Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§21
21 Nhà Tù Moabit

❊ ❊ ❊

Giống như những lần đi trước, khi máy bay ngừng, cánh cửa mở ra, Eric nhìn thấy mấy gã SD đang đứng đợi anh. Anh tự hỏi không hiểu lần này, bọn chúng sẽ đón tiếp anh như thế nào, nếu chiếc mặt nạ của anh đã rớt xuống?

Không có gì lạ xảy ra. Mấy gã SD lái xe đưa anh tới khách sạn Eden như thường lệ. Trước khi ra về, một người bảo anh: “Weber Hugo - Cha của Lisa - sẽ điện thoại báo tin cho anh hay khi nào anh được phép đáp xe lửa đi Hambourg.” Trong khi chờ đợi Eric kêu người gửi dùm anh một điện tín chia buồn tới bà vợ Holtz.

Nửa giờ sau, Ban Giám đốc khách sạn mời anh xuống phòng khách, Eric ngạc nhiên nhìn thấy Weber Hugo, bộ mặt của ông ta coi bộ không mấy thiện cảm. Chuyện gì nữa đây? Eric nhủ thầm.

Weber lịch sự chào hỏi anh:

— Tình cờ tôi qua đây, tôi ghé vô hỏi thăm anh. Mấy người nhân viên của tôi đang lo giấy tờ cho anh đi Hambourg. Trong lúc chờ đợi, xin anh vui lòng cùng tôi đi loanh quanh nói chuyện chơi.

Vừa nói ông ta vừa đi ra phía cửa, Eric đi theo. Bỗng nhiên anh nhận ra tính cách bất thường của câu chuyện, và anh ngừng lai:

— Này ông Hugo, tôi cần phải đi Hambourg gấp. Hay là ông cho phép tôi ngồi đây chờ cú điện thoại của nhân viên phòng ông gọi lại.

— Không sao đâu. Anh đừng lo lỡ chuyến xe. Chúng tôi đã tính toán trước cả rồi.

“Đã tính toán trước cả rồi” Eric cố gắng tìm hiểu ý nghĩa của câu nói trong khi kín đáo dò xét khuôn mặt Weber. Bộ gã này muốn chơi trò “Khôi hài đen” với mình hay sao đây?

Anh lấy giọng hết sức tự nhiên:

— Ông tính đưa tôi đi đâu bây giờ đây?

— Ồ! Chút xíu nữa anh biết liền hà.

Một chiếc xe Limousine màu đen đang chờ đợi hai người ngay trước cửa khách sạn. Viên sĩ quan SD giơ tay chào theo kiểu Hitler, rồi mở cửa xe. Eric vừa mới thò đầu vô đã thấy một đôi giày bóng loáng đang chờ đợi anh. Một gã sĩ quan SD nữa.

Eric ngồi giữa hai viên sĩ quan, anh tự hỏi chắc là Weber sẽ lên ngồi với tài xế. Đúng lúc đó, Weber nghiêng người xuống gã vừa nói vừa đóng cửa xe lại:

— Eric, hãy đi cùng với họ. Lát nữa gặp lại.

Chiếc xe vọt đi. Eric tự nhủ thế là hết!

Anh cố gắng nói một cách thật thản nhiên:

— Chúng ta đi đâu?

Một gã sĩ quan SD lên tiếng:

— Chúng tôi được lệnh đưa ông tới nhà giam Moabit.

Hết giữ nổi bình tĩnh anh kêu lên:

— Nhà giam Moabit? Nhưng tại sao? Chuyện gì xảy ra?

— Chúng tôi không rõ.

Nhà giam Moabit là một trong số những nơi giam giữ, tra hỏi những người làm gián điệp. Những người nào đã vô đó đều ít có hy vọng trở ra. Eric thở hắt ra. Vậy là xong. Chắc là Klara đã tìm thấy mảnh giấy và báo cho Gestapo hay. Anh nhìn ngang. Xe chạy nhanh quá, làm sao nhảy xuống được. Lại còn hai ông hộ pháp SD nữa. Thôi đành phó mặc cho may rủi.

Cuốc xe không lâu. Đến nơi, Eric được dẫn vô một căn phòng. Vẫn không một lời giải thích. Từ căn phòng anh có thể nhìn ra sân nhà tù. Trong phòng để hàng dãy ghế. Hình như đây là một căn phòng họp. Chắc sắp tới là màn tra tấn, hỏi cung? Ánh mặt trời chiếu lấp lánh trên súng liên thanh phía chân tường trước mặt. Nòng súng chĩa vào mặt tường. Ngay lúc đó, một viên trung sĩ tới bên cây súng lắp vô một băng đạn. Lại có màn xử bắn nữa. Không hiểu nạn nhân là ai. Hay là chính anh cũng nên.

Đồng hồ Eric chỉ 12 giờ thiếu 8 phút khi hai người người gác cửa bước vô phòng anh.

— Hãy đi theo chúng tôi.

Eric lặng lẽ bước ra, anh hết sức bỉnh thản. Ra tới sân, anh nhận thấy Weber Hugo, Dr. Teichmann, Aner và một vài người anh đã gặp gỡ trong bữa tiệc nhân dự án thiết lập nhà máy của anh. Bộ mặt người nào cũng tỏ ra nghiêm nghị. Teichmann mỉm cười nhìn anh, một nụ thật khó khăn. Tất cả đều chăm chú nhìn hai người lính đứng bên cạnh cây súng liên thanh.

Vài phút sau khi Eric tới một cánh cửa phía cuối sân mở ra, và một đám tù nhân cùng những người lính gác lần lượt tiến vào trong sân. Đến lúc này, Eric mới hiểu tại sao anh có mặt ở đây. Họ muốn anh chứng kiến quang cảnh xử bắn những gián điệp.

Đám tù nhân đi ngay gần chỗ mọi người đang đứng và Eric rụng rời chân tay khi nhìn thấy Marianne ở trong đám người đó. Đúng là nàng.

Marianne đi không nói. Một người bạn tù phải dìu nàng. Đầu tóc rũ rượi, cặp mắt thất thần, nàng cũng không nhìn ra có Eric đang đứng giữa đám người trong sân. Khi đi ngang đám người đó Marianne cố gắng đi thật thẳng, với dáng diệu cao kỳ cố hữu của lớp người thuộc dòng dõi quyền quý. Hình như nàng cố gắng chứng tỏ, dù bị tra tấn đến đâu chăng nữa, nàng vẫn là nàng. Đó là cách thức hay tỏ thái độ khinh bỉ đối với đám khán giả đứng coi xử bắn.

Eric cảm thấy cơn giận bùng nổ trong người anh. Giận vì thấy bất lực đứng nhìn không thể nào can thiệp. Trong một thoáng, anh đã tính liều nhảy ra, nhưng biết là vô ích nên dằn lại kịp. Vả lại, chỉ một cử chỉ vô ý của anh lúc này là hỏng cả. Bọn họ đưa anh đến đây chỉ vì muốn anh phản bội chính anh. Giả dụ Gestapo đã biết những cuộc gặp gỡ giữa anh và Marianne, thái độ coi như không quen biết của anh cũng nguy hiểm. Nếu nhận là quen nàng, cái đó còn nguy hiểm hơn nữa. Biết làm sao bây giờ?

Một người đừng gần anh bỗng lên tiếng:

Warum machen sie schon nicht schuell? (Tại sao họ không kết thúc đi cho rồi?)

Chỉ nghe giọng nói, anh biết ngay đây không phải là một người Đức. Một người ngoại quốc như anh. À, thì ra họ bắt tất cả những người ngoại quốc du nhập nước Đức phải tới đây dự cuộc xử bắn: một hình thức khủng bố tinh thần, dò xét tâm lý.

Đám tù nhân đứng sắp hàng sát vô chân tường. Những tên lính cũng không để ý đến chuyện dán một tấm băng che mắt nạn nhân, tránh cho họ phải chứng kiến giờ phút đau khổ. Có tất cả 11 nạn nhân. Sau tiếng hô to của viên sĩ quan chỉ huy, mấy người lính chỉnh lại tầm súng. Biết là giờ phút cuối cùng đã điểm, Marianne kiêu ngao ngửng đầu lên, nhìn thẳng về phía trước mặt.

Bắn!

Eric chết sững. Anh có cảm tưởng trong số những viên đạn, có một viên bắn thẳng vào người anh. Marianne oằn xuống vì sức mạnh của viên đạn đập vào, nét mặt nàng tỏ vẻ đau đớn cùng cực, nhưng vẫn không một tiếng kêu thoát ra khỏi cổ họng. Eric chợt thấy mắt nàng sáng lên trong giờ phút cuối cùng của đời nàng, hình như nàng đã nhận ra sự hiện diện của Eric. Và nàng chết, với một lời nhắn nhủ âm thầm anh hãy trả thù cho nàng.

Có tiếng người oang oang cất lên:

Tất cả các du khách nghe đây! Hy vọng mọi người hay coi đó làm gương. Nhưng kẻ có mưu toan hành động phá hoại nước Đức đều chịu chung một hậu quả như vậy! Heil Hitler!

Ít phút sau, đám người lần lượt giải tán. Eric nhìn thấy Weber tiến lại gần anh.

— Ông bạn đi theo tôi, giấy tờ của ông bạn xong xuôi cả rồi. Chắc chắn ông bạn có đủ thời giờ đáp chuyến xe lửa đi Hambourg.

Tại Tổng hành dinh Gestapo, viên thư ký trao cho anh mọi giấy tờ cần thiết. Tiễn Eric ra tận cửa, Weber nói:

— Chúc ông thượng lộ bình an! Rất tiếc phải để cho ông chứng kiến cảnh tượng vừa rồi. Nhưng đó là lệnh trên.

Cơn giận của Eric lại bùng lên. Anh cố nén để khỏi lộ một cử chỉ gì có thể coi như nguy hiểm. “Tôi cũng rất tiếc phải trả thù cho những người vô tội bị các người giết oan. Đó cung là lệnh trên”.

Nhưng làm sao Weber có thể nghe được câu trả lời chỉ nằm ở trong đầu của Eric.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.