Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§8
8 Berlin Trong Thời Kỳ Chiến Tranh

❊ ❊ ❊

Giấy phép di chuyển không thể một hai ngày mà có được. Bá tước Von Nordhog bảo anh như vậy. Eric nhủ thầm, trong thời gian đó anh không nên làm gì vội. Anh bèn quyết định lợi dụng thời gian nhàn rỗi đi viếng thăm thành phố Berlin.

Anh đi bộ hoặc dùng xe điện đi từ phố này qua phố khác. Anh rất lấy làm ngạc nhiên vì rất nhiều nơi bị bom đạn tàn phá. Những hoang tàn đổ nát của khu Opéra khiến cho anh nhận ra một điều, không lực Đức đã quả yếu ớt không sao ngăn chặn nổi phi đội Anh dội bom. Thủ đô Đức quốc, Thư viện Quốc gia cũng bị trúng bom nặng nề. Đâu đâu cũng có những dàn ngụy trang cố gắng đánh lừa phi cơ Anh dội bom xuống những khu vực, dinh cơ quan trọng. Trên nóc nhà tại nhiều nơi có đặt súng phòng không. Những khu đất trống đều được che phủ để tránh phi cơ địch khỏi căn cứ vào đó mà dội bom các nơi khác.

Trong đám đông qua lại, Eric nhận ra nhiều quân nhân trong bộ binh phục xám, xanh hoặc đen. Y phục của Đảng viên Quốc xã mang màu xanh xậm, viền vàng. Cảm động nhất vẫn là những ngôi sao in hình David gắn trên ngực áo mấy người Do Thái, họ bắt buộc phải mang huy hiệu đó.

Khi đi ngang một tiệm tạp hóa, anh bước vô mua một bao thuốc. Bao thuốc mang nhãn hiệu của Mỹ: American Bridge. Anh hơi ngạc nhiên, nhưng khi hút thử, hóa ra thuốc nội hóa làm tại Đức. Tới một rạp chiếu bóng, Eric mua vé vô coi. Anh quá mệt mỏi nên cần một chỗ nghỉ chân. Chẳng cần biết phim hay dở ra sao, anh kiếm một góc yên tĩnh rồi lim dim ngủ. Bỗng có tiếng động lớn làm anh giật mình, thì ra đến đoạn phim thời sự: tiếng súng nổ, bom rơi… khi hết đoạn phim, anh ngủ trở lại.

Đến khi giật mình tỉnh dậy lần thứ hai, anh bỏ ra ngoài, cảm thấy mệt mỏi hơn cả lúc bước vô.

Bên ngoài trời đã tối. Anh quay trở về khách sạn. Vẫn không có một tin tức gì mới mẻ. Herr Schoeff tên một người Đức ở chung phòng với anh cũng đi ra ngoài chưa về. Eric tắm rửa thay quần áo đi xuống quầy bar. Khi trở lên, gã người Đức đã có mặt, cả hai chưa kịp nói chuyện gì bỗng có tiếng còi báo động vang lên. Gã Đức vội vàng chạy ra phía cửa, tay vẫn cầm chiếc áo ngoài vừa mới cởi ra. Gã la to:

— Tại sao anh còn đứng đó?

— Ồ! Vội vàng mà làm chi? Còn lâu máy bay địch mới bay tới.

Anh ở lại căn phòng một lúc rồi mới chạy ra. Không phải vì muốn tỏ ra can đảm, không sợ hãi, nhưng Eric muốn tìm thấy cái cảm giác mình đang sống và đang phải đương đầu với những cơn nguy hiểm, sau những giờ phút mệt mỏi, chán ngán.

Thoạt đầu anh nghĩ nghe thấy tiếng còi báo động réo lên thật khủng khiếp, đèn điện tắt ngấm. Tất cả thành phố chìm vào trong bóng đêm. Rồi những lằn ánh sáng đèn dọi chiếu lên bầu trời, chéo đi chéo lại. Và tiếng súng phòng không bắt đầu xen lẫn tiếng bom nổ. Trần nhà rung chuyển. Qua khung cửa, anh nhìn thấy một chiếc phi cơ trúng đạn đang bốc cháy rồi lao xuống mặt đất. Eric lấy tay bịt chặt hai tai, và chạy vội xuống thang lầu.

Hầm trú ẩn tuy khá rộng nhưng đầy chật người. Người ta đặt ghế ngồi, gối nằm cho từng người một. Eric ngồi ngay bên cạnh cửa hầm. Một người bên cạnh lên tiếng hỏi anh.

— Coi bộ anh chưa quen phải không?

— Đúng thế! Đối với tôi đây là lần thứ nhất…

— Vậy hả.

Người đó bèn giải thích cùng khuyên nhủ những điều anh nên làm. Anh nghe như cái máy trong khi đưa mắt nhìn những khuôn mặt phờ phạc, chán nản, xen lẫn vẻ lo sợ, nhẫn nhục chung quanh anh. Hình như tất cả mọi người đều bận tâm về chuyện: Nếu chẳng may một trái bom rớt trúng căn hầm, bịt chặt mọi lối ra?

Khi hết báo động, Eric lên phòng cùng Herr Schoeff và không dùng thuốc ngủ như mọi lần trước, anh cứ thế thức suốt đêm, chờ đợi tiếng còi báo động bất thần réo lên.

Buổi sáng hôm sau, viên thư ký của Von Nordhog gọi điện thoại yêu cầu anh trình diện tại văn phòng Gestapo lúc 11 giờ. Viên Bá tước coi bộ rất vui vẻ.

— Herr Erickson, giấy phép của ông coi như đã được chấp thuận. Ông có thể tiếp xúc với những người ông cần gặp tại Berlin, Hambourg và tại hai thành phố khác nữa, tùy ông chọn, nhưng với điều kiện phải báo cho chúng tôi hay.

— Cảm ơn ngài!

— Tất cả những áp phe mà ông tính thực hiện sẽ phải qua trung gian văn phòng chúng tôi.

— Vâng! Lẽ tự nhiên là như vậy.

— Mấy người nhân viên của tôi sẽ lo liệu tất cả những giấy tờ cần thiết cho ông.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.