Hãy tưởng tượng bạn đang ở một thành phố xa lạ, không có người quen và đáng tin cậy nào. Bạn phải tránh những người sống cùng khu căn hộ bởi ảnh chụp của bạn đã bị bày chình ình trên khắp các trang báo lớn và các tạp chí tin tức hằng tuần. Bạn đang bị FBI, Sở Cảnh sát Tư pháp và Sở Mật vụ săn lùng, do đó bạn không dám quá thân thiết với bất kỳ ai. Và phương thức giải sầu tốt nhất lại chính là thứ mà vì nó bạn đang bị săn lùng
Dù chưa cần phải vội vã rời khỏi Seattle, nhưng tôi đã bắt đầu nghĩ về điểm dừng chân tiếp theo trong trường hợp mình phải chuyển đi. Tôi tính tới Austin bởi đó là nơi nổi tiếng về công nghệ. Và Manhattan bởi nó là… ừm, Manhattan. Nhưng cũng như lựa chọn Denver trước đây, tôi vẫn dựa vào đánh giá thường niên của tạp chí Money về 10 thành phố tốt nhất ở Mỹ. Năm đó, Raleigh ở Bắc Carolina được xếp ở vị trí đầu tiên. Mô tả nghe có vẻ hấp dẫn: Người dân khá dễ chịu và thư thái, những khu thôn dã bao quanh với các dãy núi phía xa xa.
Đi máy bay khiến tôi căng thẳng, vì thế lần này tôi quyết định đi tàu. Được nhìn ngắm các vùng đất còn lại của đất nước là một trải nghiệm tuyệt vời. Sau lần tạm dừng chân tại Denver vào dịp Giáng sinh và đột kích vào máy chủ của Shimmy, tôi đáp một chuyến tàu Amtrak khác vào đêm đầu năm mới để tham gia chuyến đi kéo dài ba ngày tới Raleigh với thân phận Michael Stanfill. Khoang tàu nằm còn có giá vé đắt hơn vé máy bay, nhưng rút cục đây quả thực là một trải nghiệm mở mang đầu óc khi được nhìn ngắm phong cảnh nước Mỹ trôi trước mắt.
Những người gặp gỡ trên tàu cho tôi cơ hội hoàn hảo để diễn tập câu chuyện về thân phận mới với các chi tiết về cuộc đời và quá khứ của Stanfill. Tại thời điểm tới Bắc Carolina, tôi đã hoàn toàn nhuần nhuyễn thân phận mới của mình.
Tàu dừng bánh tại ga Raleigh khi trời sẩm tối. Tôi đã được nghe kể nhiều về miền Nam, về sự khác biệt trong văn hóa và con người, về nhịp sống chậm rãi nơi đây. Biết đâu cái danh này chỉ là những gì còn sót lại của một miền Nam xưa cũ. Tôi thật tò mò muốn được tự mình khám phá.
Tối hôm đó, tôi đi dạo quanh khu vực phía Bắc Raleigh để cảm nhận cuộc sống thành phố. Tôi từng mường tượng phía Nam hẳn phải có thời tiết ấm áp dễ chịu, nhưng không, tiết trời ở đây cũng lạnh như ở Denver. Nhiệt độ vào mùa đông ở Raleigh cũng tương tự như ở Thành phố Cao một dặm.
Nhưng khi đi loanh quanh để cảm nhận nơi đây, tôi phát hiện ra một quán ăn quen thuộc, một cửa hàng trong chuỗi Boston Market. Nó không hẳn mang hương vị miền Nam nhưng tôi vẫn bước vào để dùng bữa tối.
Bồi bàn là một cô gái dễ thương độ ngoài 20 với mái tóc dài sẫm màu, nụ cười ấm áp cùng chất giọng lè nhè miền Nam đầy khêu gợi mà tôi không nghĩ là vẫn còn tồn tại. Cô ấy chào tôi đầy thân thiện: “Xin chào, anh thế nào?”
Đọc thẻ tên của cô, tôi nói, “Chào Cheryl, tôi ổn. Tôi mới tới thị trấn – đây là lần đầu tiên tôi tới Bắc Carolina.” Sau khi gọi món, tôi nói: “Tôi đang tìm một căn hộ. Cô có biết nơi nào trong thị trấn phù hợp để ổn định không?” Cô ấy cười và nói sẽ quay trở lại.
Sau khi phục vụ đồ ăn, cô ấy cùng một vài bồi bàn khác ngồi cạnh tôi để nói chuyện trong lúc tôi dùng bữa. Tôi không thể tưởng tượng được điều này sẽ xảy ra ở Los Angeles hay Seattle. Hay thậm chí là ở Denver phóng khoáng. Những cô gái nói với tôi: “Chúng tôi chỉ muốn làm bạn với anh thôi.” Tôi bị kinh ngạc bởi trải nghiệm đầu tiên về lòng hiếu khách của con người miền Nam, sự thân thiện ngọt ngào hơn bất kỳ điều gì tôi từng biết tới. Những cô gái nói về cuộc sống ở Raleigh. Họ kể cho tôi nghe về sự khác nhau giữa các khu vực của thị trấn, nên sống ở đâu, nên làm gì. Đây vẫn là một vùng quê trồng thuốc lá nhưng đã trở nên tân tiến hơn nhờ các công ty về công nghệ quanh khu Research Triangle Park. Họ là những nhân tố thúc đẩy thành phố và vì lý do nào đó, với tôi đây là dấu hiệu tốt về một nơi đáng sống.