Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§6
6 Sáng Tạo Một Nhân Vật

❊ ❊ ❊

Ngay từ lúc đầu, Thiếu tá Martin đã trở thành “người quan trọng” với chúng tôi. Đương nhiên chúng tôi muốn những ai điều tra về ông ta cũng nhận thức như vậy. Càng bình thường vụ này càng buộc người ta phải tin. Ngoài ra tôi quả quyết: trong một vấn đề quan trọng cỡ này, người Đức sẽ nghiên cứu tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ nhặt để kiểm xem có gì trục trặc ngõ hầu yên chí tất cả đều xác thực chứ không phải là một trò sắp đặt. Mãi sau này khi hết chiến tranh tôi mới biết mình làm đúng, cẩn thận có hơn, vì người Đức đã chú ý đến cả hai cuống vé coi hát chúng tôi nhét vào túi Thiếu tá Martin.

Để xác định rõ rệt nhân vật Thiếu Tá Martin, phương pháp chúng tôi là luôn luôn thảo luận về ông ta gần như kiểu bới lông tìm vết nói xấu một người bạn thân thiết! Trên thực tế, nói đến mãi thế rồi cứ tưởng ông ta chính là bạn thân từ thuở nhỏ. Tuy vậy, phải thú nhận rằng mặc dầu Thiếu tá Martin đối với chúng tôi hoàn toàn có thật, chúng tôi vẫn cố gắng nhào nặn nhân sự và câu chuyện của ông chiếu theo nhu cầu công tác.

Như đã nói ở trên, chúng tôi đã ấn định Thiếu tá là một sĩ quan khá xuất sắc, được cấp trên tín nhiệm chỉ có một vài khinh xuất, sơ ý rất tầm thường như đánh mất giấy căn cước và để quá hạn không đem đổi thẻ công vụ. Căn cứ vào đó, chúng tôi nhét vào túi ông những đồ vật chứng tỏ các đặc điểm của ông: Không còn cách nào cho người Đức biết thêm nhân tính Thiếu tá Martin hơn nữa. Theo chúng tôi, ông thích mua vui, vậy ông phải nhận được thiếp mời đến hộp đêm. Ông phung phí quá trớn nên mới có chuyện ngân hàng biên thư về việc thanh toán công nợ. Ông đã đến trọ tại Hội quán nhà binh khi ngang qua London, nên có biên lai tiền phòng chứng minh thời gian tạm trú sau cùng tại Thủ đô.

Tất cả những thứ đó làm cho hình hài của ông thoát ly khỏi trạng thái trừu tượng để có một phong dạng rõ rệt. Nhưng làm thế nào tạo cho ông ta một đời sống thực sự? Chỉ có một cách là nhét vào túi ông những bức thư có tính chất thật riêng tư, vả lại, nếu có thể giữ một người đi dạo vỉa hè và để khám xét, ít khi ta thấy trong mình người ấy một vật gì khác hơn là những giấy tờ vô giá trị.

Chúng tôi đi đến kết luận: muốn chắc chắn kiếm thấy trong một người những thư tín nhờ đó ta hình dung ra cuộc đời của y, cần phải vớ được một chàng mới đính hôn mang theo thư tình và đang dự tính đến hôn nhân. Bởi thế chúng tôi quyết định thu xếp một cuộc “hôn phối trong tương lai” giữa Thiếu tá Martin với một thiếu nữ quen biết đúng trước khi chàng xuất ngoại. Vậy thì, đầu tháng Tư Thiếu tá Martin làm quen rồi đính hôn ngay với một cô gái mỹ danh là Pam. Nàng đưa tặng một tấm hình kỷ niệm, chàng biếu chiếc cà rá đính hôn và nhận được hai bức thư nồng nàn, một viết trong ngày nghỉ cuối tuần, một tại văn phòng nàng làm việc lúc vắng mặt ông sếp, bức thư sau tràn ngập cảm xúc vì chàng cho biết sắp phải đi công tác ở ngoại quốc.

Chàng sẽ mang theo tấm hóa đơn chiếc nhẫn đính hôn, dĩ nhiên chưa trả tiền vì còn đang thiếu nợ nhà băng. Sau hết chàng còn có ông bố già không tán thành những cuộc hôn nhân thời chiến và khẩn khoản ép con trai phải làm chúc thư trước đã, nếu cứ khăng khăng quyết định lập gia đình một cách vội vàng cẩu thả.

Với vài ba bức thư, không thể cao vọng dựng nên một nhân vật rõ rệt hơn được nữa, nhưng các thư đó phải có vẻ thật và phải… nhờ người viết.

Dĩ nhiên chúng tôi có thể tự tay thảo ra: phần lớn chúng tôi đã biết quá về giấy nhà băng thúc nợ, nhiều người đã làm chúc thư và ai chẳng nhận được thư tình? Nhưng tôi tưởng tốt hơn nên nhờ đến những kẻ có đủ điều kiện hoặc thành thạo để khỏi nhầm lẫn.

Một vài việc không khó khăn gì lắm, một người trong bọn chúng tôi vừa được giấy mời để trống tên đến dự khiêu vũ ở quán Club du Gabaret. Thế là thiếp mời đi hộp đêm đã có sẵn. Thư đòi nợ của ngân hàng cũng dễ kiếm. Một bạn khác xoay xở được giấy của nhà băng Lloyds, đề ngày 14 tháng 4 nhắc nhở Thiếu tá Martin phải thanh toán món tiền chừng 79 livres (bảng Anh) về vụ này, có người nêu lên câu hỏi: thường thường thư đòi số tiền tương đối ít ỏi có bao giờ do ông Phó Tổng Giám đốc ở trụ sở Trung ương ký không? Tôi đã nghĩ đến điều ấy, vì rút kinh nghiệm cay đắng của bản thân, loại thư này thường do một Giám đốc chi nhánh vẫn ký loại thư này, nhưng trong trường hợp đặc biệt, rất nhiều khi giấy thúc nợ được gửi đi từ trụ sở Trung ương ngân hàng. Sĩ quan đi kiếm tài liệu này được ra vào trụ sở chính của Lloyds Bank, chúng tôi dùng ngay anh ta vào việc đó. Tôi nghĩ người Đức không có kinh nghiệm của chúng tôi về thiếu nợ nhà băng, và nếu món tiền 79 bảng không lớn lắm họ sẽ thấy ngay ông bố của Thiếu tá Martin là người thế nào rồi.

Lá thư do ông Whitley Jones Phó Tổng Giám đốc ngân hàng Lloyds đọc, đánh máy trong văn phòng nhà băng và ông ký tên, viết như sau:

LLOYDS BANK LTD.

TRỤ SỞ TRUNG ƯƠNG.

LUÂN ĐÔN EC.3.

Ngày 14 tháng 4 năm 1943

Kính gửi: Thiếu tá WILLIAM MARTIN

Thưa ông!

Được biết, mặc dầu nhiều lần thúc dục, ông vẫn chưa thanh toán cho chúng tôi món tiền 79 livres.

Vậy xin báo tin nếu ông không gửi trả, chúng tôi bắt buộc phải thi hành những điều cần thiết để tự bảo vệ quyền lợi.

Kính chào ông.

(Ký tên) E. WHITLEY JONES

Phó Tổng Giám đốc

Bức thư này sẽ gửi qua bưu điện cho Thiếu tá Martin ở Hội quán Hải quân nhưng cố tình gửi lộn đến Câu lạc bộ Lục quân (để anh gác cổng tại đây ghi vào: “Không có ở địa chỉ này” và biên thêm “thử coi ở Hội quán Hải quân số 94, Picadilly”. Như thế người ta sẽ phải tin đó là một bức thư có thật và Thiếu tá Martin mang theo cùng với phong bì cũng rất hợp lý.

Một người trong bọn chúng tôi đến thương lượng với Hội quán Hải quân xin một phiếu đề ngày mồng 2 tháng 4 làm biên lai tiền phòng chứng tỏ Thiếu tá đã tạm trú ở Hội quán trong những đêm từ 18 đến 23 tháng 4-1943. Ngoài vấn đề dựng đứng ra một nhân vật hữu hình, giấy này còn cho thấy hẳn hoi Thiếu tá Martin ngày 24-4-1943 vẫn còn ở London.

Lấy hóa đơn cho chiếc nhẫn đính hôn cũng dễ. Tôi quyết chọn tiệm S. J. Phillips, nhà buôn nữ trang châu báu ở Đại lộ Bond, vì biết họ thường giao thiệp thương mại với ngoại quốc, rất có thể bên Đức có người đã nhận được giấy tờ thư tín trên tiêu đề có in, tên và địa chỉ nhà hàng đó, nếu đem ra so sánh sẽ thấy ngay hóa đơn của Martin là chính xác. Hóa đơn đề 19-4-43, nhưng ghi rõ đã mua ngày 15 cùng tháng.

Kiếm được các giấy tờ nói trên không khó khăn gì nhưng cũng làm bận tâm không ít, vì dĩ nhiên chúng tôi chẳng thể nói xin về để làm gì, nếu bảo đó là công tác Mật, thiên hạ sẽ bàn tán bép xép dông dài. Ngược lại nếu đưa ra một duyên cớ nghe xuôi tai, chắc chắn những nơi cung cấp giấy tờ sẽ kín tiếng. Tôi bèn bịa ra một câu chuyện đánh lạc mọi người, nói rằng có kẻ khả nghi đang chú ý tới những quân nhân túng thiếu, vậy cần có tài liệu chứng tỏ sự quẫn bách của một vài sĩ quan, rồi giả bộ đánh rớt vương vãi gần chỗ kẻ khả nghi kia xem hắn định làm trò gì, có thái độ nào? Câu chuyện bịa nghe chừng cũng lọt tai nên được mọi người vui lòng giúp đỡ và không hề có sự tò mò thọc mạch làm lộ bí mật.

Thế là trong công tác thu xếp lớp lang, đã tính xong các “vai phụ”, đến lượt tìm những “vai chính” cho tấu tuồng.

Trước hết, cần phải có một tấm hình của Pam, vị hôn thê của Thiếu tá Martin. Tôi yêu cầu tất cả các thiếu nữ trong văn phòng mỗi người cho mượn một tấm ảnh rồi treo lên “triển lãm” để bọn tôi ngắm nghía, theo đa số lựa lấy một vài tấm vừa ý nhất rồi gạn lọc để cuối cùng chọn một cô được toàn thể coi như đẹp và duyên dáng nhất. Đó là một thiếu nữ đang trông coi tài liệu tối mật của Bộ Chiến tranh, chúng tôi ngỏ lời muốn sử dụng tấm hình cô làm ảnh một vị hôn thê tưởng tượng cho người nào đó, cô ưng thuận cho phép liền.

Trong bọn tôi không một ai đủ tài viết nổi một lá thư tình, kể ra cũng không phải là một lỗi, vì có là đàn bà đâu mà biết được tâm trạng phụ nữ? Cũng hơi tế nhị khi hỏi một thiếu nữ có viết nổi một tình thư, một “ca khúc yêu đương” thượng thặng. Chúng tôi bèn yêu cầu một nữ thư ký trong phòng tìm hộ một ban gái làm dùm việc đó. Cô này bằng lòng lo liệu nhưng chẳng bao giờ muốn tiết lộ danh tính tác giả hai lá thư bất hủ mà Thiếu tá Martin sẽ mang theo.

Bức thư thứ nhất được viết trên thứ giấy riêng của ông anh rể tôi. Nhất định như thế, vì tôi biết chắc không một người Đức nào lại cầm lòng nổi khi thấy một địa chỉ có tính chất đặc thù của cảnh sắc hoàn toàn Anh quốc như: Trang viên Ogbourne…vv…

Đây là nguyên văn bức thư đó đề ngày Chủ nhật, 18:

TRANG VIÊN OGBOURNE

ST. GEORGE MARLBOROUGH, WILTSHIRE.

Chủ nhật, 18.

Anh Bill yêu quí!

Anh ơi, không gì buồn thảm bằng tiễn đưa người yêu ra tận bến tàu. Xe lửa đi rồi, lòng em trống rỗng phải cố nghĩ đến những tuần lễ chúng ta sung sướng bên nhau, nhưng vẫn không tan được mối sầu.

Em nhớ lại bữa qua chúng ta ở cạnh nhau, trời ơi tuyệt thú! Em biết nhiều người đã từng nói: vũ trụ, thời gian hay ngừng lại, dù rằng một phút! Nhưng thôi, nghĩ đến làm gì, em gạt nước mắt, cố mỉm cười.

Đọc thư anh, em khích lệ vô cùng! nhưng đừng ca tụng em nhiều quá, em trở nên kiêu căng tự đắc đấy. Em thật không xứng đáng chút nào, chỉ sợ rồi anh sẽ thấy ngay đó thôi.

Em nghỉ cuối tuần với má và chị Jane ở đây, một nơi kỳ thú, mọi người đều dễ thương, ân cần săn sóc em. Tuy nhiên em vẫn buồn nản quá sức mình, chỉ mong đến thứ Hai để lại lao đầu vào công vụ. Đời lố bịch quá phải không anh?

Anh Bill yêu dấu, khi nào thu xếp xong, nhớ cho em biết ngay đừng để phải đi công tác xa xôi như trước nữa nhé. Bây giờ chúng ta đã biết nhau, thật là có phước, xa anh em chịu không nổi đâu.

Yêu anh muôn vàn.

Em của anh

PAM

Tiếp theo là một lá thư khác viết trên hai tờ giấy loại thường, thứ giấy pelure mỏng dùng trong công sở để đánh máy bản sao. Mở đầu nàng viết: “Viết trong văn phòng, thứ Sáu, 21”. Đoạn đầu bức thư, chữ ngay ngắn, nhưng đoạn cuối viết nguệch ngoặc vì bất chợt nghe tiếng ông sếp trở về, nội dung như sau:

Tại văn phòng, thứ Sáu, 21.

Anh Bill yêu quý!

Lão khọm vừa ra khỏi, đi vắng chừng nửa tiếng, em lợi dụng cơ hội nguệch ngoạc vài lời điên rồ.

Thư của anh tới sáng hôm sau, đúng lúc em vội vàng đi làm, và đi làm trễ như thường lệ. Thư anh đáng yêu quá. Nhưng sao lại có đoạn ám chỉ anh sắp phải đi công tác nơi xa? Dĩ nhiên em không nói chuyện đó với ai, em không bao giờ nhắc lại những điều anh cho em biết, nhưng anh không đi ngoại quốc đấy chứ? Phải không anh? Vì em không muốn thế, em không muốn thế, anh bảo hộ em cho các sếp anh biết rằng em không muốn thế. Anh yêu, tại sao chúng ta lại gặp nhau trong thời chiến? Thực vô lý quá, anh nhỉ? Nếu không có chiến tranh chúng ta có thể sắp làm lễ thành hôn rồi: chúng ta dắt nhau đi dạo phố sắm sửa, mua đồ rồi. Và em khỏi phải ngồi thu lu trong căn phòng kinh khủng của Chính phủ suốt ngày đánh máy những báo cáo vớ vẩn. Em nhận thấy công việc của em thật vô tích sự, nhưng có rút ngắn chiến tranh được đâu?

Anh Bill yêu dấu, em sung sướng quá vì chiếc nhẫn anh cho, mua làm gì? Anh thật điên rồ! Anh biết em thích hột xoàn chừng nào! Em đang ngắm nghía nó đây.

Tối nay em sẽ cùng với Foe và Hazel đến dự một buổi dạ hội có khiêu vũ, chắc là buồn tẻ, hình như bọn họ sẽ dẫn một anh chàng nào nữa tới. Anh đã biết bạn bè của bọn này: anh chàng hẳn là lô hầu, đầu sói tròn vo! Em sỗ sàng bất nhã quá phải không anh? Nhưng chắc anh hiểu vì sao em lại nói thế? Anh hiểu chứ?

Anh ơi lễ Phục sinh em được nghỉ Chủ nhật và thứ Hai, cố nhiên em sẽ về quê, nhớ đến thăm em nếu có thể được, nhưng nếu anh bó buộc phải ở lại London, em sẽ đến thăm rồi chúng ta cùng nhau hưởng một ngày êm dịu.

(À này, Dì Marianne dặn em lần sau đến thăm dẫn anh lại ăn cơm tối, nhưng không vội gì, phải không anh?)

Lão khọm đã trở về, em xin ngừng bút.

Tha thiết yêu anh và hôn anh.

PAM

Theo ý chúng tôi, thư viết tuyệt cú, đúng như mong đợi.

Để viết thay cho thân phụ Thiếu tá Martin, chúng tôi lựa được một sĩ quan trẻ tuổi thảo cho một tác phẩm hảo hạng. Đọc thư không ai dám bảo là bịa đặt vì nội dung đầy vẻ kiểu cách lối cổ xưa. Chỉ có một ông bà già tòng cổ mới viết nổi. Xin coi sẽ biết:

Khách sạn Lion Noir

Mold, Bắc Galles

ĐT. số 98

13 tháng 4 năm 1943

William con,

Khách sạn nơi ba tạm trú không còn đủ tiện nghi như thời tiền chiến, như thế chẳng đặng đừng, vì ba không muốn tới ngủ tại nhà bà cô con, hiện nay gần như không thể ở được, nhất là đối với người già vào tuổi ba, vì đầy tớ con hầu ít ỏi và phải hạn chế than củi để sưởi.

Ba định đi London lưu lại đó những ngày 20 và 21 tháng Tư và muốn nhân dịp gặp con.

Trong thơ này ba gửi cho con coi bản sao bức thư ba gửi cho luật sư Gwatkin thuộc Văn phòng luật sư Mc Kenna nói về chuyện riêng của con. Con sẽ thấy ba mời ông ta dùng cơm trưa ở nhà hàng Cariton (Ba nghe nói nhà hàng đó vẫn còn mở) vào 1 giờ kém 15 phút trưa ngày thứ Tư, 21.

Con hãy cố thu xếp đến cùng ăn. Không thể đợi con rồi mới bắt đầu, vậy nếu đến, phải đúng giờ.

Priscilla, chị họ con gửi lời hỏi thăm đấy. Nó đã khôn ngoan hơn trước, nhưng ba không thể nói rằng việc làm trong quân đội đã cải thiện thói nết kiểu cách của nó. Về điểm này, e rằng nó giống như ba nó…

Bản sao bức thư gửi cho luật sư:

Khách sạn LION NOIR

MOLD, BẮC GALLES

Ngày 10 tháng Tư

Kính gửi: Luật sư F. A. S. GWATKIN

Văn phòng L. S, MC KENNA & CTY, 14

Công trường WATERLOO

London S. W. 1

Thưa ông,

Tôi đã nghiên cứu kỹ càng thư của ông nói về tặng sản tôi định cho con trai tôi William nhân dịp nó kết hôn. Những điều khoản trong bản dự thảo của ông đều hợp lý trừ một điểm.

Trong cuộc hôn nhân này, người đàn bà không đem lại của hồi môn, tôi nhận thấy không công bằng nếu bắt buộc phải bảo đảm cho người vợ, sau khi William chết đi, một nguồn lợi của tài sẵn do tôi cung cấp. Tôi chỉ thỏa thuận về điều này trong trường hợp sẽ sinh con cái sau khi họ thành gia thất.

Bởi vậy, yêu cầu ông sửa đổi lại bản dự thảo để ấn định rõ ràng, nếu có con, lợi tức sẽ giao cho người mẹ tới khi người này tái giá (nếu có) hoặc tới lúc lũ nhỏ đến tuổi thành nhân. Sau đó, chỉ những đứa con mới được quyền thụ hưởng.

Tôi định đến London hai ngày 20 và 21 tháng Tư. Tôi rất hân hạnh nếu ông thu xếp tới dùng cơm với tôi ở nhà hàng Carlton hồi 1 giờ thiếu 15 trưa - ngày thứ Tư, 21. Nếu ông vui lòng mang bản chúc thư mới sửa lại, chúng ta sẽ cùng nghiên cứu kỹ càng một lần nữa,

Tôi đã biên thư cho William, hy vọng nó sẽ cùng đến.

Chân thành kính chào

(Ký tên) J. G. Martin.

Chúng tôi đã lựa khách sạn Lion Noir ở Mold, không những vì nó có địa chỉ đặc biệt Anh quốc làm cho người ta cảm thấy vẻ thực, mà còn vì phù hợp với sinh quán của Thiếu tá Martin ở Cardiff. Hy vọng chủ nhân khách sạn thứ lỗi cho chúng tôi đã lấy và sử dụng giấy viết thư của nhà hàng và nhất là đã gièm pha sự tiện nghi của khách sạn thật ra lúc nào cũng được danh tiếng

Sau hết, tôi có người bạn cộng tác với Văn phòng Mc Kenna đã bổ túc cuộc dàn cảnh bằng lá thư sau đây viết trên giấy tờ riêng của văn phòng đó:

MC KENNA & CTY

Trạng sư đại tụng

Công trường WATERLOO

London S. W. L

Ngày 19 tháng 4-1943

Kính gửi: Thiếu tá W. Martin, Thủy quân Lục chiến

Hội quán Hải Quân, 94 Piccadilly, London

Thưa ông,

Trân trọng cảm ơn ông đã biên thư trả lời và chấp thuận bản dự thảo chúc thư của chúng tôi. Chúng tôi sẽ ghi thêm món tiền 50 livres ông tặng cho người hầu cận, và ông Gwatkin, cộng sự viên chúng tôi sẽ đem lại bản chính vào dịp gặp ông ngày 21, để ông ký tên.

Ông Thanh tra sở thuế có hỏi chúng tôi về chi tiết lương bổng phụ cấp của ông những năm 1941-42 để ấn định tiền miễn giảm thuế khóa trong thời gian đó. Chúng tôi không có tài liệu về việc này, vậy xin ông vui lòng cho biết.

Kính chào ông,

MC KENNA & CÔNG TY

Khi đọc lại tất cả những tài liệu trên, chúng tôi thấy các giấy tờ đó cho ta cảm giác đứng trước một người sống, một người hiện hữu thật sự. Xét cho kỹ, với một vài tờ giấy tìm được trong túi áo của một người, ta không thể làm hơn được nữa.

Tuy vậy, vẫn cần đề phòng cẩn bị trước khi trao thư cho Thiếu tá Martin. Trừ những thư tình ra, tôi lấy hết giấy tờ mang theo bên mình cho có vẻ cũ đúng với thời gian. Nhưng với mấy bức thư của cô Pam, thật là rắc rối, nhất là hai tờ giấy pelure mỏng. Những thư này, đọc đi đọc lại nhiều lần, không thể còn ở tình trạng mới nguyên, nhưng không thể đem vò ra rồi vuốt thẳng như có người thiếu suy xét đã đề nghị với tôi.

Một tờ giấy bị vò nhàu đem mài nhẵn, đánh bóng thế nào cũng không hết vết nhăn, và có bao giờ Thiếu tá Martin lại vò nát loại thư quý báu đó? Kiên nhẫn làm như chính ông ta phải làm, tôi giở ra gấp lại nhiều lần, và cũng đánh bóng lên quần áo cho giấy có vẻ đã được giở đến luôn, nên kết cục thư của nàng Pam giống hệt như những tấm giấy người tình đọc đi đọc lại không biết chán.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.