấy một loạt tiếng bấm bàn phím như thể có ai đó vừa nhấc máy và bắt đầu thực hiện cuộc gọi.

Tôi hỏi Mark số điện thoại của bạn gái ông ta và nhập vào một chuỗi lệnh trên máy tính. Giờ chúng tôi đang nghe đường điện thoại của cô ta.

Chán thật. Cô ả không nghe điện. Đường dây im ắng.

“Mark, bạn gái ông không nghe điện,” tôi bảo ông ta. “Ông thử gọi cho cô ta từ điện thoại di động của ông xem.” Trong lúc ông ta rút điện thoại di động của mình ra và bấm quay số nhanh, cha nhìn tôi thiếu tin tưởng, như thể ông đang xem một kẻ học đòi làm Harry Houdini cố biểu diễn một trò ảo thuật mà không thực sự biết phải làm thế nào.

Từ loa ngoài trên đường điện thoại của cha, chúng tôi nghe thấy tiếng bừmmmmm brừmmmm, tức là số máy đang đổ chuông. Sau bốn tiếng chuông, chúng tôi nghe thấy máy trả lời tự động nhận tin, rồi đến tin nhắn phát đi của cô bạn gái. “Xin hãy để lại lời nhắn,” tôi nhe răng cười bảo ông ta. Khi ông ta nói vào điện thoại di động của mình, chúng tôi có thể nghe được từng từ của ông ta đi ra khỏi loa ngoài điện thoại của cha.

Mark há hốc mồm. Mắt ông ta mở to và nhìn tôi chăm chú bằng ánh mắt choáng ngợp và ngưỡng mộ. “Việc này thật không thể tin được,” ông ta nói. “Cậu làm thế nào vậy?!”

Tôi trả lời bằng một câu thoại sáo rỗng có phần nhàm chán, “Tôi có thể cho ông biết, nhưng sau đó tôi sẽ phải giết ông.”

Đi ra đến cửa, ông ta nói: “Tôi nghĩ cậu sẽ sớm nhận được tin từ tôi.” Ý tưởng làm việc cho một công ty thám tử tư nghe thật tuyệt. Có thể tôi sẽ học thêm được một số kỹ năng điều tra tuyệt vời mới. Tôi nhìn ông ta bước ra khỏi cửa và hy vọng sẽ thực sự nhận được tin từ ông ta lần nữa.

❀ ❀ ❀

[1] 57* Sam Spade là một thám tử hư cấu, còn Anthony Pellicano là một thám tử tư nổi tiếng tại Los Angeles. (ND)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.