Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§25
25 Giết Hoặc Bị Giết

❊ ❊ ❊

Khách sạn Eric ở cách ở tiệm cà phê chừng mấy chục thước. Anh giơ tay chào Schroeder rồi xăm xăm đi về hướng khách sạn. Nhưng qua một khúc quẹo, Eric dừng lại và rón rén đi trở lui về tiệm cà phê. Lúc nãy anh đã cố tình bỏ quên chiếc mũ. Anh trở vô tiệm lấy chiếc nón và trở ra bằng cửa sau. Trước khi hành động. Anh cần phải bỏ rơi gã nhân viên được lệnh theo dõi anh.

Một chiếc taxi đang đậu gần đó, Eric nhảy ngay lên, kêu tài xế chạy về hướng Schroeder đang đi. Xe chạy được một đỗi, anh nhận ra bóng dáng to lớn của Schroeder trên hè phố. Anh để cho tài xế chạy quá lên trên một quãng rồi kêu ngừng lại. Mở cửa xe, Eric chạy vội vào hiên một căn nhà, rồi đứng yên trong bóng tối, chờ đợi Schroeder đi qua. Anh thấy gã tiến tới một trạm điện thoại gần đó. Eric rời khỏi chỗ nấp, men theo bờ tường tiến lại gần trạm điện thoại. Gã Schroeder vội vàng đến nỗi không kịp khép chặt cửa Cabine, cảm thấy cơ hội đã tới. Eric từ từ rút một con dao vẫn mang theo và rón rén cúi đầu lao tới. Khi mũi dao đâm ngập vào bụng Schroeder, gã này còn cố nói tiếp:

—… Có một tên gián điệp…

Eric một tay bịt miệng gã, tay còn lại cứ thế đâm sâu lưỡi dao vô thân thể Schroeder. Gã ú ớ một hồi rồi lịm dần. Thân hình nặng nề của gã rũ xuống người Eric.

— Chuyện gì vậy?

Một tiếng nói vang lên từ bên ngoài phòng điện thoại. Tim Eric như ngừng lại. Anh nhìn ra, thấy một viên cảnh sát già đứng cách phòng điện thoại chừng vài bước, đang tò mò nhìn vô bên trong. Tối quá, chắc gã chưa nhìn thấy gì. Eric bèn làm ra vẻ đang nói chuyện với người bên kia đầu giây.

— Alo, Gerda! Chờ một chút…

Và anh quay ra nói với viên cảnh sát:

— Không có chuyện chi đâu! Anh bạn tôi đây hơi quá chén, thành thử tôi phải gọi điện thoại báo tin cho bà vợ anh ấy.

— Vậy hả? Ông bạn có cần tôi giúp đỡ một tay không?

— Cảm ơn, tôi có thể lo cho anh ta được mà. Bạn nhậu với nhau.

— Nếu vậy tôi xin kiếu.

Vừa nói gã quay lưng đi, Eric cũng buông tay để cho thân hình Schroeder té xuống. Đứng thở một hồi cho đỡ mệt. Sau đó, Eric chùi sạch lưỡi dao vào quần áo nạn nhân và cất vào túi quần. Công việc cấp bách cần phải làm, đó là tìm mọi cách chuồn khỏi Leipzig, càng sớm càng tốt.

Trở lại Berlin, Eric tới gặp Von Oldenburg. Nhìn mặt ông ta, Eric hiểu rằng có chuyện bất thường.

— Có tin buồn: Reissner bị bắt rồi!

— Thật sao?

Reissner là một cộng sự viên đắc lực của anh. Gã giữ chức Phó Giám đốc một công ty dầu hỏa. Eric thầm nghĩ, Reissner gần như chưa bao giờ trao cho anh một tin tức quan trọng, lý do là gã chỉ ngồi tại Berlin, ít khi xê dịch. Tại sao gã bị bắt?

Anh bảo Von Oldenburg:

— Tôi nghĩ gã bị bắt vì một chuyện khác cũng nên. Hoặc đây là một đòn gió của phe Ulrich. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải đề phòng. Tôi mong rời nước Đức càng sớm càng tốt. Về phần anh chắc không sao bởi vì Reissner chỉ biết có mình tôi thôi.

Eric đi taxi tới tòa nhà Gestapo. Anh phúc trình mọi công tác với Von Nordhog, Teichmann và Hugo. Sau đó, Himmler cho người gọi anh. Gã muốn đích thân nghe anh trình bày mọi việc.

Sau khi kể những gì đã làm, Eric nói:

— Bây giờ, xin ngài cho phép tôi trở về Stockhom càng sớm càng tốt. Tôi muốn trình bày cho các nhà tư bản người Thụy Điển biết sự chấp thuận của ngài.

— Ồ! Khoan đã! Tôi mời anh ở lại dự dạ tiệc do tôi tổ chức vào tối mai. Tôi sẽ giới thiệu cho anh một số nhà tư bản người Đức.

Mặc dầu muốn rời khỏi Berlin ngay lập tức, nhưng Eric cảm thấy khó mà từ chối lời mời của Himmler, anh đành cúi đầu tỏ vẻ cảm ơn:

— Thật hân hạnh cho tôi…

Trong lúc đi ra khỏi tòa nhà Gestapo, Eric nghĩ tới số phận trớ trêu của mình: Nếu Reissner không chịu nổi sự tra tấn và khai anh là gián điệp: bữa tiệc trở thành một bữa cơm cuối cùng của tử tội. Lại còn cái chết của Schroeder không hiểu cảnh sát Leipzig đang làm gì? Liệu họ có phăng đầu mối tới anh hay không? Thôi đành chờ coi.

Trong khi chờ đợi, Eric gửi cho ông Hoàng Charles một bức điện tín “báo động đỏ”. Đối với Gestapo, bức điện văn chỉ có giá trị như mọi bức văn khác: “Trở lại cỡ hai ba ngày sau. Công chuyện làm ăn tốt đẹp. Erickson”. Nhưng ông Hoàng Charles khi đọc xong chắc là sẽ hoảng hồn lo ngại và tìm đủ mọi cách gỡ rối cho Eric.

Suốt ngày hôm đó, Eric như ngồi trên lò lửa. Anh đã tính nhờ điệp viên OSS lo rút dù dùm anh, và rời bỏ cuộc tiếp tân do Himmler tổ chức. Nhưng làm như vậy là hủy bỏ tất cả, chưa biết chừng còn làm cho bao nhiêu người khác bị bắt.

Đến trưa, có người đập cửa phòng anh:

— Herr Erickson, có điện tín.

Eric ngạc nhiên. Bức điện của anh gửi đi hồi sáng chắc chắn hiện giờ vẫn còn nằm tại phòng kiểm duyệt, chưa được phép chuyển đi. Tại sao lại có người điện tín cho anh?

“Vợ đau nặng. Trở về càng sớm càng tốt. Bác sĩ G. Peterson”.

Eric nhảy lên vì mừng rỡ. Chuyện này ngoài sự tưởng tượng của anh. Nếu nói may mắn, bức điện tín còn hơn cả sự may mắn. Nó đúng là phép lạ.

Anh vội điện thoại cho Von Nordhog ông ta đã biết tin đó trước cả anh:

— Văn phòng tôi cũng nhận được bản sao bức điện tín lối chừng nửa giờ. Thành thật cầu chúc bà nhà mau khỏe trở lại.

— Ồ! Cảm ơn ngài. Nếu có thể xin ngài can thiệp cho tôi đáp chuyến phi cơ sớm nhất và chuyển dùm tôi lời cáo lỗi lên ngài Reichsfuhrer về bữa dạ tiệc tối nay.

— Được rồi, để tôi lo cho.

Một giờ sau, Eric đang ngồi trước mặt Von Nordhog với tấm vé máy bay cầm trong tay. Như vậy là Himmler đã không nghi ngờ gì anh. Không biết số phận Reissner hiện giờ ra sao. Một điều Eric chắc chắn, đó là Reissner đã không khai gì cả.

Tại sân bay Eric gặp cả Lisa trong số người đưa tiễn anh. Ngạc nhiên, anh tiến lại gần nàng.

Lisa nói nhỏ:

— Thấy anh không lại nhà, tôi hỏi ba tôi mới hay anh phải về Stockholm gấp.

— Nhưng chuyện chi vậy?

— Vẫn chuyện tôi đã tính nhờ anh lần trước. Lần này câu chuyện hơi thay đổi: vị giáo sư tôi nói chuyện với anh bữa đó, ông ta đã chết rồi. Tôi nhờ anh mang dùm tập bản thảo của ông ta ra ngoại quốc.

Nhìn vẻ mặt Lisa, Eric đã tính nhận lời. Nhưng đột nhiên anh thay đổi quyết định. Không được, một chút sơ hở có thể làm tiêu tan tất cả mọi hy vọng. Nếu SS khám xét anh, chắc chắn anh sẽ bị giữ lại.

— Lisa, thành thật xin lỗi, tôi không thể nào giúp cô việc đó. Không có gì chứng tỏ hành lý của tôi không bị kiểm soát.

Và anh vội bỏ đi, bởi vì sợ rằng, nếu đứng lại, bắt buộc anh lại thay đổi thái độ một lần nữa, khi Eric bước lên phi cơ, anh quay lại phía Lisa thì nàng đã biến mất từ lâu.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.