HARRY HOUDINI

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Vậy là tôi đang trên đường trốn chạy, một kẻ bị truy nã. Với những gì cảnh sát trưởng Salt đã nói với mẹ tôi – rằng ông ta có lệnh bắt giữ tôi – thì đây có vẻ là lựa chọn duy nhất dành cho tôi.

Thế nhưng nhiều năm sau, David Schindler, trợ lý công tố được phân công phụ trách vụ của tôi, đã tâm sự rằng ông rất ngạc nhiên khi nghe tin tôi biến mất. Ông ấy nghĩ gì vậy? Eric đã báo cho FBI rằng tôi vẫn liên hệ với Lewis, như vậy là vi phạm điều khoản quản chế. Tôi chắc rằng hắn cũng báo cáo về việc tôi có toàn quyền truy cập SAS và có thể dùng nó để nghe lén mọi người. Tổ An ninh của Pacific Bell đã phát hiện ra tôi nghe lén hộp thư thoại của ít nhất một nhân viên của họ: Đó sẽ là một án mới khác có thể được trình lên để chống lại tôi. Ngoài ra, Lewis cũng đã ba hoa bốc phét với Eric về những vụ hack khác mà cả hai chúng tôi thực hiện.

Bà lái xe suốt cả chặng đường dài năm tiếng đưa tôi đến Vegas; tôi không lái xe kể từ khi biết được FBI có lệnh bắt tôi. Đó không hẳn là một chuyến đi vui vẻ. Làm sao có thể vui được chứ?

Chúng tôi đến nơi khi trời đã tối, bà cho tôi xuống ở Budget Harbor Suites. Một người bạn đã rộng lòng đặt một phòng cho tôi tại đây bằng tên của anh.

Việc đầu tiên tôi phải làm là tạo ra một thân phận mới cho bản thân rồi biến mất – dù điều đó cũng đồng nghĩa với việc phải bỏ lại bạn bè và người thân cũng như cuộc sống tôi đã và đang tận hưởng. Mục tiêu của tôi là xóa đi quá khứ và tạo dựng khởi đầu mới hướng về một tương lai khác.

Nhưng bằng cách nào đây? Nếu còn nhớ nguồn sách ưa thích của tôi ở tiệm sách Survival, nơi tôi thường xuyên ghé qua khi còn bé, hẳn bạn đã biết câu trả lời. Cuốn sách yêu thích của tôi thời đó, The Paper Trip, đã giải thích cặn kẽ các bước để có được danh tính mới. Tôi áp dụng đúng các nguyên tắc đó nhưng theo một hướng tiếp cận khác: Tôi cần một thân phận mới dùng tạm ngay lập tức; ngay khi chuyển chỗ ở, tôi có thể dành thời gian để tạo ra thân phận thứ hai và sống với nó suốt phần đời còn lại.

Tôi gọi giả danh đến Oregon DMV, tự nhận mình là Giám sát Bưu chính, tôi nhờ thư ký ở đây tra cứu xem có ai tên là Eric Weiss, sinh trong giai đoạn 1958-1968 – khoảng thời gian xoay quanh năm 1963, năm sinh thực tế của tôi. Tôi muốn tìm một người trạc tuổi mình, nhưng càng trẻ càng tốt. Tôi sẽ nộp đơn xin cấp bằng lái xe và thẻ An sinh Xã hội mới. Đơn khai xác nhận giấy khai sinh mới cho người càng lớn tuổi sẽ càng nhận được nhiều ánh mắt nghi ngờ: Chẳng hạn như tại sao một người đã ngoài 30 mà lại chưa bao giờ cần tới số An sinh Xã hội?

Cô thư ký ở DMV tìm ra vài kết quả, nhưng chỉ có một người phù hợp với tiêu chí của tôi. Eric Weiss mà tôi chọn sinh năm 1968, tức là anh ta trẻ hơn tôi khoảng năm tuổi.

Tại sao lại là “Eric Weiss”? Bởi đó là tên thật (dù một số nguồn cũng đánh vần là “Erich Weiss” hay “Erik Weisz”) của Harry Houdini. Tôi chọn cái tên đó một phần vì sự tôn sùng dành cho vị anh hùng trong lòng tôi, hoài niệm còn sót lại từ những đắm say xưa kia với ảo thuật. Chỉ cần có tên mới, vậy thì tại sao lại không bày tỏ lòng thành kính với thần tượng tuổi thơ của mình cơ chứ?

Tôi gọi đến tổng đài và phát hiện ra Eric Weiss “của tôi” có một số điện thoại. Sau khi gọi và thấy anh ta bắt máy, tôi hỏi: “Anh có phải là Eric Weiss, sinh viên trường PSU không?”

Anh ta đáp: “Không, tôi tốt nghiệp Ellensburg.”

Eric Weiss, thân phận mà tôi sẽ sử dụng, có bằng Quản trị Kinh doanh của Đại học Central Washington, tại thị trấn Ellensburg. Đó là những gì tôi sẽ ghi vào sơ yếu lý lịch.

Lá thư tôi gửi tới Cục Thống kê Sinh sản Oregon hoàn toàn chỉ mang tính thủ tục. Nó có vẻ như đến từ Eric Weiss thật, trong đó ghi nơi sinh và ngày sinh thật, tên cha và tên thời con gái của mẹ anh ta (như thường lệ, những thông tin này vẫn do cô bạn Ann ở Sở An sinh Xã hội nhiệt tình cung cấp cho tôi) với yêu cầu “một bản sao giấy khai sinh của tôi”. Tôi đã trả thêm tiền để họ chuyển phát nhanh. Phần địa chỉ người nhận, tôi dùng một trong những hòm thư cho thuê.

Tôi sẽ cần dùng tới thân phận thứ hai này khi đăng ký bằng lái xe, vì thế, tôi làm giả một tờ khai W-2, vốn sẽ yêu cầu cung cấp Số Đăng ký Kinh doanh (EIN) của nơi cấp tờ W-2. Đối với hầu hết các công ty được lựa chọn một cách ngẫu nhiên, việc tìm ra số này không khó. Tôi gọi đến Phòng Thu nợ của Microsoft và hỏi EIN của họ “để chúng tôi có thể đệ trình việc chi trả”. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia đã cung cấp ngay cho tôi mà không thèm hỏi tôi gọi đến từ công ty nào.

Mọi cửa hàng đồ văn phòng đều có tờ khai thuế trắng; bạn chỉ cần làm giả ra một tờ W-2, thế là xong.

Mục tiêu trước mắt của tôi là lấy được tấm bằng lái xe vô cùng quan trọng, nhưng tôi không thể manh động cho đến khi nhận được giấy khai sinh “mới”. Đó là khoảng thời gian rất khó khăn đối với tôi: Không có bằng lái xe hay chứng minh thư, ngay cả việc bị cảnh sát bắt gặp khi đi bộ cắt ngang đường cũng có thể trở thành thảm họa.

Có một trở ngại là tôi sẽ cần một chiếc xe để thi lấy bằng. Tôi phải mượn của mẹ hay của bà đây? Không được. Nếu đang cố gắng tạo ra một thân phận mới, bạn chắc chắn sẽ không muốn để lại “những vụn bánh mì” giúp công việc của mấy gã cớm hay đặc vụ thích rình mò trở nên dễ dàng hơn. Thế còn việc nhờ một người bạn hay thành viên trong gia đình thuê hộ một chiếc xe trong khoảng thời gian đủ lâu để thi lấy bằng lái thì sao? Không thể nào – việc này quá lộ liễu, các điều tra viên sẽ lần dấu ra chiếc xe được sử dụng cho bài thi, và đẩy người đã giúp đỡ bạn vào tình huống khó khăn.

Và đây là giải pháp tôi đã nghĩ ra. Đầu tiên, tôi đến DMV đăng ký thi lý thuyết; dù không thực sự cần phải làm thế, nhưng người ở DMV sẽ bớt phần nghi ngờ hơn nếu một người trưởng thành thi lý thuyết trước khi thi thực hành để lấy được bằng lái đầu tiên. Tôi không rõ lý do tại sao lại như vậy. Nhưng việc này hiệu quả đối với tôi: Hầu hết những người cố tạo thân phận giả đều không lấy bằng thi lý thuyết trước, do đó, trông tôi có vẻ ít khả nghi hơn.

Sau đó, tôi gọi đến trường dạy lái xe và nói mình vừa từ Australia, Nam Phi hay Anh về. Tôi giải thích rằng mình từng có bằng lái xe ở Mỹ, nhưng sau một thời gian lái xe bên trái, tôi cần rèn luyện thêm để có thể lái ở làn bên phải trước khi thi lấy bằng lái xe. Sau vài “buổi học”, thầy hướng dẫn bảo tôi có thể tham gia thi và trường lái sẽ cho bạn mượn xe để thi.

Dù sao thì đó cũng là những gì tôi đã làm hơn một lần và luôn thành công. Với bằng lái mới trong tay, tôi đến phòng An sinh Xã hội ở trung tâm Las Vegas để lấy thẻ An sinh Xã hội “thay thế”, sử dụng giấy khai sinh của Eric Weiss và bằng lái xe của tôi làm hai giấy tờ chứng minh. Tôi có chút lo lắng: Những cảnh báo về việc sử dụng thẻ An sinh Xã hội bằng danh tính giả là hành vi vi phạm pháp luật được treo và dán khắp tòa nhà. Còn có cả poster vẽ hình người bị còng tay nữa. Tuyệt!

Tôi trình giấy tờ tùy thân và một tờ khai đã điền sẵn. Họ nói phải mất khoảng ba tuần mới xong, lâu hơn nhiều so với khoảng thời gian tôi có thể thoải mái sống ở Vegas, nhưng tôi biết mình không thể kiếm việc ở bất cứ đâu mà không có tấm thẻ này.

Trong thời gian chờ đợi, tôi đi loanh quanh đến thư viện gần nhất. Thủ thư ở đây vui vẻ cung cấp thẻ thư viện cho tôi ngay sau khi nhập thông tin của tôi vào hệ thống từ tờ khai của tôi.

Dù mối quan tâm chính của tôi là có được thân phận mới và quyết định xem nên đi đâu làm gì, nhưng Danny Yelin, cựu nhân viên của Teltec và lúc hành nghề tự do, vẫn cho tôi chút việc để làm. Một trong số đó là gửi trát hầu tòa cho một gã từng sống ở Vegas nhưng giờ đang lẩn trốn. Dan cho tôi số điện thoại cuối cùng mà hắn dùng.

Tôi gọi đến số đó, một người phụ nữ đứng tuổi trả lời, tôi hỏi bà ta rằng hắn có ở đó không. Bà ta đáp “không”.

Tôi bảo bà ta: “Tôi nợ hắn một số tiền. Tôi có thể trả một nửa ngay bây giờ và một nửa vào tuần sau. Nhưng tôi sắp rời thành phố rồi, nên tôi cần gọi cho hắn và hỏi xem hắn muốn gặp tôi ở đâu để có thể trả cho hắn trước một nửa.” Tôi nói sẽ gọi lại sau nửa tiếng nữa.

Khoảng 10 phút sau, tôi gọi đến Trung tâm Điều khiển Chuyển mạch ở Centel, một công ty điện thoại địa phương. Đóng vai một nhân viên nội bộ, tôi đã nhờ một kỹ thuật viên chuyển mạch DMS-100 thực hiện lệnh QCM (Truy vấn bộ nhớ cuộc gọi) tới số của người phụ nữ đó.

Bà ta đã thực hiện cuộc gọi gần nhất khoảng năm phút trước, đến Motel 666* ở gần sân bay. Tôi gọi đến và được nối máy đến phòng của hắn ta, tôi nói mình gọi điện từ bàn lễ tân và hỏi xem hắn có còn cần giường gấp như đã yêu cầu trước đó hay không. Tất nhiên, hắn nói hắn chưa bao giờ đề nghị việc này.

66Tên một chuỗi nhà nghỉ giá rẻ của Mỹ. (ND)

Tôi nói: “Đó có phải là phòng 106 không thưa ông?”

Hắn nói bằng giọng khó chịu: “Không, đây là phòng 212.” Tôi xin lỗi hắn.

Bà tôi đã tốt bụng lái xe chở tôi đến đó.

Trả lời tiếng gõ cửa của tôi là giọng nói: “Gì vậy?”

“Dọn phòng đây, ông có phiền không?”

Hắn mở cửa. Tôi nói: “Ông là ông____?”

“Phải.”

Tôi đưa tập tài liệu cho hắn và nói: “Tôi xong việc rồi. Chúc ông một ngày tốt lành.”

Tôi kiếm được 300 đô-la dễ dàng. Khi ký nhận dịch vụ, tôi còn cười với chính mình và tự hỏi: Gã sẽ nghĩ gì nếu biết mình vừa nhận được lệnh hầu tòa từ tay của một tội phạm bị truy nã cấp Liên bang?

Thỉnh thoảng, tôi lại đi bộ đến Sahara để ăn tại nhà hàng nơi mẹ làm, để chúng tôi có thể gặp nhau. Những lúc khác tôi gặp bà, mẹ và bạn trai của mẹ, Steve, ở một trong các casino khác, nơi tôi hy vọng chúng tôi có thể biến mất trong đám đông. Thỉnh thoảng, tôi sẽ xuất hiện tại Eureka, một casino nhỏ, nơi mẹ thích chơi video poker sau khi kết thúc ca làm.

Tiền là một vấn đề. Tôi có một ít nhưng không đủ. Thật khó tin, ở tuổi 28, tôi vẫn giữ hầu hết tiền lễ trưởng thành dưới dạng trái phiếu Kho bạc và giờ tôi rút ra hết. Ngoài khoản tiền đó, mẹ và bà cũng hỗ trợ thêm cho đến khi tôi có thể ổn định và tìm được một công việc. Tôi có tất cả khoảng 11.000 đô-la tiền mặt, đủ để sống cho đến khi tôi làm lại cuộc đời.

Và từ chính xác đúng là “tiền mặt”: Toàn bộ chỗ tiền tôi có là tiền mặt, được nhét vào một chiếc ví để trong túi hành lý xách tay mà tôi mang theo khắp nơi.

Do vẫn chưa có thẻ An sinh Xã hội “thay thế” của Eric Weiss, nên tôi không thể mở tài khoản tại các quỹ tín dụng hay ngân hàng. Khách sạn tôi ở không có két trong phòng như những chỗ xịn hơn. Tôi nên thuê một hộp gửi đồ ở ngân hàng chăng? Cũng không ổn vì tôi không thể mở tài khoản ngân hàng: Tôi sẽ phải chìa ra các giấy tờ tùy thân do chính phủ cấp.

Tất nhiên, khỏi cần nghĩ đến chuyện giấu tiền ở phòng khách sạn làm gì. Vậy để tiền ở chỗ bà thì sao? Không được, như vậy chúng tôi sẽ phải gặp nhau mỗi khi tôi hết tiền. Đó cũng không phải là kế hay khi FBI đã bắt đầu theo dõi bà.

Tuy vậy, nếu được làm lại một lần nữa, đó chính là những gì tôi sẽ làm: Tôi sẽ để nó ở chỗ bà, giữ lại vừa đủ số tiền tôi cần để sống qua ngày và không cần phải về nhà bà quá thường xuyên.

Ngay phía sau Stardust Casino Hotel, gần nơi tôi sống, có một phòng gym cao cấp tên là Sporting House. (Nó thực sự là một phòng tập gym, dù ở Nevada, tên của nó dễ bị nhầm với một số thứ khác. Trên thực tế, tên gọi này hóa ra lại là lời tiên tri: Giờ đây, nơi này là câu lạc bộ khỏa thân dù dưới một cái tên khác.) Con gái của ông trùm khách sạn ở Las Vegas, Steve Wynn, cũng tập ở đây, nên tôi đoán đó phải là một nơi rất tuyệt.

Tôi đăng ký thẻ tập hằng tuần, quyết tâm duy trì chế độ tập luyện hai hoặc ba tiếng mỗi ngày. Ngoài việc giữ dáng, luyện tập còn đem lại cho tôi cơ hội ngắm các em gái khi tôi tập theo nhạc trên chiếc Walkman.

Một ngày nọ, sau khi hoàn thành buổi tập, tôi trở vào phòng thay đồ và phát hiện ra mình đã quên khóa tủ để đồ. Tôi đi vòng quanh, kiểm tra mọi tủ.

Khóa cá nhân của tôi không ở tủ nào cả.

Tôi xem xét lần nữa. Không thấy gì cả.

Tôi bắt đầu mở tất cả các tủ không có khóa treo trên cánh tủ. Cuối cùng, tôi đã tìm thấy tủ đựng quần áo của tôi.

Quần áo vẫn ở đó nhưng chiếc túi đã không cánh mà bay: Tim tôi chùng xuống. Tất cả tiền của tôi, giấy tờ cho danh tính mới đều đã bốc hơi. Tôi đã mua một khóa móc cực kỳ chắc chắn để dùng ở phòng tập gym. Nếu là một tên tội phạm có hiểu biết, hẳn là hắn sẽ biết cách nào đó tốt hơn, nhưng gã này chắc chắn đã cậy tủ bằng một chiếc máy cắt khóa. Có thể chính chiếc khóa đôi nặng trịch này đã gợi ý rằng có gì đó trong tủ khóa đáng để bảo vệ. Ôi, Chúa ơi!

Tôi hoảng hồn. Toàn bộ 11.000 đô-la giấu kỹ của tôi đã bị mất. Tôi trở thành kẻ không xu dính túi, không thu nhập, đang đối mặt với thử thách phải chuyển đến một thành phố mới, thuê một căn hộ và trang trải mọi thứ cho đến khi kiếm được việc và bắt đầu nhận được lương. Tôi thấy mình như một thằng ngu hết thuốc chữa khi cứ mang theo toàn bộ số tiền giễu khắp nơi, không khác gì mời lũ trộm xơi.

Khi thông báo sự việc với quản lý đang trực ở phòng gym, tôi chỉ nhận được sự cảm thông hà tiện. Cô ta gượng gạo cố khiến tôi cảm thấy tốt hơn bằng việc nói rằng đã có một loạt những vụ đột nhập tương tự vào phòng tập gym gần đây. Giờ cô ta mới nói cho tôi biết! Và cô ta xoáy thêm vào nỗi đau của tôi bằng việc đề nghị tặng tôi bốn phiếu tập gym ngày để đền bù. Không phải bốn tháng, thậm chí không phải một tháng, mà là bốnngày!

Đương nhiên, tôi không thể liều lĩnh báo vụ mất cắp với cảnh sát.

Phần tồi tệ nhất là nói với mẹ và bà về tình trạng khó khăn không may đó. Tôi không thể chịu được ý nghĩ khiến họ thêm phần lo lắng và đau khổ. Họ đã luôn ở đó vì tôi, sẵn sàng giúp tôi trong bất kỳ tình cảnh nào bởi họ yêu tôi quá nhiều. (Điều này không có nghĩa là họ không thể hiện sự bực mình với tôi.) Và giờ họ lại bên tôi một lần nữa, dồn góp được 5.000 đô-la cho đến khi tôi sẵn sàng. Phải nói rằng đây rõ ràng là món quà mà tôi không xứng đáng được hưởng.

Để quên đi điều đó, tôi đi xem phim và thỉnh thoảng chơi xì dách tại một trong số các casino. Tôi đã đọc cuốn sách của Kenny Uston về đếm bài và phát hiện ra mình khá giỏi nhớ các lá bài có thứ tự cao – dù tôi hiếm khi có thể bước ra khỏi bàn với số tiền rủng rỉnh hơn so với số tôi đã đặt xuống lúc đầu.

Trong khi đợi thẻ An sinh Xã hội mới, tôi quay lại DMV để báo mất giấy phép lái xe và được cấp lại ngay lập tức.

Trong ba tuần chờ đợi, tôi gom các dạng giấy tờ tùy thân khác nhau nhiều nhất có thể. Vào thời điểm tôi sẵn sàng rời Las Vegas, ngoài thẻ thư viện, tôi còn có thẻ của Câu lạc bộ Điền kinh Las Vegas, Blockbuster Videos, một thẻ ATM ngân hàng, một Sổ Y tế Nevada mà những người chuẩn bị thức ăn hay các nhân viên casino khác phải có.

Thư viện Quận Clark trong vùng trở thành điểm đến quen thuộc của tôi. Tôi vùi đầu vào các tạp chí kinh doanh và du lịch để tìm kiếm nơi đến tiếp theo ngay khi danh tính mới của tôi hoàn tất. Danh sách rút gọn của tôi bao gồm Austin và Tampa cùng vài thành phố khác, nhưng quyết định cuối cùng thật dễ dàng.

Không lâu trước đó, tạp chí Money đã xếp hạng Denver là một trong những nơi tốt nhất để sống trong cả nước. Nghe có vẻ ổn. Nó không quá xa và có vẻ thị trường việc làm cho ngành máy tính sôi động, được xếp hạng tốt về chất lượng cuộc sống và việc ổn định ở đó sẽ đem đến cho tôi cơ hội đầu tiên được trải nghiệm các mùathực sự – thứ mà miền đất Nam California luôn từ chối tôi. Thậm chí, tôi còn có thể thử trượt tuyết.

Tôi mua máy nhắn tin cho mẹ và tôi – tất nhiên là sử dụng tên giả để mua và trả tiền mặt. Tôi mua một chiếc thứ ba cho Lewis. Phải, Lewis, cậu ta sẽ là nguồn cung cấp thông tin tốt cho tôi. Tôi sẽ thiết lập kênh để trao đổi an toàn. Bất chấp quá khứ giữa chúng tôi, tôi vẫn tin Lewis đủ để cảm thấy chắc chắn rằng nếu cậu ta nghe ngóng được gì từ FBI, cậu ta sẽ báo động cho tôi.

Chúng tôi thiết lập mã và giao thức để dùng trong trường hợp khẩn cấp. Nếu cần liên lạc, mẹ tôi sẽ nhắn tin xác định một trong các khách sạn lớn ở Las Vegas. Mã của chúng tôi cho Mirage, ví dụ là “7917111” – số điện thoại của Mirage bỏ đi mã vùng. Tất nhiên, mã vùng là như nhau cho mọi khách sạn ở Las Vegas và việc bỏ nó đi sẽ khiến bất cứ ai có thể chặn được trao đổi nhắn tin của chúng tôi khó đoán được địa chỉ. Một phần khác của mã chỉ ra mức khẩn cấp: “1” nghĩa là “Nếu tiện, hãy gọi cho mẹ”; “2” là “Hãy gọi cho mẹ càng sớm càng tốt”; “3” là “Hãy gọi cho mẹ ngay lập tức, đây là tình huống khẩn cấp.” Khi tôi là người muốn liên lạc, tôi sẽ nhắn cho mẹ một số ngẫu nhiên cùng mã khẩn cấp và mẹ sẽ nhắn lại cho tôi số khách sạn mẹ đang ở.

Dù ai là người bắt đầu cuộc trao đổi, giao thức cũng giữ nguyên. Sau khi nhận được số casino mẹ đang ở, tôi sẽ gọi và nhờ nhân viên tổng đài nhắn gọi một người cho tôi và cung cấp tên một người bạn cũ của mẹ. Tên này không bao giờ trùng nhau hai lần liên tiếp; tôi luôn quay vòng họ (chẳng hạn như tên “Mary Schultz”).

Khi nghe thấy một cái tên quen, mẹ sẽ nhấc máy điện thoại và nhân viên tổng đài sẽ nối máy cuộc gọi.

Nếu FBI thực sự muốn tìm một ai đó, tôi biết họ sẽ tìm cách nghe lén các máy điện thoại công cộng mà người thân hay những người có liên quan thường dùng. Vậy tại sao tôi lại liều lĩnh như vậy? Casino khách sạn thường xuyên phải xử lý cả tá cuộc gọi mỗi lần, có thể cả trăm. Ngay cả khi McGuire và cộng sự hạ quyết tâm theo dõi mẹ tôi với hy vọng tôi sẽ gọi cho bà và hé lộ địa điểm của mình, họ sẽ không dễ lần theo cuộc gọi đi qua mạch chuyển bận rộn tại một nơi như Ceasars Palace.

Do chưa từng bị truy nã trước đây ngoại trừ vài tháng ở Oroville hồi còn niên thiếu, tôi không thể biết nên phản ứng ra sao. Rời khỏi mạng lưới thật đáng sợ, nhưng tôi có thể nói mình thích việc này. Có cảm giác như đây chính là khởi đầu của một hành trình thú vị.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.