Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§7
7 Sửa Soạn

❊ ❊ ❊

Mặc dầu chưa được hoàn toàn chấp thuận để thi hành chiến dịch, chúng tôi vẫn không ngừng tiếp tục các cuộc sửa soạn.

Sau khi nghiên cứu bức thư của Sir Archibald Nye, các vị Tham Mưu trưởng đã ưng chuẩn trên nguyên tắc. Chúng tôi cố khẩn khoản xin được phép khởi sự ngay, nhưng tới giai đoạn này, xảy ra sự va chạm quyền lợi biết trước không tránh khỏi.

Các ông lớn trong Bộ Tham mưu dĩ nhiên không muốn để lọt cho Đức biết những tin tức mật viết trong thư, vì chiến lược của Đồng minh có thể thay đổi (Nếu có thực cũng chẳng phải là lần đầu tiên!). Mặt khác chúng tôi bắt buộc phải cho bức thư tới đất Tây Ban Nha vào đầu tháng Năm thì chiến dịch mới mang lại kết quả tốt đẹp. Phải để cơ quan điệp báo Đức có đủ thì giờ nhận được tin này, yên chí có thực sự bằng mọi phương pháp phối kiểm, tham định giá trị và báo cáo luận đoán đưa cho Bộ tham mưu hành quân. Bộ này cũng cần có thì giờ để chuẩn bị và gửi lực lượng đến những mục tiêu giả tạo, và nếu ta không muốn Sicile xây cất thêm thành lũy kiên cố thì đừng đợi đối phương hoàn tất các công sự phòng ngự trên đảo ấy.

Rốt cuộc, các quan to trong Bộ Tham mưu Đồng minh đành phải chịu, và thảo luận dứt khoát lần cuối cùng nhưng vẫn dè dặt để tùy ý ngài Thủ tướng do Đại tướng Ismay tường trình lên Nội vụ.

Khi người ta nói với Thủ tướng rằng nếu chiến dịch thất bại, địch quân có thế chú ý đến đảo Sicile, ngài trả lời (như tôi đã thuật ở đoạn trên): “Chẳng sao cả, thằng ngốc đến đâu cũng phải biết chúng ta nhằm tấn công đảo Sicile”. Cũng cần phải báo trước với ngài: tất cả cố gắng của chúng tôi có lẽ rồi uổng công vô hiệu, vì rất có thể xác chết được một người Tây Ban Nha tìm thấy nhưng không cộng tác với quân Đức, và trong trường hợp này giấy tờ sẽ được gửi trả cho chúng ta nguyên vẹn. Thủ tướng cho rằng nguy cơ này không lớn lắm và cười kết luận: “Cần gì! Ta sẽ làm lại một lần nữa.”

Thế là đâu đó đã sẵn sàng, chỉ còn phải thông báo kế hoạch cho Tướng Eisenhower nữa thôi. Nếu ông này phản đối hoặc có sự sửa đổi trong chiến lược toàn bộ trước khi khởi công, chiến dịch “Thịt Ba-tê” sẽ bãi bỏ theo điều kiện tôi đã dự trù trong mục 8 của chỉ thị hoạt động gửi cho Đại úy Jevell.

Trong những lúc sửa soạn, chúng tôi phải làm một việc khó chịu nhất, việc bố trí cho xác chết đi thi hành sứ mạng. Chúng tôi thấy công việc này gớm ghiếc quá chừng. Mặc dầu xác chết, theo nhãn quan chúng tôi, sẽ giúp ích cho xứ sở, nhưng quấy rối giấc ngủ ngàn thu của ông, chúng tôi vẫn cảm thấy chướng và trái ý thế nào!

Ngoài ra lại còn có phản ứng tâm lý lạ lùng mỗi lần nhìn vào thi hài cứng nhắc và lạnh cóng. Lúc này Thiếu tá Martin đối với chúng tôi đã thành một người bạn hoàn toàn có thực. Chúng tôi tưởng như biết ông từ lâu, như một bạn chí thân, vả lại phải thân thiết lắm mới đọc thư tình và thư riêng bạn mình nhận của người yêu và cha mẹ. Thế rồi chúng tôi yên chí quen thuộc Bill Martin từ thời thơ ấu nên bận tâm mật thiết đến tình ái và công nợ của ông ta.

Nói rằng vì sáng tạo ra Martin nên biết ông ta như cha biết con cũng không đúng hẳn, chúng tôi biết ông hơn cả nhiều bậc phụ mẫu biết con cái. Tác hợp ra Thiếu tá Martin chúng tôi phải tìm hiểu tất cả suy tư và phản ứng của ông mỗi khi gặp những chuyện bất ngờ xảy ra. Bởi vậy tuy không thích đến phòng lạnh nhìn thi hài Thiếu tá Martin, Georges và tôi ít ra cũng phải tới đó ba lần, Trước hết, chúng tôi đến quấy nhiễu ông ta để cố chụp một bức hình căn cước và nhân dịp đo lấy kích thước may quần áo và đo chân sắm giày vớ.

Đoạn đến thăm lần thứ nhì thì mặc y phục, xỏ giày vớ sẵn sàng cho ông lên đường, phòng xa phút cuối cùng có chuyện chi trục trặc không kịp sửa chữa chăng? Lo xa như vậy rất đúng vì chúng tôi quên phức đi một điều: Trên đây có nói đến những chữ cứng nhắc và lạnh rắn nhưng chưa từng có kinh nghiệm biết cứng rắn nghĩa là gì? Cũng đã biết mặc y phục cho một thây ma, kể cả quần đùi áo lót, khó khăn vô cùng, lần đến chụp ảnh đã biết trước như vậy, và kết luận dù khó khăn lắm nhưng vẫn có thể làm được. Tuy nhiên mặc quần áo không nói làm gì, về giày vớ mới thật nan giải.

Muốn biết khó khăn rắc rối ra sao, xin quý vị hãy xỏ đôi giày vào khi quý vị lấy gân giữ cho từ mắt cá trở xuống bàn chân, ngón chân cứng đơ như gỗ, bàn chân lại nằm thành hình thước thợ với bắp cẳng! Xin nói ngay không tài nào làm được đâu. Khó quá, rắc rối quá! Làm cho một xác chết lạnh cóng nóng lên rồi đem ướp lạnh trở lại chỉ tổ cho mau thối rữa khi cuối cùng lại để cho xác đó tan giá. Làm như thế sẽ hỏng bét, và sai hết dự đoán của Giáo sư Bernard Spilsbury. Vậy tính sao đây? Chợt nghĩ ra một biện pháp, chúng tôi lấy máy sưởi điện rồi phóng nhiệt riêng từ mắt cá tới bàn chân đoạn vội vàng mang giày vớ cho Martin, đồng thời mặc áo thun, sơ mi, quân phục .v…v… đầy đủ rồi đặt thi thể trở vào phòng lạnh, thầm thì xin lỗi vì đã làm người chết vất vả.

Cuộc viếng thăm thứ ba vào ngày thứ Bảy 17 tháng Tư năm 1913, 8 giờ sáng, khi chúng tôi đến kiểm Thiếu tá Martin đưa đi.

Trước hết, tôi nhét vào túi áo những bức thư riêng và chiếc bóp với giấy tờ căn cước .v…v… Đoạn, thêm vào những giấy má, đồ vật “lộn xộn” một người thường mang trong mình hoặc vô tình ấn đại vào túi quần.

Tất cả cũng khá nhiều, xin coi thử:

— Hai miếng thẻ bài căn cước khắc tên “Thiếu tá Martin F. M. RC”.

— Thánh giá bằng bạc có dây choàng quanh cổ.

— Đồng hồ đeo tay.

— Bóp da bên trong có:

+ Ảnh vị hôn thê.

+ Tập bưu hoa (đã dùng 2 chiếc).

+ Hai bức thư của vị hôn thê.

+ Huy hiệu Thánh Christopher.

+ Thiếp mời tại tiệm “Club du Cabaret”.

+ Giấy lưu thông kiểm soát ra vào Bộ Tham mưu Chiến dịch Liên quân (lồng kiếng nhựa).

+ Thẻ căn cước Bộ Hải quân (lồng kiếng nhựa).

+ Giấy viết thư có tiêu đề đã xé.

+ 1 giấy bạc 5 livres.

+ 3 giấy bạc 1 livres.

+ 1 đồng tiền 5 Shillings.

+ 2 đồng tiền 10 Shillings.

+ 2 đồng tiền 6 pence.

+ 4 pennles.

+ Thư của ông bố.

+ Thư của ông bố gửi cho văn phòng Luật sư MC Kenna.

+ Thư của nhà ngân hàng Lloyds.

+ Thư của văn phòng luật sư Mc Kenna

+ Phiếu của Hội quán Hải quân (đã trả tiền).

+ Hóa đơn (trả tiền mặt) của nhà may Gieves.

+ Hóa đơn mua nhẫn đính hôn.

+ 2 vé xe buýt.

+ 2 vé “sọt-ti” của hí viện Prince de Galles ngày 22-4-1943.

— Hộp quẹt.

— Bao thuốc lá.

— Chùm chìa khóa.

— Mẩu bút chì.

Tôi phải mở một dấu ngoặc ở đây để giải thích hai tấm vé phụ (vé “sọt-ti” cho khán giả đã vô rạp rồi, muốn ra ngoài trong chốc lát lúc đang diễn tuồng hoặc lúc tạm nghỉ) của hí viện Prince de Galles ngày 22-4-1943.

Như tôi đã nói, ngày 17 tháng Tư tôi đến đón Thiếu tá Martin để ông xuống tàu ngày 19. Phải thả ông xuống biển vào ngày 29 hoặc 30 tháng đó, vậy nếu dùng đường hàng không như đã định cho người Đức tưởng lầm, chuyến đi chỉ mất có đúng một ngày.

Suy nghĩ về sự sai biệt thời gian này, chúng tôi bèn tính toán thời khắc biểu ngược chiều lại. Trừ ngày tới Huelva vào khoảng 30 tháng 4, coi chừng 5 hoặc 6 ngày để xác chết lềnh bềnh giạt vào bờ biển sau tai nạn phi cơ ngoài khơi (chúng tôi đã tính toán mức độ rữa nát, lúc đó, sẽ chịu đựng ngâm nước được xấp xỉ thời gian này), tất cả chứng tỏ Thiếu tá Martin đã từ giã London vào ngày 24-4. Chính vì thế mà phiếu trả tiền phòng của Hội quán Hải quân đề ngày 24 tháng 4.

Anh Georges lại có thêm một ý kiến rất hay. Bộ óc đa mưu của anh tính toán rằng khi thấy một cuống vé coi hát, người ta lập tức nghĩ vé đó đã được sử dụng rồi. Chẳng ai ngăn cấm chúng tôi mua vé hát cho một ngày nào đó sau khi xác chết đã thực sự rời khỏi London, rồi bứt rời cuống ra và vứt vé đi.

Vậy thì nhất định phải cho Bill Martin và nàng Pam gặp nhau để từ biệt trước giờ khởi hành của chàng. Chúng tôi cho rằng vở tuồng Sids Fields của rạp Prince de Galles làm cho họ vui thích khuây khỏa, nên đã mua bốn chỗ ngồi (xin coi ở chương 9 sẽ hiểu vì sao mua 4 chỗ). Tôi tách rời 2 cuống vé ra đút vào túi Thiếu tá Martin. Sau này chúng tôi mới biết chi tiết nhỏ nhặt ấy được việc lắm trong tấn tuồng lừa dối và ý kiến giờ chót của Georges thật hữu hiệu, còn phiếu trả tiền phòng lại bị người Tây Ban Nha và bọn Đức bỏ qua không thèm lưu ý.

Sau hết, chúng tôi móc quai chiếc cặp đựng tài liệu quan trọng vào tay Martin, trái hẳn lại với những sắp đặt bố trí đã chỉ dẫn cho Đại úy Jawell. Trước đây chúng tôi định mang chiếc cặp đến tận Clyde, ngoài thùng ống, và trao tận tay cho Đại úy Jawell nhưng tới phút cuối cùng, tôi nhận thấy có thể nhét nó vào trong thùng cùng một lúc với thi hài. Cố nhiên, tôi đã làm như vậy vì như thế còn đề phòng được mọi thiếu sót lãng quên khi thả xác xuống nước ở Huelva. Nhiệm vụ của Đại úy Jewell sẽ rất khó khăn, nhất là gặp trời xấu biển động, ông ta còn bao nhiêu việc phải giải quyết chưa kể đến việc lo lắng an ninh cho chiếc tàu ngầm. Nếu vì vội vàng hoặc bối rối, Đại úy quên khuấy đi, kết quả sẽ tai hại: Thiếu tá Martin trôi vào bãi cát trong khi chiếc ca táp quan trọng yên ổn nằm thu lu trong tủ sắt của Jewell!

Trong khi đã mặc quần áo giày vớ tươm tất cho xác chết, giấy tờ đồ vật đút vào các túi, móc quai ca táp xong, chúng tôi quấn chiếc mền phủ trùm Thiếu tá Martin để khỏi bị cọ xát trong khi đi đường.

Lúc tới phòng lạnh, chúng tôi dựng đứng chiếc thùng lên, đổ đầy bột tuyết carbone, đợi cho tan rồi mới kính cẩn nhấc ông Thiếu tá Martin đưa vào trong ống. Đoạn múc bột tuyết Carbone tưới phủ từ trên tới đáy một lần sau cùng rồi đậy nắp vặn các đinh ốc.

Thiếu tá W. Martin đã sẵn sàng lên đường chiến đấu.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.