Trưa thứ Năm.
Bầu trời mang màu xám xịt điển hình của những ngày mùa đông, khi ánh sáng trở nên yếu ớt khiến đầu giờ chiều chưa gì đã giống như một buổi hoàng hôn u ám.
Đêm qua Brady gần như không ngủ chút nào. Anh thức giấc trong tâm trạng vô cùng mệt mỏi. Bị ám ảnh vì phải chứng kiến một cảnh tượng khủng khiếp: Bộ mặt của Rubis bị xé làm trăm mảnh trong vòng chưa đầy một giây đồng hồ, cứ như thể chính khẩu súng đã phun ra tất cả đám máu thịt đó.
Chỉ khác là trong trí nhớ của anh, đám máu thịt bầy nhầy đó lơ lửng bất động trong không khí, trước khi từng thứ một từ từ rơi xuống.
Anh chuyển sang trạng thái tự bảo vệ và quyết định vây hãm những cảm xúc đang có trong một thế giới ảo: Điện ảnh. Brady lánh mình vào phòng chiếu và xem hết phim này đến phim khác: Từ Hai mươi triệu dặm bên ngoài Trái đất nơi ma thuật của Ray Harryhausen tung hoành trên màn ảnh, cho đến Casablanca.
Nếu như bộ phim đầu tiên đưa anh đi du ngoạn đây đó thì bộ phim thứ hai lại khiến tâm trạng anh trở nên hoài nghi hơn.
Nhưng dù thế nào thì khoảnh khắc phải đối mặt với thực tại vẫn trở đi trở lại. Và không một thứ gì, từ hàng giờ đồng hồ với phim ảnh, đến những điều hư cấu, có thể đẩy lùi được nỗi sợ hãi đang trú ngụ trong anh, đang ăn sâu vào đầu óc anh. Anh có thể tiếp tục khiến mình mụ mị trước màn hình, tiếp tục chạy trốn đến nơi trú ẩn giúp giải tỏa lo âu trong mấy bộ phim, nhưng rồi cuối cùng sẽ vẫn phải đối mặt với những cảm xúc thật, suy nghĩ thật. Anh đã trông chờ quá nhiều vào phim ảnh.
Brady xem đi xem lại đến cả trăm lần bằng lái xe của Sondra Ann Weaver.
Anh dùng móng tay cạo lớp máu dính trên đó, để có thể nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt cô gái.
Mình không thể đến gặp cảnh sát được. Đã quá muộn. Anh cần phải quên cô ta đi. Hủy bằng lái xe của cô ta và toàn bộ ký ức của mình trong chuyện này. Còn với Annabel… Quá phức tạp.
Chỉ có điều liệu anh có thể không? Anh đã ép mình làm như vậy từ hôm qua, vậy mà anh vẫn mất ăn mất ngủ. Sống cũng không nổi.
Tại sao cô lại làm vậy, Rubis?
Và lại là trước mặt anh! Có phải là vì cô muốn nói rằng anh cũng chỉ giống những kẻ khác? Vì anh đã im lặng khi cô chủ động tiến tới? Vì anh không thể thẳng thắn từ chối điều đó?
Đằng sau sự chần chừ này chính là bản chất của đàn ông. Một ham muốn mãnh liệt đối với chuyện ấy…
Tại sao một phụ nữ lại có thể bắn một phát súng vào giữa mặt mình, ngay trước mắt một người hoàn toàn không quen biết?
Trên con đường của Rubis có một mảng tối, đến mức khiến cô muốn dừng lại. Đó là điều gì vậy?
Lũ quỷ có tồn tại, là sự thật… Các đệ tử thực sự của Sa tăng. Chúng lởn vởn trên phố, em đã chạm mặt chúng, cô đã nói vậy, trong run rẩy.
Phép ẩn dụ này muốn ám chỉ ai?
Brady không thể khiến mình thôi suy nghĩ.
Ngoài cái chết của cô gái, chính cuộc sống của cô là điều ám ảnh anh. Hiện tại của cô. Quá khứ của cô. Cho tới lúc cô phải tự tìm đến cái chết.
Trước mặt anh.
Cô đã chọn anh là người được nghe cô thổ lộ lời cuối.
Có phải cô đã tự cho mình cơ hội cuối cùng trước cuộc gặp gỡ với anh? Sự sống chết của cô liệu có phụ thuộc vào những câu nói và hành động của Brady?
Anh muốn biết mình phải chịu trách nhiệm như thế nào trong cái chết của Rubis.
Cô đã không ngẫu nhiên mà nhận lời cuộc hẹn này. Với một phóng viên.
Brady nhắm mắt lại.
Ngay lập tức, anh biết mình phải làm gì.
Rubis thú nhận cô đã sa xuống địa ngục. Những bóng ma chỉ có thể tồn tại thông qua người sống lâu hơn chúng. Và chúng lựa chọn nạn nhân mà chúng muốn ám ảnh. Không phải ngẫu nhiên mà Brady bị bóng ma của Rubis đeo bám. Rubis đã để bóng ma của mình đến bên anh, một người đàn ông mà cuộc đời được dùng để mang ánh sáng đến bên bóng tối, để tìm kiếm sự thật trong những uẩn khúc của quá khứ và những điều bí mật.
Một sợi xích nặng nề và gây ồn ĩ nối chúng với thực tại.
Và nếu anh muốn thoát khỏi ám ảnh đó, chỉ có một cách duy nhất.
Tìm đến tận nấm mồ của cô gái.
Nơi Sondra Ann Weaver được chôn cất.
Cũng là nơi Rubis được sinh ra.
Brady bắt đầu bằng việc giật lấy tờ bướm của Rubis và giơ nó lên trên ngọn lửa hộp quẹt. Tờ giấy bìa quăn lại, từng vệt lửa loang ra trên khuôn mặt cô gái trẻ và Brady nhìn nó dần biến thành tro dưới đáy thùng rác. Anh vứt tấm bằng lái xe vào ngọn lửa sau khi ghi nhớ hết mọi thông tin trên đó.
Không còn gì có thể chứng minh mối liên hệ giữa mình và cô ta.
Là một phóng viên có tài, Brady biết rõ làm sao để dựng lại chân dung của một người, sự lắt léo của hệ thống hành chính Mỹ không có gì và bí ẩn đối với anh. Để hiểu được Rubis, đầu tiên cần phải am hiểu xem cô đã từng đóng vai trò gì trong xã hội.
Anh bắt đầu tìm kiếm trên Intemet. Tấm bằng lái xe chỉ ghi lại địa chỉ vào thời điểm cô gái lấy bằng: Một thành phố tại Ohio, điều này chẳng mấy hữu dụng với Brady.
Tuy nhiên, anh còn có tên đầy đủ của Rubis và số điện thoại của cô. Anh bắt đầu tra ngược danh bạ điện thoại nhưng chẳng có được thêm thông tin gì. Anh tiếp tục tìm kiếm trên các trang web khác song vô ích. Cô gái ở trên danh sách đỏ[1]. Số điện thoại bắt đầu bằng 212, đầu số dành riêng cho Manhattan. Brady với lấy điện thoại và yêu cầu được nối máy với NYC-DEP, cơ quan bảo vệ môi trường thành phố New York, nhà cung cấp và quản lý nước sạch của thành phố. Anh biết có rất ít người liên hệ để yêu cầu chỉ dẫn từ các công ty nước, vì vậy, khác với các công ty điện thoại vốn rất thận trọng, họ dễ dàng tiết lộ thông tin hơn.
“Xin chào, tôi là Mark Filter, tôi làm việc tại thư viện Manhattan,” anh tự giới thiệu, “tôi gọi để đề nghị được hỗ trợ đặc biệt, bởi tôi vừa phải nhận lại một tờ biên lai phạt đã được gửi cho một người mượn sách mà không trả lại, và tôi đang tự hỏi không biết chị có địa chỉ chính xác của người mượn sách này không.”
“Tôi không biết liệu…” một phụ nữ lưỡng lự trả lời.
“Ai cũng cần đến nước sạch và tôi tự nhủ rằng chị có thể giúp tôi, chắc chắn là chị có một địa chỉ nào đó, tôi nhất định phải tìm ra người này, phải thu lại vài trăm đô la, tôi không thể để họ làm như vậy, nếu mọi người đều mượn sách mà không trả thì với cái đà này, chắc chúng tôi sẽ phải đóng cửa mất!”
“Hẳn vậy rồi…”
Brady cảm thấy người phụ nữ đang khó chịu, cần phải khiến cô ta nhanh chóng nhượng bộ.
“Chị thấy đấy, trong đợt khủng hoảng kế tiếp, sẽ đến lượt chúng tôi bị tòa thị chính cắt ngân sách, chúng tôi sẽ không thể mua thêm gì nữa, và đối với những thanh niên của chúng ta, thư viện sẽ chỉ còn là những viện bảo tàng! Không, thẳng thắn mà nói, những người mượn sách không trả kiểu này bắt đầu đi quá giới hạn rồi!”
“Tôi hiểu,” cuối cùng thì cô ta cũng ngắt lời. “Tôi sẽ xem có thể tìm được gì.”
“Cảm ơn chị. Tôi hy vọng cô ta vẫn ở Manhattan! Tên cô ta là Sondra Ann Weaver. Nếu như người lớn không thèm tôn trọng các quy định, thì làm sao con cái chúng ta có thể làm được.”
Brady vào vai thật hoàn hảo, tạo ra được sự liên kết với người đối thoại, lúc này đang lần bảng danh sách để tìm cái tên Weaver.
“Tôi tìm thấy mười hai người ở New York, khoan, hai tại số Manhattan và… đúng rồi, có một Sondra A. Anh có gì để ghi lại chưa?”
Brady ghi lại địa chỉ, tại East Village, rối rít cảm ơn người phụ nữ rồi gác máy.
Điểm đầu tiên: Danh tính, địa chỉ và điện thoại.
Tiếp theo, anh đánh địa chỉ, một trang web được kết nối với các cơ sở dữ liệu của chính phủ và có thông tin đầy đủ về mọi công dân Mỹ, như các vụ vi phạm, bản án dân sự, giấy khai sinh và khai tử, sổ quân nhân, giấy tờ thế chấp hay đăng ký kết hôn. Mặt trái của một xã hội thực hiện quá nghiêm túc cho công dân được quyền tiếp cận với thông tin: Sự phát tán thông tin của mọi cá nhân, nhờ đó mỗi người nộp thuế đều có quyền lục lọi dữ liệu của bất kỳ tổ chức nào được thành lập và hoạt động nhờ vào phần thuế mà họ đóng góp. Brady không bỏ lỡ điều đó.
Anh đánh tên đầy đủ của Rubis và tập trung vào phần dữ liệu đặc biệt. Tất cả thông tin đều được xếp theo vùng. Nếu không có một địa điểm chính xác, sẽ không có thông tin nào hiển thị. Anh yêu cầu các kết quả cho thành phố New York. Thường thường anh chỉ nhận được một đến hai dòng thông tin và nhất là các số hiệu hồ sơ mà anh có thể tra cứu tại trung tâm lưu trữ của các cơ quan khác nhau: Tòa án, tòa thị chính, đồn cảnh sát… Lần này, không có thông tin nào về Sondra Ann Weaver xuất hiện. Brady lặp lại quá trình tìm kiếm với quận Seneca tại Ohio, là địa chỉ được ghi trên bằng lái xe của cô gái. Hẳn là cô đã lớn lên tại thành phố Tiffin. Cái tên chẳng để lại ấn tượng gì với Brady, không một hồi ức nào, anh không biết gì về nơi này.
Không có thông tin nào hiện ra. Vậy là cô không sinh ra ở Tiffin mà có thể là một thành phố khác trong vùng. Giấy khai sinh chỉ ghi rõ tên thành phố nơi người mẹ đã sinh con. Với một người như Rubis, Brady cảm thấy ngạc nhiên khi không tìm thấy thông tin gì. Không lẽ cô cứ thế đến thẳng với phim khiêu dâm? Thậm chí không qua con đường làm gái mại dâm? Anh xác định vị trí của Tiffin trên bản đồ bang Ohio và nhằm vào các thành phố lân cận. Cleveland, Colombus, Dayton và Cincinnati. Với mỗi thành phố anh đều thử nhưng chẳng có thêm được kết quả nào.
Một cô gái mẫu mực? Không hề bị kết án hay xử phạt dưới bất kỳ hình thức nào?
Có thể Rubis đã từng sống ở rất nhiều nơi trước khi đến New York?
Anh không chắc lắm. Rubis mới hai mươi hai tuổi, cô không có nhiều thời gian cho lắm. Cô làm diễn viên phim sex từ khi nào? Brady ngay lập tức để câu hỏi này sang một bên và tự hứa sẽ trở lại với nó sau.
Anh đã làm tất cả những gì tự mình có thể trên Internet. Brady quyết định lấy thẻ tín dụng ra và gõ bàn phím để tìm một trong số nhiều website tìm kiếm có thu phí. Sau khi trả khoảng bốn mươi đô la, anh tiến hành tìm kiếm với tên thật của Rubis. Mấy trang web này thu thập tất cả thông tin về những người truy cập mạng: Khi một người khai địa chỉ, danh tính của mình trong phần đăng ký của một trang web, thậm chí chỉ khai địa chỉ mail, tất cả những thông tin này đều sẽ được thu thập và trao đổi qua các chương trình phân tích thương mại, dữ liệu của các chương trình này sẽ được những doanh nghiệp chuyên đối chiếu số liệu marketing đưa vào danh mục để nghiên cứu.
Trong vòng chưa tới nửa giờ, Brady đã có được một số kết quả cho tên Sondra Weaver, anh tìm thấy địa chỉ tại Tiffin và cả một địa chỉ khác tại Fort Wayne, bang Indiana. Anh quay trở lại cửa sổ trang dữ liệu của chính quyền và tiến hành tìm kiếm trong bang Indiana, sau đó là thành phố Fort Wayne.
Lần này, đúng là cái tên Sondra Ann Weaver đã được ghi lại.
Trong bản án liên quan đến lăng nhục nơi công cộng và phô dâm.
Thử xem nào…
Không thấy một chi tiết nào, tuy nhiên có thể tìm được số hồ sơ. Brady ghi lại cẩn thận dù anh biết rằng không nên hy vọng gì nếu gọi đến đồn cảnh sát khu vực. Và anh cũng không có ý định tới tận Indiana để tra cứu thông tin lưu trữ của tòa án.
Anh đã ngồi yên tại bàn làm việc tìm qua một lượt những gì có thể tìm được về Rubis. Đã đến lúc nên ra ngoài để tìm kiếm kỹ càng hơn.
Brady xóa lịch sử duyệt web trên máy tính với lấy áo vest rồi ra khỏi xưởng đi về phía phố Heights, từ đó anh bắt tàu điện ngầm đến Manhattan. Anh xuống phố Canal và đi bộ dọc theo ba khối nhà tới tòa án quận New York-Manhattan. Tại quầy ‘Vi phạm giao thông’, anh lấy một tờ đăng ký để yêu cầu toàn bộ dữ liệu liên quan tới cái tên Sondra Ann Weaver, bằng cách cung cấp ngày sinh cùng địa chỉ anh tìm được vào sáng nay. Brady xác nhận cam đoan sẽ không sử dụng những thông tin này vào mục đích xấu hay thương mại, thế là xong.
Người nhân viên xem bằng lái của Brady, thực hiện quy trình cần thiết rồi in ra nhiều trang giấy, sau đó đưa cho Brady mà không đặt bất kỳ câu hỏi nào.
Theo những thông tin này, Rubis chưa bao giờ cập nhật bằng lái của mình khi đến New York. Cô gái sở hữu một chiếc ô tô, và biển số đăng ký là ở thành phố quê cô, tại Tiffin. Chẳng có gì có thể sử dụng được. Phần cuối cùng là các phiếu phạt. Lái xe quá tốc độ, tại New York, và một vài vi phạm về đỗ xe không đúng nơi quy định, chủ yếu là tại Manhattan, vài vi phạm khác là ở thành phố Kingston, thuộc cùng một bang. Brady xem xét những vi phạm liên quan đến lái xe quá tốc độ. Tại đường cao tốc 87, nối Quả táo lớn với Kingston. Liệu có phải cô làm việc cho một hãng phim tại đó? Ngày vi phạm là vào tháng Mười và tháng Mười một. Khá gần đây.
Brady đọc đi đọc lại đống giấy tờ cho tới khi nhớ hết mọi thông tin anh quan tâm sau đó vứt chúng vào thùng rác, anh ra khỏi tòa án rồi ngốn một chiếc bánh mì kẹp xúc xích ở một xe bán hàng rong. Lần ngược lại dấu vết của Rubis khiến anh có cảm giác được sống.
Anh vẫn còn thời gian để lục lọi thông tin trước khi các cơ quan nhà nước đóng cửa, vậy nên anh đi về phía tòa án bang, với đầy đủ các thông tin về họ tên, địa chỉ và ngày sinh của Rubis. Anh kiểm tra để chắc chắn rằng không có bất kỳ một tuyên bố phá sản, quá trình truy tố dân sự hay hồ sơ phạm tội nào được ghi nhận tại tòa án cấp liên bang. Sondra Weaver là một công dân hoàn toàn trong sạch.
Lúc Brady ra đến bên ngoài, mặt trời đã lặn, nhường chỗ cho thứ ánh sáng lờ mờ của các tòa nhà cao tầng và các loại đèn trang trí Noel. Bầu trời tối sầm lại quá nhanh, chẳng có vẻ gì là tự nhiên với anh. Mình đã gỡ lại được quãng thời gian để mất từ hôm qua, đầu óc mình đã bắt đầu quay lại với thực tại, Brady mừng thầm trong lúc nhìn những đám mây trôi qua vùn vụt trên bầu trời siêu đô thị.
East Village.
Rubis sống ngay gần đó, cách ba bến tàu điện ngầm và một vài tòa nhà.
Cảnh sát sẽ tới đó. Không có cơ hội nào cho mình mạo hiểm cả!
Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng không chắc cảnh sát đã tới đó. Họ sẽ mất bao lâu mới xác định được danh tính của cô? Một phụ nữ không có gương mặt…
Trừ phi anh đã lục lọi người cô, chứ chắc hẳn cô có mang theo một chiếc ví, thẻ tín dụng, điện thoại di động, ngần đấy cũng đủ để NYPD, cảnh sát New York, có thể biết hết những gì anh đã tìm hiểu được về người phụ nữ tự sát ngày hôm qua.
Vậy nhưng Brady vẫn không thể về nhà. Ngay lập tức anh nghĩ đến vợ mình. Làm sao để đối diện với Annabel tối nay? Liệu anh có thể trò chuyện như mọi khi, cư xử như trong một buổi tối bình thường, tán gẫu, hỏi han về công việc trong ngày của cô mà không để lộ ra những chấn thương tâm lý anh vừa trải qua..
Lúc chạy ào xuống cầu thang bến tàu điện ngầm, Brady chợt nhận ra anh vừa đi vào cửa hướng về phía Bắc của tuyến tàu, chứ không phải hướng đi Brooklyn, phía nhà anh. Đôi chân đã đưa anh về phía East Village.
Mình có thể nhìn qua tòa nhà nơi cô ta sống hoặc ít ra cũng là khu phố.
Anh đi qua cửa quay và tiến về phía sân ga.
Nếu như có dấu niêm phong trên cửa thì có nghĩa là cảnh sát đã đến đó. Nếu gặp họ, mình sẽ không dừng lại, mình sẽ lên tầng trên, mình sẽ cư xử thoải mái như một người thường ra vào khu nhà đó…
Sao cũng được trừ việc phải đối diện với vợ, giữa những bức tường trong căn hộ của họ.
Hai mươi phút sau, anh bước trên phố Đông số 3, với đủ các loại cây tứ xứ. Khu vực này cách xa các khu du lịch, gồm những tòa nhà sơn nâu và đỏ cùng những cửa hàng nhỏ xíu bán đủ thứ trên đời, với đại đa số người bán hàng biết rất nhiều thứ tiếng, nhưng lại hiếm có một người nói tốt tiếng Anh, một khu phố chưa mấy bị ảnh hưởng bởi quá trình quý tộc hóa diễn ra tại New York từ khoảng chục năm nay. Tại đây, tường phủ đầy các hình vẽ graffiti và đám ô tô đỗ bên lề đường khiến người ta liên tưởng đến những năm 1980.
Brady tìm ra lối vào của một tòa nhà bốn tầng được cho là nơi Rubis đã sống và xem xét những cái tên được viết trên hộp thư ở sảnh vào.
Sondra A. Weaver! Anh đọc. Căn số 34.
Anh trèo lên tầng bốn và cảm thấy an tâm hơn khi không gặp ai ở hành lang. Cửa căn hộ số 34 không có dấu hiệu nào đặc biệt.
Có thể họ vẫn chưa niêm phong căn hộ của cô ta. Nhỡ họ chưa đến đây thì sao? Nhỡ họ đến đúng lúc mình đang ở đây thì sao?
Rất ít khả năng.
Số mình chắc phải cực đen mới gặp phải tình huống ấy.
Anh đứng một hồi trước chuông cửa. Suy nghĩ. Anh còn có thể làm gì khác đây? Chẳng có thông tin nào khác có thể định hướng cho anh.
Anh quan sát hành lang một lần nữa.
Để hiểu về cô, không có cơ may nào khác, cần phải xem xét phía trong nơi ở của cô. Thăm dò, ít nhất là bằng việc nhìn qua cái ổ của cô.
Không thể nào. Nếu đột nhập vào đây, mình sẽ tự dấn thân vào tình huống rắc rối. Chạy trốn sau khi cô ta tự tử có thể không phải là một ý hay, nhưng thế này thì thật sự là điên rồ! Mình sẽ không bao giờ có thể giải thích điều này với cảnh sát nếu bị họ tóm được! Họ sẽ không tin mình…
Anh giơ tay lên nhấn chuông.
Chết tiệt, mình làm gì thế này?
Anh đợi chừng một phút rồi tiếp tục nhấn chuông. Không thấy ai trả lời.
Giờ thì sao?
Anh cố tự thuyết phục mình quay về trong khi một nửa bộ não còn lại đã bắt đầu suy nghĩ xem làm sao để vào được bên trong căn hộ. Brady đầu hàng. Liệu người ta có thể chống lại một nỗi ám ảnh hay không? Tốt hơn là nên kiểm soát nó để hạn chế những lần nó đi quá giới hạn.
Anh đang muốn cân nhắc vài giải pháp khác nhau thì chợt nhận ra rằng khả năng quan sát của mình đã hoàn thành mọi việc: Cánh cửa cũng giống như toàn bộ tòa nhà: Cũ kỹ và thô sơ, không được lắp thêm chốt an toàn, tóm lại, tất cả đều thuận lợi để anh có thể đột nhập.
Mình điên mất rồi… anh tự nói với mình trong lúc rút ví ra. Anh tránh các loại thẻ tín dụng và sử dụng thẻ khách hàng thân thiết của cửa hàng bách hóa, anh có thể cho phép mình làm hỏng nó.
Anh dỏng tai về phía cầu thang nghe ngóng, sau đó luồn phần góc vuông bằng nhựa của tấm thẻ vào giữa cánh và khung cửa cho tới khi chạm vào một vật cứng, đẩy nó nghiêng về phía quả đấm, và làm cho nó trượt xuống phía dưới. Một tiếng cạch kỳ diệu vang lên.
Đơn giản y như trên ti vi.
Căn phòng chìm trong bóng tối. Brady sờ soạng tìm công tắc đèn, bước vào trong nhà Rubis rồi đóng cánh cửa lại sau lưng.
Lần này, anh đã đi quá xa để có thể quay lại.
❀ ❀ ❀
[1] gồm những thuê bao không đăng ký trên các danh bạ điện thoại và các dịch vụ cung cấp thông tin.