Mấy tiếng đầu giờ sáng đem lại những kết quả không ngờ cho đội của Tom. Lúc 4 giờ sáng, tất cả mọi người được thông báo vắn tắt tình hình và một kế hoạch được thống nhất.
Cái tên Rory là một manh mối, đặc biệt khi đi kèm với chiếc xe mô tô. Tom rất muốn rà quét dữ liệu của cảnh sát để xem liệu có kẻ nào mang tên đó có hồ sơ tội phạm không, nhưng anh rất cảnh giác thực hiện bất kỳ việc gì trên máy tính. Nếu có ai đó trong trụ sở này làm việc cho nhóm ấy thì việc tìm kiếm cái tên Rory có thể bị theo dõi. Anh không thể mạo hiểm được.
Anh và Becky nhận thấy họ cần ai đó từ đội xử lý tội phạm có tổ chức - ai đó có kinh nghiệm về ma túy và đám buôn bán ma túy. Hành động của Natasha trên tàu và việc tình nghi con bé có dính líu đến phân phối ma túy là mắt xích mong manh duy nhất họ có liên quan đến một nhóm tội phạm, cho nên Philippa đã tiến cử một đồng nghiệp của bà ấy từ thời còn làm thanh tra viên - Hạ sĩ thám tử Andy Hughes. Anh này là thanh tra chìm vài năm và vừa trở lại trong một vai trò bớt nguy hiểm hơn một chút là điều tra viên công khai. Râu ria sạch sẽ, tóc húi cua, thân hình vạm vỡ nhờ luyện tập, không dễ gì nhận ra được anh ấy. Ít nhất, đó là những gì anh ấy hy vọng vậy. Chỉ có sự sâu thẳm trong đôi mắt màu hạt dẻ của anh ấy là thoáng cho thấy sự căng thẳng của công việc mà anh ấy đã làm ngần ấy thời gian.
Việc anh ấy tham gia vào đội ngay lập tức có hiệu quả khi Tom mô tả kẻ mà Emma đã nhìn thấy cùng với Natasha.
“Tôi nghĩ tôi biết gã này là ai, sếp,” Andy nói. “Tôi tin chắc gã là Rory Slater - ở tận ngoài Cadishead. Sống trong một căn nhà thời Victoria xập xệ khá lớn cùng vợ gã - Donna, thấy bà ta được gọi như thế - và một đám con cái đông lắm. Gã là tay cò con thôi - chỉ cung cấp hàng. Gã không phải là mục tiêu của tôi, nhưng tôi biết gã là ai. Rory rất sợ kẻ nào đó giật giây gã. Băng này gớm đấy, rất tiếc phải nói vậy.”
“Anh nghĩ làm sao gã lại liên quan đến Natasha?” Becky hỏi.
Andy lắc đầu. “Tôi không biết. Phỏng đoán của tôi là một tên ma cô nào đó tìm thấy con bé và nghĩ con bé có thể hữu ích. Có lẽ hắn nghĩ con bé có giá, hay gì đó, và hắn có thể kiếm tiền. Đến khi không được, hắn thấy con bé là gánh nặng. Chỉ có rất đần độn chứ còn không ai tìm cách moi tiền từ một ông bố bị cảnh sát vây kín cả, mà thời điểm đó thì David Joseph là như vậy. Và có rất nhiều trẻ con trong nhà Rory nên thêm một đứa nữa cũng chẳng ai để ý - có đến một nửa trong số chúng dường như chẳng màng đến những việc hết sức bình thường như đi học cả. Tôi tin chắc gã tìm được những cách khác sử dụng chúng.”
Có cảm giác đây là một bước đột phá lớn, nhưng thật chán - nếu không làm ai ngạc nhiên - khi biết rằng Rory Slater chỉ là nhân vật rất thấp kém trong nhóm này.
Theo Emma, Rory nói gã không giữ Ollie. Nhưng Tom rất muốn đột nhập ngay vào ngôi nhà đó. Anh phải bảo đảm tuyệt đối rằng Ollie không ở đó nhưng đồng thời, anh cũng không thể mạo hiểm đánh động cả băng nhóm này bằng việc ra lệnh truy quét quy mô lớn. Cần một cách tiếp cận tinh tế hơn.
Họ sẽ giám sát nhà Slater và Becky cho cỗ máy khởi động.
“Liệu có khả năng Slater sẽ nhận ra cậu, Andy, nếu cậu xuất hiện trong vai điều tra viên tìm hiểu chuyện gì đó liên quan đến một đứa trẻ trong nhà gã không?” Tom hỏi.
“Không - kể cả mẹ ruột tôi cũng không nhận được ra tôi hồi tôi làm tay trong. Tôi đeo kính áp tròng để thay đổi màu mắt, cho nên phải cần một kẻ nào đó tinh quái hơn hẳn Rory Slater, vốn thực tế chưa bao giờ gặp tôi cả, mới nhận ra tôi chính là cái tay hũ chìm xuất hiện trong quán rượu vài lần khi hắn cũng ở đó. Và hắn cũng chẳng bao giờ nghe thấy tôi nói đâu.”
“Được rồi, chúng ta sẽ thực hiện giám sát, nhưng tôi vẫn cần biết chắc có gì trong ngôi nhà đó, và chúng ta cần biết liệu Ollie ở đó không. Như thế chắc chắn sẽ làm cho mọi việc dễ dàng hơn. Chúng tôi sẽ đặt thiết bị trên người cậu, Andy, như thế chúng tôi có thể nghe được. Cậu thấy ổn với việc này chứ?”
Andy thản nhiên nhún vai và Tom biết rằng một nhiệm vụ như thế này chẳng là gì với anh ấy cả.
Nhóm giám sát đã xác định được một dãy cửa hàng đối diện nhà Slater có xe tải nhỏ đi đến suốt ngày, như vậy xe của họ sẽ không bị nhận diện, và đến mười giờ sáng thì mọi việc đâu vào đấy. Khu vườn rộng rãi ngổn ngang đồ chơi trước nhà Rory Slater ở Cadishead toàn trẻ con.
Từ trên xe tải thùng, Tom quan sát trong khi Andy đẩy cánh cổng gỗ đã bung cả bản lề mở ra. Mấy đứa trẻ nhìn anh vẻ dò xét, nhưng ba đứa khác thì mặc kệ.
“Mẹ con đâu, con trai?” Andy hỏi một thằng bé. Tom nghe được anh ấy nói rất rõ ràng.
Thằng bé làu bàu đáp lại một cách không dứt khoát.
“Thế còn bố?”
“Không - bố đến chỗ chơi cá ngựa rồi. Bọn cháu sẽ không gặp bố cho tới tận bữa tối cơ.” Nghe như một giọng trẻ con hơn, và Tom nhìn thấy Andy khom xuống ngang tầm với một đứa trẻ. Andy móc ra một tấm ảnh từ túi áo trong. Đó là ảnh thằng bé xuất hiện trên tàu.
“Đây là anh của cháu phải không?” anh hỏi, cố giữ cho giọng thật bình thường và thân thiện.
“Chưa bao giờ thấy nó,” câu trả lời rành rọt. Thậm chí từ trên xe, Tom cũng thấy thằng bé thậm chí chẳng buồn ngó tấm ảnh. Có vẻ lũ trẻ này đã được đào tạo từ tuổi còn rất bé.
Một con bé khoảng chín tuổi sải chân đến chỗ họ và đứng sững lại, tay chống hông.
“Bất kể ông là ai thì cũng biến đi.”
Andy bình tĩnh nói với con bé.
“Hãy làm một cô bé ngoan và đi bảo mẹ cháu rằng chú muốn gặp bà ấy, được chứ?”
“Không. Bà ấy không thích tin xấu. Mà ông là ai chứ?”
“Chú là Cảnh sát điều tra Hughes.” Họ đã thống nhất rằng anh ấy sẽ nói giảm bớt hàm cấp của mình. Không chắc bọn họ sẽ kiểm tra thẻ của anh ấy.
“Nghe giống con cu nhỉ*,” con bé làu bàu kèm tiếng cười với câu trả lời nó nghĩ là một câu bông đùa độc đáo. Nó quay người và đi trở vào nhà, và Andy theo sau. Họ không còn nhìn thấy anh ấy nữa, nhưng họ có thể nghe rõ từng lời.
Ở đây có sự chơi chữ. Nguyên tác là DC, viết tắt của Detective Constable (Cảnh sát điều tra) nhưng đồng thời cũng là cách nói tắt của Dick (dương vật).
“Cờ đẹp đấy, các cậu. Về rồi à, Shell.”
Có tiếng loảng xoảng ở sân sau.
“Ngồi cho vững đi, con trai - chúng ta không muốn con ngã khỏi cái thang đó đâu.”
Có tiếng càu nhàu ở sân sau và gì đó nghe như “mẹ kiếp” nhưng Tom không dám chắc.
“Đúng là lời chào rất hay cho ai đó,” Andy nói. “Shell là ai thế?”
“Là chị của chúng cháu.” Nghe như tiếng một cô bé con nói.
“Câm mồm, đồ ngu,” một giọng lớn hơn quát lên. “Và mày nữa - bố khỉ. Chúng mày không được ở đây nếu không có lệnh.”
Andy phải cố kiềm chế không phản ứng, nhưng Tom có thể hình dung ra vẻ mặt thoáng nét khinh bỉ của anh ấy. Theo kinh nghiệm của anh, khi bọn trẻ con tìm cách chọc tức để bạn khinh thường chúng luôn là tốt nhất. Hầu hết không còn đủ tự tin để tiếp tục việc lạm dụng nếu như họ nghĩ họ bị chế nhạo.
“Cây nến dành cho ai thế?” Andy hỏi.
“Làm cái gì mà ồn ào thế?” Giọng nói vang lên từ đâu đó cách đó một quãng và khá lợm giọng, gầm rú hết cỡ khi người nói đến gần Andy. Không ai trả lời.
“Bà Slater?” Andy lên tiếng. Có tiếng một đứa trẻ khóc và những người trên xe tải cứng người một lúc. “Đứa bé đáng yêu quá,” Andy nói. “Con bé thế nào, khoảng tám tháng rồi nhỉ?”
Khôn đấy, Tom nghĩ bụng.
“Con bé chín tháng rồi, nhưng chuyện đó thì liên quan quái gì đến ông,” người đàn bà làu bàu, vẻ hung hăng thấy rõ qua tiếng khàn khàn vì hút quá nhiều thuốc lá. “Nếu ông đến vì bọn trẻ và chuyện đi học thì ông có thể biến đi được rồi. Tôi đã cố hết sức, nhưng có đến mười hai đứa cả thảy, và tôi không có xe hơi. Nhiều lúc chúng tôi cuốc bộ, nhưng chân tôi không được khỏe cho lắm - cho nên thử nói xem tôi biết làm gì đây, được chứ?”
“Mười hai đứa con - đông đấy nhỉ,” Andy nói như nói chuyện hằng ngày. “Tất cả đều là con bà à?”
“Thế là có ý gì vậy?”
“Không có gì - tôi chỉ thắc mắc không biết bà có nhận con nuôi không, thế thôi.”
“Mấy đứa là con em gái tôi. Nó không thích chúng, cho nên chúng đến sống với tôi.”
Tom ghi chú lại việc kiểm tra em gái của Donna Slater ngay khi Andy ra khỏi nhà.
“Vậy ông muốn gì nào? Ông Rory nhà tôi sắp về rồi, ông ấy chẳng ưa gì các ông đâu, cho nên tốt nhất là nhanh nhanh lên.”
‘‘Chúng tôi chỉ có một câu hỏi thôi, bà Slater,” Andy nói. “Bà có biết thằng bé này không?” Im lặng một lúc rất ngắn.
“Hãy xem bức ảnh, bà Slater,” anh ấy nói. “Ý tôi là - hãy nhìn cho kỹ bức ảnh.”
“Không biết nó,” bà ta trả lời vẻn vẹn chỉ sau đúng hai giây, kèm theo một tràng ho hắng.
Không hề có âm thanh gì từ phòng khách nhà Slater. Cứ như thể bọn trẻ đã đi hết, hoặc có lẽ mỗi đứa đều đang nín thở để xem Donna Slater nói gì. Đột nhiên gian phòng lại tràn ngập âm thanh như thể một cái nút vừa được ấn xuống, và Tom đoán rằng giữa người đàn bà này và lũ trẻ có sự giao tiếp thầm.
“Cảm ơn bà đã dành thời gian, bà Slater. Hy vọng bà được đoàn viên với em gái mình khi cô ấy trở lại.”
“Ông biết chuyện đó thế quái nào được?” câu trả lời hằn học bật ra.
“Cái đó gọi là trực giác, bà Slater. Hay có lẽ có thể làm gì đó liên quan đến lá cờ trên tường nhà bà kia.”
Vài phút sau, Tom theo dõi trong khi Andy đánh vật với cánh cổng xập xệ và bắt đầu đi về phía họ. Lúc bước đi, anh ấy bắt đầu nói.
“Bọn họ biết thằng bé. Chắc chắn như vậy. Nếu sếp đúng và con bé Natasha vẫn được bọn họ gọi là Shelley, thì rõ ràng bọn họ đang ngóng con bé trở về tối nay hoặc ngày mai. Để phán đoán thì thằng bé trên tàu mà sếp lưu tâm đến đang ở trong phòng của nó. Tôi đã nhìn thấy một đứa nhỏ nhận được một cái gật đầu từ những đứa lớn hơn và lẻn lên gác - tôi nghĩ là để bảo nó nấp đi. Đấy là chưa kể nếu tôi có quyền lục soát. Tôi không nghĩ thằng bé còn ở đó. Tôi nghĩ bọn họ sẽ hoảng hơn sau cuộc viếng thăm của tôi. Bọn trẻ trông rất nhếch nhác, nhưng không suy dinh dưỡng. Không phải là những đứa khỏe mạnh nhất - sếp biết đấy, trông hơi xanh xao chứ không được hồng hào - nhưng không gầy gò và tôi không thấy có vết bầm tím nào cả. Xin nhắc sếp, bọn chúng đều mặc áo chui đầu bởi vì căn nhà lạnh chết khiếp.”
Andy đi thẳng qua chiếc xe thùng mà không chậm lại hay nhìn đến nó.
“Bọn trẻ rất biết thân biết phận của mình. Không đứa nào nhìn bức ảnh, có lẽ đã được đào tạo như vậy bởi vì chúng còn quá bé không biết che giấu cảm xúc. Tôi có cảm giác rằng bọn trẻ gắn kết với nhau, nhưng khi chúng nghe thấy tiếng Donna đến chúng đều bận rộn việc riêng của mình. Một vài đứa tỏ ra khiếp hãi. Nhưng không có dấu hiệu của Rory. Tôi sẽ gọi đến chỗ đánh cá ngựa - xem gã có ở đó không. Tôi sẽ cho sếp biết nếu gã ở đó. Còn một điều nữa. Chúng để một cây nến cháy và có ảnh một cô bé phía sau. Cô bé tóc vàng, trông tầm khoảng mười hai. Gặp sếp sau.”
Tom đợi thêm năm phút rồi mới ra khỏi chiếc xe thùng, để cho nhóm giám sát làm công việc của họ. Anh cần kiểm tra xem có bao nhiêu đứa trẻ ở trong căn nhà đó, liệu Donna Slater có một người em gái hay không và, nếu đúng vậy, thì liệu có phải một đứa con của cô ta đang mất tích hay không.
Bên kia đường từ nhà Slater, hai người đàn ông ngồi trong một căn hộ bẩn thỉu phía trên một tiệm làm đầu xập xệ. Nhưng tiếng gào chói lói liên tục của đám phụ nữ đang la hét nghe rõ trên nền tiếng máy sấy tóc từ tiệm làm đẹp bên dưới chỉ bớt đi phần nào nhờ tiếng nhạc phát ra từ mấy chiếc loa đặt ngay bên dưới lớp ván sàn của căn phòng tầng một.
“Lạy Chúa, cái thứ âm nhạc này làm đầu tao nổ tung mất,” một người đàn ông nói. “Nếu tao phải nghe thêm một bài nữa của Adele chết tiệt thì tao sẽ xuống dưới kia và đích thân ngắt điện bất kỳ thứ gì đang chơi cái thứ nhạc chết tiệt này và cho xuống chân giẫm nát.”
Người kia bật cười. “Chà, chứng tỏ mày nhận ra nhạc của cô ả, Jim. Nếu tao là mày thì không chắc tao sẽ thừa nhận điều đó.”
“Sở thích của vợ - ở nhà tao đâu có nhiều lựa chọn, nhưng tao không nghĩ mình lại phải chịu đựng cái thứ tiếng ồn đó suốt cả ngày. Nhắc cho mày nhớ, có khi còn tốt hơn là tiếng chợ vỡ của đám đàn bà. Oa, oa, oa - không ngừng nghỉ. Họ thấy cái quái gì mà cứ quàng quạc như vậy chứ?”
Câu hỏi lơ lửng không lời đáp trong không khí nhớp nháp của căn phòng nhếch nhác nơi họ đang ngồi. Thứ giấy dán tường sần màu vàng bẩn thỉu đang tróc ra khỏi lớp vữa trát, quá trình biến màu càng tăng thêm nhờ số lượng thuốc lá mà hai người đàn ông đã hút trong cả tuần hoặc quãng thời gian tương đương mà họ ngồi ở đây. Một chiếc ghế sofa màu nâu đã cũ bị đẩy sát vào một bức tường, mút nhồi lòi ra ở tay tựa. Có một chiếc bàn gấp và vài chiếc ghế tựa gập lưng trông như thể chúng được chế tạo trong cùng năm khi dãy cửa hiệu được xây dựng vậy. Khi xong các phòng, hẳn điều buồn chán nhất là chẳng phòng nào được ngó đến suốt một thời gian.
Nhưng tình trạng thiếu các tiện nghi gia đình không thành vấn đề với hai người đàn ông. Họ mang theo ghế của họ. Ngay lúc này, cả hai đều cảnh giác cao độ, một trạng thái mà Jim quy cho cái mùi hăng hăng của thứ keo xịt tóc rẻ tiền dường như tỏa khắp phòng. Gã biết chắc nó làm gã thấy thích, nhưng lúc này trong đầu gã còn những chuyện khác.
“Kia là thằng nào nhỉ?” gã hỏi, dõi mắt qua cặp ống nhòm đặt trên một cái giá. Bằng một tay, gã bấm điều khiển một chiếc máy ảnh lắp trên một chiếc giá ba chân riêng. Gã không cần kiểm tra kính ngắm - ống kính tele luôn tập trung vào căn nhà đối diện rồi.
“Tao không biết, nhưng tao quan tâm đến cái xe thùng đỗ bên ngoài mấy cửa hàng thịt Hồi giáo kia hơn. Nó ở đó đã bốn mươi lăm phút và không thấy ai chui ra chui vào, cũng chẳng có hàng gì phân phối cả. Cứ theo vị trí của nó, tao dám nói đó là xe theo dõi. Và tao dám nói nó nhắm vào nhà Slater.”
“Bá cháy. Nếu đúng thế, thì cái thằng đần đang đi vào đó để làm gì cơ chứ? Thằng chó ngu ngốc - nếu không cẩn thận thì hắn làm hỏng hết mọi việc mất.”
Jim đẩy mình lùi khỏi cửa sổ và những chiếc bánh xe dưới ghế của gã đưa gã tới sau chiếc bàn. Gã vớ lấy một bao thuốc và lăn trở lại cửa sổ.
Bọn họ quan sát thêm vài phút nữa cho tới khi người đàn ông kia ra khỏi nhà và bước đi trên đường.
“Hắn thậm chí còn chẳng buồn ngó chiếc xe thùng, hắn đi thẳng. Hắn được đặt máy rồi. Đợi một hai phút xem.”
Bọn họ đợi. Cuối cùng cửa bên chiếc xe cũng xịch mở và một người đàn ông cao lớn mặc quần bò xanh thẫm và áo khoác đen xuất hiện bên mé khuất với nhà Slater.
“Tay nào thế?”
“Lạy Chúa. Là Tom Douglas. Hắn là chánh thanh tra trong Đội xử lý các vụ việc lớn đấy. Hắn làm cái quái gì ở đây nhỉ?”
Jim lầm bầm chửi.
“Chúng ta phải chặn bọn chúng trước khi mọi việc rối tinh lên. Vớ vẩn quá. Đây là tất cả những gì chúng ta cần đấy.”
Người đàn ông nhấc điện thoại của mình và bấm số.