Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Chỉ một tuần sau khi đặt chân tới Raleigh, tôi đã tìm được một căn hộ dễ chịu ở phía Tây Bắc trong khu tổ hợp “The Lakes”, một cái tên khá phù hợp bởi khuôn viên hơn 4.000m2 của nó còn bao gồm đường ven bờ của hai con sông riêng biệt. Nơi đây không chỉ gồm bể bơi có kích cỡ tiêu chuẩn Olympic, các sân tennis, sân bóng quần mà còn có cả hai sân bóng chuyền được thiết kế hệt như bãi biển nhờ rất nhiều xe tải cát đổ tới. The Lakes cũng tổ chức các bữa tiệc cuối tuần cho cư dân của họ, với tôi thì đây hẳn là những cuộc tụ tập ồn ã, náo nhiệt, với những cô nàng miền Nam tươi cười. Căn hộ của tôi khá nhỏ, nhưng ai thèm quan tâm cơ chứ? Tôi cảm thấy như mình đang sống trong một giấc mơ vậy.

Tôi ghé vào trạm thuê xe U-Save Auto Rental do một người đàn ông quản lý, kiểu cửa hàng mà chủ sở hữu sẽ săm soi kỹ từng người bước vào, như thể anh ta cho rằng rất có thể họ sẽ không đem xe giao trả lại. Anh ta cũng nhìn tôi đầy nghi ngờ, nhưng sau cuộc trò chuyện thân thiện không hấp tấp của tôi, anh ta thấy thoải mái hơn.

“Tôi vừa mới trải qua một vụ ly hôn khốn kiếp,” tôi nói. “Tôi tới Raleigh bởi nó cách xa Vegas, anh hiểu ý tôi chứ?” Đây là lời giải thích cho việc tại sao tôi lại thanh toán bằng tiền mặt. Như một phần trong vở diễn, tôi đưa cho anh ta tấm danh thiếp của công ty mà tôi đã “làm” ở Vegas – chính là công ty giả mạo tôi đã chế ra để được nhận vào làm trong hãng luật ở Denver.

Ngay khi tôi sẵn sàng để leo lên chiếc xe cà tàng tạm thời, anh ta đã để tôi lái xe đi mà không cần kiểm tra kỹ càng.

Tôi liên tục nghĩ về bước cuối cùng trong vụ hack Motorola: lấy được trình biên dịch có thể dịch các mã nguồn sang một dạng ngôn ngữ mà chip điện thoại hiểu được. Có được trình biên dịch đó sẽ cho phép tôi thay đổi mã nguồn và biên soạn một phiên bản firmware mới cho phép thu nhỏ sự hiện diện của tôi – ví như, tôi có thể bật và ngắt liên lạc điện thoại với nhà cung cấp dịch vụ nhằm chặn chế độ theo dấu và thêm vào các chức năng giúp thay đổi ESN từ bàn phím điện thoại di động một cách dễ dàng hơn, nhờ vậy, tôi có thể giả mạo số điện thoại của bất kỳ thuê bao nào.

Khi đã vào đà thực hiện mục tiêu, với chút nỗ lực tìm hiểu cho thấy Motorola hiện đang dùng một trình biên dịch có tên là Intermetrics, tôi đưa nó trở thành mối ưu tiên hàng đầu trong danh sách mục tiêu tấn công của mình. Tôi xác định được một máy tính có tên “blackholeinmetcom” thuộc hệ thống nội bộ của Intermetrics có thể kết nối trực tiếp từ Internet.

Khi phát hiện ra các hệ thống của công ty này đã được vá để chống lại tất cả các lỗi bảo mật mới nhất, tôi nhanh chóng thay đổi chiến thuật. Thật tiện cho tôi khi “blackhole” hóa ra cũng dễ bị tấn công trước cùng một dạng công kích giả mạo IP mà JSZ và tôi đã dùng để chống lại Shimmy.

Khi đột nhập vào hệ thống, tôi nhận thấy đã có hai quản trị viên hệ thống hiện đang hoạt động và rõ ràng là họ rất bận rộn với công việc của mình. Thay vì mạo hiểm để bị phát hiện nếu một trong số họ kiểm tra các kết nối hiện tại, tôi nên tìm kiếm các cách thay thế để có thể đăng nhập từ xa mà không dễ bị phát giác. Có lẽ, tôi có thể tìm được số dial-up và kết nối qua modem của mình.

Trong các tệp tin của một trong những quản trị viên, Annie Oryell, tôi tìm được một tệp tin có cái tên khá hứa hẹn: “modem”. Chuẩn rồi! Tệp tin này chứa đoạn văn bản của một e-mail mà cô ta đã gửi tới các nhân viên khác để thông báo các số dial-up. Một phần nội dung như sau:

Hiện chúng ta đang có hai nhóm săn số (hunt group) dial-in. Nhóm 661-1940 gồm 8 Telebit modem 9600bps kết nối trực tiếp vào máy chủ thiết bị đầu cuối Annex. Nhóm 661-4611 gồm 8 Zoom modem 2400bps kết nối trực tiếp vào máy chủ thiết bị đầu cuối.

Đây rồi: “661-1940” và “661-4611” là các số dial-in mà tôi đang tìm kiếm. Tôi thay đổi mật khẩu của vài tài khoản có vẻ không còn hoạt động trên máy chủ Annex và kết nối để tránh nguy cơ bị phát hiện trên các hệ thống có mạng Internet.

Có vẻ như quản trị viên hệ thống Oryell đang dùng máy chủ blackhole cho mục đích cá nhân. Tôi đoán cô ta sẽ cần tới quyền ưu tiên root để thực hiện các nhiệm vụ quản trị và sẽ dùng lệnh chuyển người điều khiển “su”, do vậy, tôi thiết lập cách để bắt được mật khẩu root khi cô ta làm việc này. (Dành cho các độc giả am hiểu kỹ thuật: Nhờ dùng mã nguồn có được từ Sun Microsystems, tôi đã thêm vài mã vào chương trình “su” và tái biên soạn nó để khi quản trị viên thực hiện “su”, nó sẽ bí mật ghi lại mật khẩu vào một tập tin ẩn trên máy tính của cô ta.)

Kết quả đúng như tôi đã dự đoán. Mật khẩu root là “OMGna!” Lạy Chúa – mật khẩu không phải là một từ có nghĩa thường xuất hiện trong từ điển, kèm thêm là dấu chấm than khiến việc đoán ra nó trở nên khó khăn hơn.

Mật khẩu root này cũng được dùng trong mọi máy chủ khác mà tôi đã thử.

Có được mật khẩu giống như có được chìa khóa vào vương quốc, ít nhất là đối với hệ thống nội bộ của Intermetrics.

Tại thời điểm này, tôi đăng nhập vào “inmetcom”, domain của công ty dùng để nhận thư điện tử từ bên ngoài gửi đến. Tôi tải về bản sao của tệp tin chứa mật khẩu chủ[1] (tệp tin này cũng đồng thời chứa các mã băm mật khẩu) để có thể lấy được tất cả mật khẩu mà không cần lên mạng.

Giờ đến việc tra thư điện tử để tìm ra người thường liên lạc với Motorola. Kết quả đầu tiên là một e-mail được gửi tới Marty Stolz, kỹ sư của Intermetrics, người này đã nhận được tin nhắn từ ai đó ở Motorola giải thích các vấn đề họ gặp phải với trình biên dịch. Tôi đột nhập vào máy tính làm việc của Stolz và tra “shell history” (lịch sử lệnh) của anh ta, lấy được danh sách các câu lệnh mà anh ta đã gõ trước đó. Stolz đã chạy một chương trình đặc biệt, một “shell script” có tên “makeprod”, để xây dựng các trình biên dịch mà công ty phát triển. Trong trường hợp này, tôi muốn có trình biên dịch 68HC11 để có thể biên soạn mã nguồn Motorola cho chiếc MicroTAC Ultra Lite.

Tay kỹ sư viết mã script cũng đính kèm các bình luận chi tiết trong mã nguồn của anh ta, giúp tôi tìm ra được vị trí mà những kỹ sư phát triển phần mềm lưu trữ các sản phẩm trình biên dịch chip Motorola cho rất nhiều nền tảng hệ điều hành khác nhau.

Nhân tiện đó, tôi cũng phát hiện ra rằng Intermetrics đang sản xuất trình biên dịch này dưới dạng các phiên bản khác nhau cho các nền tảng OS khác nhau, bao gồm Apollo, SunOS, VMS và Unix. Vậy nhưng tôi không thể tìm thấy gì trên máy chủ nơi các phiên bản này lẽ ra phải được lưu giữ. Tôi dành hàng giờ tìm kiếm các máy chủ và máy tính làm việc của các kỹ sư phát triển khác nhưng vẫn không sao tìm ra trình biên soạn nào – không mã nguồn, không mã máy[2]. Thật kỳ lạ!

Tôi kiểm tra tệp tin “aliases”, liệt kê các địa chỉ chuyển tiếp của e-mail gửi tới các cá nhân hay nhóm làm việc. Nhờ tra cứu tệp tin này, tôi có thể xác định được các nhân viên đã liên hệ với phòng ban nào và tìm được tên của một nhân viên công ty ở Washington là David Burton.

Đã đến lúc thực hiện một chút tấn công bằng kỹ thuật xã hội. Tôi gọi cho Marty Stolz, tự giới thiệu bằng tên của David và nói: “Tôi có buổi giới thiệu quan trọng trước khách hàng vào sáng mai nhưng không thể tìm ra trình biên dịch cho 68HC11 trên máy chủ chứa sản phẩm lưu hành. Tôi đã có một phiên bản cũ nhưng giờ tôi cần phiên bản mới nhất.”

Anh ta hỏi tôi vài câu hỏi – tôi thuộc phòng ban nào, địa chỉ, tên của quản lý, vv…. Sau đó, anh ta nói: “Nghe này, tôi sẽ cho anh biết điều này nhưng anh phải giữ bí mật nhé.” Anh ta chuẩn bị nói cái gì thế?

“Tôi không nói cho ai đâu.”

Anh ta thì thầm: “FBI đã gọi cho chúng ta và nói rằng có một gã có lẽ đang muốn tấn công chúng ta – một siêu hacker từng đột nhập vào Motorola và ăn cắp mã nguồn của họ. FBI cho rằng gã sẽ cần trình biên dịch cho mã nguồn của Motorola và sẽ nhắm tới chúng ta!”

Vậy là đặc vụ liên bang đã tính được rằng tôi cần trình biên dịch và đã gọi cho Intermetrics để chặn đầu tôi? Ôi, tôi phải đánh giá cao họ đấy, tính toán tốt lắm.

“Hắn đã tấn công CIA và đột nhập ở mức độ ba,” Marty nói với tôi. “Không ai có thể chặn được gã! Gã luôn đi trước FBI một bước.”

“Không thể tin được – anh đang đùa tôi đấy à! Nghe như kiểu thằng nhóc trong phim WarGames ấy nhỉ!”

“Nghe này, FBI nói rằng tốt nhất là chúng ta nên để mấy trình biên dịch đó trên mạng, nếu không gã ta chắc chắn sẽ mò ra chúng.”

Tôi máy mắt. Sau khi lấy được mã nguồn của Motorola, tôi đã mất tới vài ngày để nghĩ ra ý tưởng đó. Vậy mà FBI còn nghĩ ra trước cả tôi? Thực sự là không thể tin được.

“Xời, tôi cần duyệt buổi chạy thử tối nay để sẵn sàng giới thiệu cho khách hàng vào sáng mai. Giờ tôi phải làm thế nào đây? Có cách nào để lấy được bản sao không?”

Marty nghĩ một lúc. “Ừm… để tôi xem nào,” anh ta nói. “Tôi sẽ để trình biên dịch trong máy làm việc của tôi đủ lâu để anh lấy được nó nhé.”

“Tuyệt! Ngay khi nó lên hệ thống, tôi sẽ chuyển qua ổ di động luôn để khỏi giữ trong máy của tôi. Sau đó, tôi sẽ gọi lại cho anh khi đã xong,” tôi nói. “À này, Marty?”

“Ừ?”

“Tôi hứa tôi sẽ giữ bí mật.”

Marty cho tôi tên máy chủ của anh ta để tôi chuyển tập tin bằng FTP. Thật ngạc nhiên là anh ta còn bật chế độ cho phép truy cập từ tài khoản vô danh, do đó, tôi không cần phải có tài khoản để lấy được tập tin.

Dễ như cướp kẹo của con nít vậy.

Theo những gì tôi biết thì Marty chưa từng biết rằng anh ta đã bị lừa và sẽ chỉ phát hiện ra điều đó nếu đọc được cuốn sách này.

❀ ❀ ❀

[1] 90* Mật khẩu chủ (Master password): Mật khẩu dùng để lấy được tất cả các mật khẩu khác. Một người dùng có thể lưu trữ các mật khẩu của mình trong một tệp mã hóa và chỉ có thể mở nó ra bằng một mật khẩu chủ. (ND)

[2] 91* Mã máy (machine code): Loại mã được dùng để viết các chỉ dẫn mà máy tính có thể đọc hiểu và thực thi. Một trong các hệ số dùng để viết mã máy là hệ nhị phân chỉ gồm số 0 và 1. (ND)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.