Công việc chính của tôi ở Phòng Công nghệ Thông tin của hãng luật là “điều hành máy tính”: giải quyết các vấn đề có liên quan đến máy in và tập tin máy tính, chuyển đổi tập tin từ WordPerfect sang Word và vài định dạng khác, viết lệnh để tự động hóa các thủ tục, quản trị mạng và hệ thống. Tôi được giao cho hai dự án quan trọng: kết nối Internet cho hãng (đây là lúc Internet đang bắt đầu được sử dụng rộng rãi hơn trước), cài đặt cũng như quản lý một sản phẩm có tên là SecurID, vốn cung cấp xác thực “hai bước”. Người dùng được cấp phép phải cung cấp mã gồm sáu chữ số hiện trên thiết bị SecurID với mã PIN bí mật để truy cập từ xa vào hệ thống máy tính của hãng.
Một trong những nhiệm vụ ngoài dự tính – và nếu được tự phân việc cho mình thì tôi cũng không thể làm tốt hơn – là chịu trách nhiệm hỗ trợ hệ thống quản lý hóa đơn điện thoại của hãng. Điều đó có nghĩa là nghiên cứu ứng dụng kế toán điện thoại trong giờ làm. Đây là cách tôi đã học được chính xác chỗ để chèn vào các chỉ thị lập trình, biến ứng dụng này thành một hệ thống cảnh báo sớm cho tôi.
Tôi viết một chương trình nhỏ để kiểm tra bất cứ cuộc gọi đi nào của hãng luật tới một danh sách chứa các mã vùng và đầu số điện thoại. Bạn thử đoán xem danh sách của tôi gồm những gì nào? Đúng vậy: văn phòng FBI và Công tố Hoa Kỳ ở Los Angeles và Denver. Nếu có ai gọi đến bất kỳ số nào trong các cơ quan đó, chương trình nhỏ tôi viết sẽ gửi một tin nhắn đến máy nhắn tin của tôi với mã “6565” – một số rất dễ nhớ với tôi bởi đó là bốn số cuối của số điện thoại chính được gán cho văn phòng FBI ở Los Angeles.
Khi còn ở hãng luật, tôi thực sự đã nhận được mã này hai lần và cả hai lần đều dọa tôi chết khiếp. Lần nào tôi cũng phải chịu đựng cơn co thắt dạ dày trong vài phút, rồi xem số vừa gọi và tự mình gọi đến.
Cả hai cuộc gọi đều đến Phòng Công tố ở Los Angeles... nhưng là đến Ban Dân sự, không phải Ban Hình sự.
Phù!
Thời gian rảnh rỗi, tôi vẫn tiếp tục luyện tập ở YMCA mỗi ngày và tất nhiên vẫn tiếp tục bận rộn với những dự án hacking của mình. Tuy nhiên, tôi cũng dành thời gian để tận hưởng các hoạt động đa dạng ở Denver. Đài thiên văn, ngoài việc đánh thức niềm yêu thích thuở nhỏ của tôi với thiên văn học, còn có cả những buổi biểu diễn ánh sáng laze cùng nhạc rock, thường là của những nhóm nhạc tôi ưa thích như Pink Floyd, Journey và the Doors – đó là một trải nghiệm thực sự tuyệt vời.
Tôi bắt đầu ổn định cuộc sống với danh tính giả mới và trở nên cởi mở hơn. Thỉnh thoảng, tôi đến một trong những câu lạc bộ khiêu vũ địa phương chỉ để tìm người nói chuyện. Tôi gặp một cô gái và đã hẹn hò với cô ấy vài lần, nhưng tôi không nghĩ sẽ công bằng với cô ấy nếu chúng tôi tiến xa hơn: Nếu tôi bị FBI tóm được, bất cứ ai gần gũi với tôi sẽ bị đẩy vào tình huống khó xử, hoặc là bị ép đưa ra bằng chứng chống lại tôi, hoặc có thể sẽ bị buộc tội trở thành tòng phạm. Chưa kể tới khả năng tôi sẽ nói gì đó để lộ bản thân, hay cô ấy có thể thấy một vài giấy tờ xác nhận tôi dưới một cái tên khác, hay nghe lỏm một cuộc điện thoại. Tâm tình bên gối cũng có những nguy hiểm của riêng nó. Từ những lời bình phẩm của bạn tù thời tôi còn trong trại, tôi đã biết được rằng hầu hết họ đều bị tóm bởi chính nửa kia của mình. Tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó.
Có một cửa hàng sách trong khu vực Cherry Creek của Denver tên là Tattered Cover, nơi tôi sẽ uống cà phê và đọc sách về máy tính hết cuốn này đến cuốn khác. Tôi thử tham gia vào một vài câu lạc bộ rock, nhưng ở đó chỉ có đám đông cuồng dòng nhạc heavy-metal với những gã vạm vỡ đầy xăm trổ, nên tôi cảm thấy có đôi chút lạc lõng.
Đôi lúc, tôi dành thời gian đạp xe và tận hưởng cảnh quan rực rỡ của Denver với những ngọn núi phủ tuyết đẹp say lòng người vào mùa đông. Hay ghé thăm casino tại một trong những khu bảo tồn người da đỏ để chơi xì dách.
Tôi luôn trông ngóng cuộc nói chuyện tiếp theo với mẹ, mẹ sẽ gọi từ một trong số các casino với tín hiệu đã được sắp đặt từ trước. Đôi lúc, bà cũng ở đó với mẹ. Những cuộc gọi đó rất quan trọng với tôi, chúng khiến tôi cảm thấy hạnh phúc và cho tôi sức mạnh, dù đó là nỗi bất tiện rất lớn cho gia đình tôi cũng như là rủi ro lớn với tôi nếu FBI quyết định tăng cường điều tra giám sát. Không được ở gần bà và mẹ, những người đã dồn hết tình yêu thương, sự quan tâm chăm sóc và giúp đỡ cho tôi quả là một việc rất khó khăn.
Cùng lúc đó, tôi cũng thay đổi ngoại hình và có thể cũng do bản thân sắp bước sang tuổi 30, tôi bắt đầu nuôi tóc dài, thậm chí còn để tóc ngang vai.
Tôi thích rất nhiều điều trong cuộc đời mới của mình.
Sau vài tháng ở Denver, tôi bắt đầu sẵn sàng cho chuyến về thăm gia đình, lần này tôi sử dụng dịch vụ tàu hỏa Amtrak. Mẹ và bà đến ga tàu đón tôi. Giờ đây, tóc tôi đã dài và tôi còn để ria mép, mẹ gần như không còn nhận ra tôi. Đó là một cuộc hội ngộ thú vị và tôi lại pha trò bằng các câu chuyện về công việc và những cộng sự mới ở hãng luật.
Tôi cảm thấy thoải mái hơn khi về Vegas lần này, nhờ có thân phận mới Eric Weiss của mình, nhưng tôi vẫn rất đề phòng. Mẹ và tôi thường gặp nhau ở những nơi khó ngờ. Tôi leo lên xe trong một bãi đỗ xe và nằm xuống ghế sau cho đến khi bà lái xe về ga-ra tại nhà và đóng cửa lại. Mẹ quấn quýt bên tôi và làm những món tôi thích, bắt tôi ăn hết đĩa này đến đĩa khác dù mẹ bảo rất vui khi thấy tôi chỉnh tề với thân hình cân đối.
Tôi có thể nhận ra áp lực đang đặt lên vai bà ngoại, thậm chí còn nhiều hơn trên vai mẹ. Dù bà hạnh phúc và thoải mái khi được gặp tôi, thấy tôi bằng xương bằng thịt, nhưng dường nhưng việc này lại khiến bà nhận ra bà nhớ tôi và lo cho sự an toàn của tôi ở Denver nhiều đến mức nào. Tôi luôn cảm thấy trong lòng bà là sự đấu tranh giữa niềm vui trong chuyến trở về của tôi và nỗi lo sợ việc này sẽ đặt tôi vào mối nguy hiểm lớn hơn.
Trong một tuần tôi ở đó, chúng tôi đã gặp nhau khoảng chục lần.
* * *
Trở về Denver, không khí ở chỗ làm không còn được như lúc đầu sau khi sếp tôi, Lori thân thiện, rời hãng để cùng chồng điều hành công ty riêng, Rocky Mountain Snowboards. Người thay thế cô là một phụ nữ tóc đen tên là Elaine Hill, có phần nghiêm khắc. Dù khá thông minh, nhưng cô ta khiến tôi cảm thấy đây là một người toan tính và là tuýp giáo viên trường học, không phải kiểu “được lòng người khác” như Lori.
Các cộng sự của tôi trong phòng IT quá khác nhau đến mức họ như thể những nhân vật trong một vở kịch. Ginger sở hữu hàm răng to và hơi mập lùn, 31 tuổi và đã lập gia đình. Cô ấy có vẻ quý tôi và chúng tôi thỉnh thoảng lại cùng nhau bông đùa vui vẻ. Tuy nhiên, tôi không nghĩ mình nên làm gì để thể hiện hứng thú chăn gối với cô ta – và chắc chắn không nên làm gì để phải chịu những điều tiếng mà cô ấy rêu rao khắp văn phòng. Một tối muộn, khi cả hai đang ở trong phòng máy tính, cô ấy bảo tôi: “Tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu anh đè tôi ra chiếc bàn này và có ai đó bước vào?” Hở?
Hoặc có thể những lời mời gọi đó của cô ta thực ra là để tôi mất cảnh giác, không nghi ngờ cô ta.
Hồi còn ở Los Angeles, trước khi lên đường trốn chạy, trong hội của tôi và Lewis có một gã tên là Joe McGuckin, một gã bệu với khuôn mặt tròn và bụng bự, đeo kính, râu ria lún phún, mái tóc nâu của gã rũ một phần xuống trán như mái ngố của đám con gái. Ba chúng tôi thường đi với nhau, đi ăn ở Sizzler rồi đi xem phim nhiều đến mức Lewis và tôi đặt cho gã biệt danh “Sizzler và bộ phim”.
Trong một cuộc trò chuyện khi tôi đang ở Denver, Lewis bảo tôi rằng Joe đã đưa cho cậu ta tài khoản của một máy trạm Sun mà gã có ở nhà. Lewis đưa lại thông tin đăng nhập cho tôi, với một yêu cầu. Cậu ta hy vọng tôi có thể lấy được quyền root trên máy trạm của Joe rồi bảo lại cho cậu ta biết cách thâm nhập để Lewis có thể châm chọc Joe về chuyện đó. Đây có vẻ là một cơ hội thú vị cho tôi: Bởi Joe là nhân viên hợp đồng cho Sun Microsystems, nên rất có khả năng gã có quyền truy cập từ xa vào mạng của công ty và đó sẽ là cách để tôi hack vào Sun.
Mỗi khi chúng tôi nói về hacking ở Los Angeles ngày đó, Joe luôn khăng khăng rằng máy trạm của gã an toàn như Fort Knox[1]. Tôi nghĩ: Ồ, chọc hắn sẽ vui lắm đây! Niềm đam mê với những trò chơi khăm là điểm chung đã kéo Lewis và tôi lại với nhau kể từ hồi chơi khăm cửa nhận đồ ăn ở McDonald’s. Tôi gọi đến số điện thoại nhà riêng của Joe để chắc rằng gã không ở đó, rồi gọi đến đường dây modem nhà hắn. Khi đăng nhập bằng tài khoản của Lewis, tôi chỉ mất vài phút để phát hiện ra Joe không cập nhật các bản vá lỗ hổng bảo mật. Thế mà cũng đòi là Fort Knox. Bằng cách khai thác một lỗ hổng trong một chương trình có tên là “rdist”, tôi đã lấy được root trên hệ thống của Joe. Bắt đầu trò chơi thôi nào! Khi liệt kê các tiến trình Joe đang chạy, tôi ngạc nhiên khi thấy “crack”, một chương trình phổ biến để giải mã mật khẩu, do một người tên là Alec Muffett viết. Tại sao Joe lại chạy nó nhỉ?
Tôi không mất nhiều thời gian để tìm tập tin mật khẩu mà chương trình giải mã đang chạy. Tôi nhìn vào màn hình, choáng váng bởi những gì đang thấy.
Joe McGuckin, nhân viên hợp đồng của Sun Microsystems, đang giải mã mật khẩu của Nhóm Kỹ thuật của công ty.
Thật không thể tin được. Như thể đi dạo trong công viên và vớ được một túi đầy những tờ tiền 100 đô-la vậy.
Sau khi sao chép tất cả số mật khẩu đã được giải mã, cuộc đi săn tiếp theo của tôi là qua các e-mail của Joe, tìm từ khóa modem và dial-up. Trúng rồi! Tôi tìm thấy một e-mail nội bộ của Sun chứa những thông tin đang cần tìm kiếm. Một phần nội dung như sau:
Từ: kessler@sparky (Tom Kessler)
Đến: ppp-announce@comm
Tiêu đề: Máy chủ PPP mới
Máy chủ ppp mới của chúng ta (mercury) giờ đã hoạt động, nó đã sẵn sàng để các anh kiểm tra kết nối. Số điện thoại đến mercury là 415 691-9311.
Tôi cũng sao chép các tập tin mật khẩu gốc của Sun (chứa các mật khẩu được mã hóa băm) mà Joe đang trong quá trình giải mã, phòng trường hợp tôi không vào được máy của gã nữa. Trong danh sách mật khẩu đã được giải mã có cả mật khẩu Sun của chính Joe, mà tôi nhớ đại loại là “party5”. (Phần mềm giải mã cũng tìm ra được nó). Dễ như ăn kẹo.
Đêm đó, tôi định kỳ đăng nhập vào xem Joe có đang ở trên mạng và hoạt động không. Kể cả nếu gã để ý thấy có cuộc gọi đến trên modem, nó cũng sẽ không khiến gã nghi ngờ (tôi hy vọng là thế), bởi gã sẽ nhớ ra là đã cho Lewis quyền truy cập. Sau nửa đêm, máy tính của Joe không còn động tĩnh gì, tôi nghĩ gã đã ngủ. Sử dụng giao thức “Point-to-Point”[2], tôi đăng nhập vào máy chủ “mercury” của Sun, đóng giả là máy trạm của Joe, lấy tên là “oilean”. Ố ồ! Giờ máy tính của tôi đã chính thức trở thành máy chủ trên mạng toàn cầu của Sun!
Trong vòng vài phút, với sự trợ giúp của rdist, tôi đã lấy được root, bởi Sun, cũng như Joe, đã không tuân thủ việc cập nhật các bản vá lỗ hổng bảo mật. Tôi thiết lập một tài khoản “shell” và cài đặt một cửa hậu đơn giản cho phép tôi có quyền truy cập root trong tương lai.
Từ đây, tôi nhắm vào Nhóm Kỹ thuật. Đây là hành động hết sức quen thuộc, nhưng đồng thời cũng hết sức thú vị. Tôi có thể đăng nhập vào hầu hết các máy Sun trong Nhóm Kỹ thuật nhờ công sức giải mã mật khẩu của Joe.
Và thế là Joe đã giúp tôi đào được một kho báu khác mà tôi cũng không hề hay biết: phiên bản mới nhất và tân tiến nhất của SunOS, biến thể của hệ điều hành Unix do Sun Microsystems phát triển cho các hệ thống máy chủ và máy trạm của họ. Tìm ra máy chủ chứa mã nguồn SunOS không khó. Tuy nhiên, ngay cả khi đã nén lại, đây vẫn là một gói dữ liệu khổng lồ – tuy không đồ sộ như hệ điều hành VMS của DEC, nhưng vẫn đủ lớn để khiến tôi nản chí.
Sau đó, tôi có một ý tưởng có thể giúp chuyển dữ liệu dễ dàng hơn. Nhắm vào văn phòng của Sun ở El Segundo, ngay phía nam Sân bay Quốc tế Los Angeles, tôi bắt đầu thực hiện truy vấn đến nhiều máy trạm để xem các thiết bị đang được gắn vào chúng. Tôi tìm người dùng có ổ đĩa gắn vào máy. Tìm được người rồi, tôi gọi cho anh ta và nói rằng mình thuộc Nhóm Kỹ thuật Sun ở Mountain View. “Tôi biết anh có một ổ đĩa kết nối với máy trạm của mình,” tôi nói. “Một trong các kỹ sư của tôi đang ở chỗ khách hàng tại Los Angeles và tôi cần chuyển một số tập tin cho anh ta, nhưng chúng khá lớn để chuyển qua modem. Anh có đĩa trắng nào có thể cho vào ổ, để tôi có thể ghi dữ liệu vào đó không?”
Anh ta để tôi đợi máy trong khi tìm một chiếc đĩa trắng. Sau vài phút, anh ta quay lại ống nghe và nói đã cho nó vào ổ. Tôi mã hóa mã nguồn được nén thành một tệp dữ liệu vô nghĩa, đề phòng trường hợp anh ta tò mò nhòm ngó. Tôi chuyển bản copy đến máy trạm của anh ta và nhập vào lệnh thứ hai để ghi nó ra đĩa.
Khi việc truyền dữ liệu đến chiếc đĩa cuối cùng đã xong, tôi gọi lại cho anh ta. Tôi hỏi liệu anh ta có muốn tôi gửi một chiếc đĩa thay thế không, nhưng đúng như tôi dự đoán, anh ta nói không cần. Tôi nói: “Anh có thể cho nó vào phong bì hộ tôi và điền tên ‘Tom Warren’ được không? Anh có ở văn phòng trong vài ngày tới không?”
Anh ta liệt kê thời gian tại văn phòng của mình. Tôi ngắt lời: “Này, có cách khác dễ dàng hơn. Anh có thể để nó ở quầy lễ tân và tôi sẽ bảo Tom đến hỏi cô ta?” Tất nhiên, anh ta rất vui lòng làm vậy.
Tôi gọi cho Alex và hỏi xem liệu anh có thể lượn qua văn phòng của Sun và lấy phong bì mà nhân viên lễ tân đang giữ cho “Tom Warren” được không. Alex hơi lưỡng lự, hiểu rằng luôn có rủi ro. Nhưng một lúc sau, anh đã vượt qua nỗi e ngại và đồng ý bằng giọng vui vẻ – tôi đoán là Alex vẫn nhớ cảm xúc khi tham gia những chuyến phiêu lưu hacking cùng tôi.
Tôi đắc thắng. Nhưng đây mới là phần lạ lùng: Khi có được chiếc đĩa, tôi thậm chí còn không dành nhiều thời gian nhìn lại chỗ mã nguồn đó. Tôi đã thành công trong việc thử thách chính mình và bản thân mã nguồn đó không thú vị bằng chiến tích kia.
Tôi tiếp tục lấy được mật khẩu và kho báu phần mềm của Sun, nhưng liên tục phải kết nối đến các modem ở Mountain View cũng tiềm ẩn rất nhiều rủi ro. Tôi muốn có một điểm truy cập khác vào mạng của Sun.
Đã đến lúc tấn công bằng kỹ thuật xã hội. Sử dụng điện thoại nhái số của mình, tôi lập trình một số với mã vùng 408 của Mountain View, tôi sẽ cần đến nó nếu quản trị hệ thống ở đại lý bán hàng tại Denver của Sun muốn gọi lại cho tôi để xác minh xem tôi có phải là người mà mình đang tự nhận không. Sử dụng một công cụ có sẵn cho tất cả nhân viên Sun, tôi lấy danh sách các nhân viên, chọn ngẫu nhiên cái tên Neil Hansen, viết ra tên, số điện thoại, số tòa nhà và số nhân viên của anh ta. Sau đó, tôi gọi đến số máy chính ở đại lý bán hàng tại Denver của Sun và yêu cầu gặp người hỗ trợ máy tính.
“Xin chào, tôi là Neil Hansen ở Sun Mountain View. Xin hỏi ai đang ở đầu dây vậy?” tôi hỏi.
“Tôi là Scott Lyons, nhân viên hỗ trợ ở văn phòng Denver.”
“Tốt quá. Cuối ngày hôm nay tôi sẽ bay đến Denver để dự vài cuộc họp. Tôi đang băn khoăn không biết các anh có một số dial-up nội bộ nào để tôi có thể truy cập e-mail của mình mà không phải thực hiện các cuộc gọi từ xa về Mountain View không.”
“Tất nhiên, chúng tôi có số dial-up, nhưng tôi phải lập trình nó để kết nối lại cho anh. Hệ thống phải làm vậy vì lý do bảo mật,” anh ta bảo tôi.
“Không vấn đề gì,” tôi nói. “Khách sạn Brown Palace có các số kết nối trực tiếp cho phòng của khách. Khi tôi đến Denver tối nay, tôi sẽ cho anh số.”
“Tên anh là gì nhỉ?” anh ta hỏi tôi, giọng có vẻ nghi ngờ.
“Tôi là Neil Hansen.”
“Số nhân viên của anh là gì?” anh ta yêu cầu.
“10322.”
Anh ta để tôi đợi một lúc, có vẻ là để kiểm tra. Tôi biết anh ta sẽ dùng chung công cụ mà tôi đã dùng để lấy thông tin của Hansen.
“Xin lỗi, Neil, tôi vừa phải xác minh anh trong cơ sở dữ liệu nhân viên. Khi nào anh đến thì gọi cho tôi, tôi sẽ cài đặt nó cho anh.”
Tôi đợi đến lúc sắp hết giờ làm, gọi lại cho Scott và đưa anh ta số địa phương 303 (Denver) mà tôi đã nhái lại trong di động của mình. Khi tôi bắt đầu kết nối, di động sẽ nhận được một cuộc gọi lại, tôi sẽ trả lời cuộc gọi đó, rồi modem của tôi sẽ tạo kết nối. Trong vài ngày, tôi dùng điểm truy cập này để vào mạng nội bộ của Sun.
Nhưng rồi đột nhiên các cuộc gọi lại đều không hoạt động nữa. Chết tiệt! Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Tôi kết nối lại vào Mountain View và truy cập vào hệ thống ở Denver. Ôi, chết tiệt! Scott đã gửi một e-mail khẩn cấp đến Brad Powell ở Phòng An ninh của Sun. Anh ta đã khởi chạy tính năng ghi chép trong dial-up tôi sử dụng và thu lại tất cả dữ liệu trao đổi trong phiên kết nối của tôi. Scott đã nhanh chóng phát hiện ra tôi không kiểm tra thư của mình mà đi nhòm ngó lung tung những nơi không được phép. Tôi xóa tất cả tập tin ghi chép đó để không còn bằng chứng gì về những cuộc viếng thăm của tôi và ngay lập tức ngừng sử dụng số điện thoại mà tôi đã cung cấp cho anh ta.
Việc này có khiến tôi nản chí ngừng hack vào Sun không? Tất nhiên là không. Tôi quay lại dùng dial-up Mountain View của Sun và tìm thêm nhiều kết nối vào SWAN (Sun’s Wide-Area Network – Mạng lưới khu vực rộng của Sun) phòng trường hợp tôi bị hất ra khỏi hệ thống. Tôi nhắm vào tất cả các đại lý bán hàng của Sun trên toàn nước Mỹ và Canada, bởi đại lý nào cũng đều có kết nối dial-up nội bộ riêng để nhân viên có thể truy cập vào SWAN mà không cần thực hiện các cuộc gọi đường dài về trụ sở công ty ở Mountain View.
Trong khi khám phá mạng lưới của Sun, tôi tình cờ gặp một máy chủ có tên là “elmer” có chứa toàn bộ cơ sở dữ liệu về lỗi tập hợp từ mọi hệ điều hành của Sun. Mỗi ghi chép lại bao gồm mọi thứ từ báo cáo hay lần đầu phát hiện lỗi, tên của kỹ sư được giao giải quyết vấn đề, cho đến các mã nguồn mới cụ thể để giải quyết vấn đề.
Một bản báo cáo lỗi điển hình sẽ có dạng như sau:
Tóm tắt: syslog có thể được dùng để ghi đè bất cứ tập tin hệ thống nào.
Từ khóa: bảo mật, mật khẩu, syslog, ghi đè, hệ thống.
Mức nghiêm trọng: 1
Ưu tiên: 1
Quản lý chịu trách nhiệm: kwd
Mô tả:
Tính năng syslog và syslogd của LOG_USER có thể được dùng để ghi đè *bất kỳ* tập tin hệ thống nào. Vi phạm bảo mật rõ ràng là dùng syslog để ghi đè /etcpasswd. Việc này có thể được thực hiện bằng các hệ thống từ xa nếu LOGHOST không được đặt là localhost.
Bpowell: đoạn mã bị lỗi đã được xóa vì lý do bảo mật
Nếu cần bản ghi chép của đoạn mã bị lỗi hãy liên hệ Staci Way (nhân viên hợp đồng) (staciw@castellocorp)
Khắc phục tạm thời: KHÔNG CÓ, ngoại trừ việc tắt syslog vốn không thể chấp nhận được.
Danh sách quan tâm: bradpowell@corp, danfarmer@corp, markgraff@corp
Bình luận: lỗi này khá nghiêm trọng. Nó đã được sử dụng trong sun-barr để bẻ khóa root và là một trong số ít lỗi bảo mật hoạt động trên 4.1.X cũng như 2.X, hay nói cách khác là BẤT KỲ phiên bản OS nào được phát hành.
Việc này giống như thể tìm thấy Chén thánh một lần nữa vậy. Giờ đây, tôi đã có thể truy cập đến tất cả mọi lỗi được phát hiện trong nội bộ Sun cũng như báo cáo của mọi người từ bất kỳ nguồn nào. Nó giống như việc cho một đồng 25 xu vào máy xèng và trúng lớn lũy tiến ngay từ lần giật cần đầu tiên vậy. Thông tin từ cơ sở dữ liệu này sẽ đi vào túi khôn của tôi. Tôi bắt đầu nghĩ đến giai điệu trong một bản nhạc phim cũ của Felix the Cat (Chú mèo Felix): “Mỗi lần rơi vào tình thế khó khăn, chú lại cho tay vào túi khôn.”
Sau khi viên quản trị hệ thống Sun ở Denver báo cáo sự việc, công ty hiểu ra rằng có một con quỷ nhỏ đang đào sâu vào hệ thống của họ. Dan Farmers và Brad Powell, hai người đứng đầu bộ phận an ninh của Sun, đã gửi email tới toàn công ty cảnh báo các nhân viên cẩn thận với các cuộc tấn công của hacker có dùng kỹ thuật xã hội. Sau đó, họ bắt đầu chuyển các thông báo lỗi ra khỏi cơ sở dữ liệu với hy vọng giấu được tôi. Nhưng tôi vẫn đang đọc e-mail nội bộ của họ đây. Rất nhiều thông báo lỗi chứa những câu hệt như trong đoạn tin bên trên – các bạn có để ý thấy không?
Nếu cần bản sao đoạn mã bị lỗi hãy liên hệ Staci Way (nhân viên hợp đồng) (staciw@castellocorp).
Hẳn bạn biết tôi sẽ làm gì khi thấy một tin nhắn như vậy.
Phải, tôi sẽ gửi e-mail cho Staci từ một tài khoản nội bộ của Sun và tấn công cô ta bằng kỹ thuật xã hội để lấy được lỗi. Tôi chưa bao giờ thất bại, chưa một lần.
Bất chấp những thành công của tôi trong việc hacking vào công ty, một năm sau đó, Powell đã nhận được “giải công trạng” từ Giám đốc Thông tin của Sun “vì vai trò của anh trong công tác bảo đảm an ninh cho Sun và ngăn cản các vụ tấn công trên SWAN của Kevin Mitnick”. Powell rất tự hào về giải thưởng này đến mức anh ta đã liệt kê nó trong sơ yếu lý lịch của mình, mà tôi đã khám phá ra trên Internet.
Sau khoảng sáu tháng di chuyển ngày đêm trên xe buýt đến chỗ làm, thì việc chuyển đến gần chỗ làm hơn có vẻ là một ý tưởng hay với tôi. Tôi muốn ở đủ gần để đi bộ đến chỗ làm mỗi sáng nhưng phải loanh quanh trong khu vực đi bộ của đường 16th Mall tại trung tâm thành phố Denver, địa điểm vui chơi ưa thích của tôi vào cuối tuần. Tòa căn hộ kiểu cũ, Grosvenor Arms, trên đường East 16th, có một căn trống trên tầng năm mà tôi đã rất hào hứng khi tìm ra – một nơi rất hay ho, rộng rãi, có nhiều cửa sổ và cả những chiếc hộp kiểu cũ nơi người giao sữa thường để sữa vào mỗi sáng. Lần này, tôi lại bị kiểm tra tín dụng, nhưng không sao, bằng cách hack vào cơ quan báo cáo tín dụng TRW, tôi có thể xác định được vài Eric Weiss với khoản tín dụng đủ tốt. Tôi điền số An sinh Xã hội của một trong số họ trong đơn xin thuê nhà (khác với số tôi dùng để đi làm). Giấy tờ của tôi được thông mà không gặp chút trở ngại nào.
Khu du lịch của Denver cách căn hộ mới của tôi chỉ khoảng năm dãy nhà với rất nhiều quán bar và nhà hàng tuyệt vời. Một trong số đó là quán ưa thích của tôi, một nhà hàng Mexico trên đường 16th cắt đường Larimer, nơi tụ tập của rất nhiều cô nàng xinh đẹp. Tôi vẫn tránh các mối quan hệ nghiêm túc, nhưng trò chuyện tán tỉnh với những cô gái trẻ hấp dẫn ở quán bar không đi quá giới hạn cảnh giác của tôi giúp tôi cảm thấy mình giống như một con người. Đôi khi, một cô nàng sẽ ngồi xuống cạnh tôi và cho phép tôi mời nàng một vài ly... hay thậm chí là nàng mời tôi. Thật tuyệt!
Có rất nhiều nhà hàng xung quanh với những nét hấp dẫn riêng biệt: Hầu như bữa nào tôi cũng ăn ngoài, ít khi tự nấu dù chỉ là ngũ cốc hay thịt xông khói và trứng.
Ổn định trong căn hộ mới giúp tôi cảm thấy dễ chịu hơn với cuộc sống ở Denver, nhưng tôi biết mình không thể mất cảnh giác. Nắm trong tay toàn quyền truy cập vào PacTel Cellular, tôi vẫn tiếp tục theo dõi các cuộc gọi di động mà các đặc vụ FBI gọi đến cho Justin Petersen, hay còn gọi là Eric Heinz và cũng theo dõi xem liệu họ có đang thực hiện bất cứ cuộc gọi nào đến các số ở Denver không. Tôi thực hiện một cuộc kiểm tra đến số máy bàn của Justin ở nơi trú ẩn và phát hiện ra dịch vụ đường dài của hắn, MCI, vẫn dùng tên Joseph Wernle – nghĩa là hắn vẫn đang được FBI trả tiền. Lần mách lẻo của Justin đã không giúp FBI bắt được tôi, nhưng rõ ràng họ vẫn giám sát hắn thường xuyên. Tôi tự hỏi giờ hắn đang nhắm đến và cố tóm được hacker nào khi tôi ở ngoài tầm với.
Một ngày nọ, khi làm việc trong phòng máy tính với Darren và Liz, tôi để ý thấy Darren xoay máy tính để không ai có thể nhìn xem hắn đang làm gì, đương nhiên điều này khiến tôi rất nghi ngờ. Tôi khởi động một chương trình “Theo dõi”; đặt tên rất hợp lý, cho phép tôi theo dõi mọi thứ trên màn hình của hắn.
Tôi không dám tin vào mắt mình. Hắn đang vào thư mục Nhân sự của hãng luật và lôi ra tập tin bảng lương, hiển thị lương và thưởng của các luật sư, trợ lý, nhân viên hỗ trợ, lễ tân và nhân viên IT, cũng như các nhân viên khác của hãng, từ cộng sự kiếm được nhiều nhất cho đến người được trả lương thấp nhất.
Hắn cuộn xuống đến mục ghi:
WEISS, ERIC Comp Oper MIS $28,000.00 04/29/93
Hắn thật cả gan dám nhìn trộm lương của tôi! Nhưng tôi khó có thể phàn nàn: Tôi biết hắn đang theo dõi tôi chỉ bởi tôi cũng đang theo dõi hắn!
❀ ❀ ❀
[1] 69* Kho lưu trữ vàng lớn nhất thế giới, nổi tiếng vì bất khả xâm phạm. (BTV)
[2] 70* Trong mạng máy tính, Point-to-Point (hay còn viết tắt là PPP) là giao thức liên kết dữ liệu, thường được dùng để thiết lập một kết nối trực tiếp giữa hai nút mạng. Nó có thể cung cấp kết nối xác thực, mã hóa việc truyền dữ liệu... (BTV, theo Wikipedia)