Cuộc hôn lễ của Erickson và Ingrid cử hành một cách hết sức thân mật. Con số người có mặt thật ít ỏi. Sau khi đã cho người yêu biết rõ bí mật của đời mình, Erickson yêu cầu nàng dời ngày thành hôn, nhưng Ingrid vẫn khăng khăng không chịu. Nàng chấp nhận cùng hy sinh:
— Dời hôn lễ? Bộ anh tính chờ tới khi hết chiến tranh mới lấy nhau hả?
— Nhưng em có thể thành người vợ góa.
— Lấy em, anh càng dễ thành công hơn. Một người đàn ông vừa mới lấy vợ đâu dám hy sinh thân mình về lý tưởng mơ hồ?
Họ về một vùng nông trại để làm hôn lễ. Sau mười lăm ngày sống êm ả, hưởng tuần lễ trăng mật, họ trở lại Stockholm với tất cả tấm lòng hăng say “sẵn sàng tiếp tay với Đức Quốc xã chống lại Đồng minh”. Họ chọn những tiệm ăn có nhiều người Đức lui tới và trong khi bàn luận họ làm ra vẻ chỉ có cách theo người Đức mới bảo vệ nổi gia tài đồ sộ của họ, và chỉ có lý tưởng Nazi mới xứng đáng cho toàn thế giới noi theo. Không những nói không thôi, họ còn cậy cục xin gia nhập Phòng thương mại Đức quốc tại Stockholm. Dưới con mắt của đám dân trưởng giả trong thành phố, cả hai đúng là những tay hoạt đầu dơ dáy đi tiên phong trong phong trào theo Đức.
Vào thời kỳ này, thành phố London bị oanh tạc hoài hoài. Những người dân Thụy Điển, mặc dù trung lập nhưng vẫn tỏ ra khoái chỉ trích người Đức. Họ sẵn sàng bênh vực đám dân Anh hàng ngày bị ăn bom. Thái độ chống đối của họ rõ rệt đến nỗi, một lần trong một bữa tiệc khoản đãi các viên chức ngoại giao Đức quốc của các vị nhân sĩ trong thành phố, viên cố vấn tòa Đại sứ Đức. Wilhelm Kortner đã giận dữ la lên:
— Trời vừa mới bắt đầu mưa ở London, thế là dân chúng ở đây đã vội vàng mở lớn mấy cây dù ra rồi!
Muốn được phép qua Đức với tư cách một chuyên viên kiêm nghề nhập cảng dầu hỏa, Erickson phải làm sao tới gần được hai người có thế lực nhất trong tòa Đại sứ Đức quốc tại Stockholm, đó là Kortner, người của Himmler và Bruno Ulrich, tùy viên thương mại. Người thứ nhất coi bộ chịu Erickson, ngược lại Ulrich tỏ ra rất không có cảm tình với anh. Anh ta từ chối thẳng thừng:
— Tôi không tin tưởng một chút nào vào một thằng cha Hoa Kỳ.
— Nhưng tôi đâu phải dân Hoa Kỳ. Tôi người Thụy Điển mà!
— Đối với tôi, một thằng cha đã sinh đẻ ở Hoa Kỳ, thì luôn luôn suốt đời gã là dân Hoa Kỳ!
Sự từ chối của gã làm cho Erickson tức tối vô cùng. Vậy là sau bao nhiêu cố gắng, cuối cùng nước lã vẫn hoàn là nước lã. Chẳng lẽ anh đã đi tới ngưỡng cửa của sự thành công, vậy mà phải quay trở về, chỉ vì một con chó gác cổng quá thính mũi?
Anh nói với Ingrid:
— Phải tìm đủ mọi cách vượt qua thằng ngu đó! Phải làm sao chọc tức gã Kortner làm sao cho gã cảm thấy gã không có một kí lô nào trước thằng cha ngu đần kia.
Vợ anh mỉm cười:
— Nhưng gã có ngu đần đâu! Gã quá khôn ngoan, quá đa nghi là đằng khác!
Tình cờ một bữa, dịp may đã đến với anh. Bữa đó, Erickson đang ngồi ăn với một gã người Đức Nazi chuyên môn áp phe, bỗng nhiên có tiếng người gọi:
— Chào Eric, mạnh khỏe không?
Anh quay lại. Thì ra Paul Wallenberg, một trong những người bạn rất thân của anh. Anh ta là một tay mại bản khá quan trọng, gốc Do Thái. Mặc dù Eric cắt đứt mọi liên lạc với anh ta từ ít lâu nay. Nhưng ngược lại, Paul Wallenberg coi như chẳng có chuyện xảy ra. Khi gặp nhau, anh ta vẫn niềm nở hỏi han như trước.
Thoáng nhìn thấy Kortner và Ulrich tại một chiếc bàn gần đó, Eric bèn nắm ngay lấy cơ hội quý báu. Anh đứng dậy, làm ra vẻ giận dữ vì bị quấy rầy, la lên khá lớn:
— Thưa ông Wallenberg, đã nhiều lần tôi yêu cầu ông đừng làm phiền tôi, nhất là tại những nơi lịch sự như nơi này. Tôi không có thói quen giao thiệp với những người Do Thái.
Wallenberg ngạc nhiên nhìn Eric. Sau đó, ông ta không nói một tiếng nào và rời khỏi căn phòng.
Ngày hôm sau, Eric nhận được một bức thư:
Tôi không tin rằng người bạn cũ của tôi có thể thay đổi nhanh chóng như vậy. Chắc chắn là người đó đang theo đuổi một mục đích gì rất là đặc biệt.
Nếu tôi đoán trúng, tình trạng đoạn giao giữa chúng ta chỉ là tạm thời.
Cầu chúc bạn thành công.
W.
Eric đưa lá thư cho Ingrid coi. Nàng la lên:
— Trời đất! Anh ta hay thiệt!
— Anh ấy nhìn thấu tim đen của anh. Hy vọng tụi Đức không có thằng cha nào cừ khôi như anh ấy.
— Thì thằng cha Ulrich đó!
— Để coi.
Trong khi ngồi bàn đốt bỏ lá thư, Eric cũng sung sướng thầm nghĩ vậy là ít nhất còn có một người bạn thân hiểu rõ anh.