Bây giờ tôi phải được sự tán đồng tổng quát về nguyên tắc của chiến dịch.
Trước hết như thường lệ cần phải đặt ám hiệu (tên mật cho chiến dịch). Trừ trường hợp một vài chiến dịch do chính Thủ tướng sáng tác danh xưng, các mật hiệu đều lựa chọn trong những ban do chúng tôi thành lập cho các cơ quan quân đội và các bộ chỉ huy.
Tôi bèn đi tra cứu các danh xưng dành riêng cho Hải quân và thấy tên mật “Thịt Ba-tê” vừa mới được trả về cho bản danh sách sau khi đem dùng cho một chiến dịch mới thành công ít lâu trước. Trong thời gian này, ý thức khôi hài của tôi biến thành gớm ghiếc, tên mật đó hình như có triệu chứng tốt đẹp nên kế hoạch của chúng tôi trở thành Chiến dịch thịt ba-tê!
Cho thi hài trôi giạt vào nơi nào, hoàn toàn thuộc về phần tôi quyết định, tôi bèn lựa chọn Huelva, một nơi thuận tiện nhất nếu công việc trôi chảy vì ở vùng đó người Đức có một điệp viên rất mẫn cán giao du rất rộng trong giới chính quyền Tây Ban Nha. Nếu xác chết giạt vào bờ Huelva, có nhiều hy vọng người ta sẽ đưa cho điệp viên nọ tất cả giấy tờ và đồ vật tìm thấy trong thi thể. Dù gặp trường hợp cản trở, chắc chắn người ta vẫn đưa cho điệp viên những bản sao giấy tờ hoặc đầy đủ chi tiết để y báo cáo với thượng cấp ở Madrid (thủ đô Tây Ban Nha) - Chúng tôi quả quyết như vậy - rồi thượng cấp này sẽ tìm cách ngăn chặn để chiếm đoạt tài liệu ở một nấc bậc cao hơn.
Chúng tôi chỉ ngại xác chết và giấy tờ được trao thẳng cho vị phó lãnh sự Anh ngay lập tức, làm cho không một ai có thể chiếm đoạt được vật gì. Tuy nhiên, sự hợp tác giữa Tây Ban Nha và Đức chặt chẽ quá, nên chuyện đó không thể xảy ra được. Nếu có một người dân Tây Ban Nha định làm như vậy, rất nhiều đồng bào anh ta sẽ can thiệp để ngăn cản.
Chọn lựa Huelva còn có một điểm lợi: tỉnh này không gần quân cảng Gibraltar quá. Chúng tôi không muốn người Tây Ban Nha gửi ngay xác chết đến quân cảng để mai táng. Thi hài một sĩ quan vô hiện hữu đưa đến Gibraltar sẽ gây ra bàn tán dị nghị, rồi thế nào cũng đến tai gián điệp Đức, do người Tây Ban Nha thường xuyên ra vào quân cảng cho biết tin.
Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy theo bờ biển là những cơn gió Tây Nam, mạnh về tháng Tư, thổi thẳng vào đất liền. Tóm lại chuyên viên thủy đạo học nghĩ rằng một “vật” lênh đênh ngoài khơi sẽ giạt vào bờ. Một xác chết có phao nổi bao quanh lưng sẽ được gió thổi dạt mau hơn một “vật” như tôi đã trù liệu với nhà thủy đạo học.
Thế là Huelva được lựa chọn. Gần như chắc chắn xác chết sẽ trôi về bờ biển, nếu mọi việc diễn ra đúng thủ tục thường lệ, thi hài sẽ được trao cho phó lãnh sự Anh để đem chôn cất. Nhưng, như trên đã nói, chúng tôi tin tưởng điệp viên Đức với tài khéo léo nổi danh, sẽ làm đủ. mọi cách để tất cả giấy tờ tài liệu - hoặc các bản sao - phải lọt vào tay mật vụ Quốc xã. Chúng tôi hoàn toàn đặt tín nhiệm vào anh ta.
Có địa điểm cho xác chết đến đúng chỗ rồi, chúng tôi còn phải tìm phương tiện chuyên chở nữa. Không thể đem thả dù vì sợ gây thương tích, chỉ còn lại ba cách đưa nó xuống biển: tàu ngầm, thủy phi cơ hoặc một tiểu hạm hộ tống các đoàn tàu chạy dọc theo duyên hải Tây Ban Nha để tạm bứt ra để làm việc ấy.
Dĩ nhiên chỉ có tàu ngầm mới tiến sát vào bờ biển mà không sợ lộ tung tích. Tôi bèn yêu cầu vị Tham mưu phó Hải quân cho phép được thảo luận vấn đề với Đô đốc Barry, Tổng chỉ huy các tàu ngầm, dĩ nhiên tôi nói dự án chỉ mới ở trong vòng nghiên cứu cho kế hoạch, khi được tổ chức hoàn toàn rồi mới đệ trình lên các vị tham mưu trưởng tối cao.
Đô đốc Barry hiểu ngay sáng kiến của Georges khả dĩ thực hiện, nên tôi được đàm thoại sơ bộ với vị Tham mưu trưởng của ông ta. Vị này cho rằng “Thịt Ba-tê” có thể chuyên chở trong một tàu ngầm trên đường đi Malte, vì các tàu này thường đem tới đảo đó những kiện hàng quan trọng nhưng không to lớn quá.
Chúng tôi bàn luận về chỗ đặt xác chết. Nên để ở phía trên hay bên trong tàu? Mặc dầu kích thước chiếc thùng hình ống (chừng hai thước bề dài và 60 phân đường kính) ông Tham mưu trưởng xét thấy có thể đặt trong hầm tàu rồi kéo lên qua chòi canh để vứt xuống biển. Như thế rất giản tiện cho công việc chúng tôi, vì chỉ cần có một chiếc thùng hình ống bằng kim khí thật kín không cần phải chịu đựng được sức nước ép, tức là loại thùng nhẹ và dễ kiếm. Còn phải biết rõ: xác chết chỉ có việc đặt trong một chiếc thùng loại thường suốt thời gian cần thiết sau khi rời phòng lạnh mà không bị thối rữa, hay phải để vào một thứ “bình thủy” vĩ đại?
Bởi thế, lại một lần nữa tôi đến hỏi ý kiến Sir Bernard. Theo ông, nhiệt độ trong thùng tương đối ít quan trọng nếu xác chết thực sự được đông lạnh khi đem đặt vào trong ống. Điều thiết yếu là tống xuất ra khỏi thùng càng nhiều càng hay chất dưỡng khí làm thối rữa mau chóng. Theo lời ông khuyên, phương pháp tốt nhất là dựng đứng chiếc thùng và đổ đầy chất tuyết thán khí, khi chảy tan ra chất tuyết thán khí ngăn cản khí trời lọt vào. Như thế, có thể thận trọng nhét xác chết vào rồi phủ thêm một lượt tuyết thán khí nữa. Nếu làm kỹ lưỡng, trong thùng sẽ còn rất ít dưỡng khí, thi hài rữa nát chậm đi, lúc vớt lên chẳng khác chi như đã bị ngâm nước nhiều ngày sau một tai nạn phi cơ xảy ra gần bờ biển.
Chúng tôi kiếm được một thùng ống làm bằng hai tấm tôn dày đúc liền lại ở giữa chèn chất ma thạch (ami- ante) phía trên có nắp kín bưng, mép đệm cao su với 16 đinh gai ốc gắn chặt. Mỗi đầu chiếc thùng đều có tay nắm để tiện bề chuyển vận vì tổng trọng lượng, kể cả xác chết vượt quá 185 kilô.
Để bổ túc bản bảo cáo về phần chuẩn bị này, tôi phải nói thêm là tôi đã đến thăm Đô Đốc Barby một lần nữa và cho ông hay kế hoạch tiến triển đều, và nếu được chấp thuận dứt khoát, chúng tôi muốn thực hiện chiến dịch vào cuối tháng Tư. Như vậy có lợi cho tàu ngầm vì lúc đó không có trăng tức là ít bị lộ vị trí khi đi gần bờ biển. Đô đốc quyết định cho sử dụng tàu ngầm Seraph, tàu này có thể hoãn ngày khởi hành sang Malte chừng mười lăm hôm và sẽ dùng thời gian đó để công tác trong hải phận Anh quốc.
Thật là may mắn cho chúng tôi. Đại úy Jewel chỉ huy tàu ngầm, cùng với thủy thủ đoàn đã có nhiều kinh nghiệm về chiến dịch đặc biệt liên quan đến các vụ đổ bộ lên Bắc Phi. Trong các công tác, Đại úy đã có lần tiếp nhận tướng Mark Clark đổ bộ lên bờ biển Bắc Phi để Tướng đó mật đàm với người Pháp xong rồi lại đến đón về.
Tôi dự thảo một “chương trình hành quân” cho Đại úy Jewell. Đô đốc Barry chấp thuận, nhưng theo lời khuyên nhủ của Đô đốc, Đại úy đến văn phòng Bộ Tham mưu để cùng chúng tôi bàn luận cặn kẽ mọi vấn đề.
Tôi đưa cho Đại úy coi bản dự thảo sau đây:
CHIẾN DỊCH THỊT BA-TÊ
1) Mục tiêu: sắp đặt để một chiếc cặp đựng tài liệu trôi đến càng gần càng hay, tỉnh Huelva (Tây Ban Nha) trong tình trạng khiến người ta nghi ngờ cặp đó bị giạt vào bãi biển sau một tai nạn phi cơ ngoài biển, và chiếc cặp do một sĩ quan người Anh mang theo trên đường đi từ Tổng hành dinh của Đồng minh đến Bắc Phi.
2) Phương pháp: Một xác chết mặc đồng phục Thủy quân lục chiến đeo phao kiểu Mac West ngang lưng sẽ được tàu ngầm mang đến cùng với chiếc cặp và một xuồng cao su. Thi hài mặc quần áo sẵn sàng (bọc trong chiếc mền để tránh sự cọ sát) đặt vào một thùng ống kín mít, ngoài ghi nhãn hiệu “dụng cụ quang học”. Thùng ống dài gần hai thước, đường kính sáu mươi phân bên trong phẳng nhẵn. Phía trên mở, đóng do một chiếc nắp đậy kín bưng nhờ có vành mép đệm cao su vặn đinh ốc và vòng đai xiết chặt. Hai đầu thùng ống đều có tay nắm gập xuống được. Có thể nâng nhấc chiếc thùng bằng hai quai đó hoặc chỉ dùng một chiếc phía nắp nhưng tốt hơn đừng để quai nắm phía dưới phải chịu đựng tất cả sức nặng, vì mặc dầu thùng làm thép nhẹ, tổng trọng lượng vẫn lên tới 170 kilô.
3) Địa điểm: Xác chết được thả xuống nước càng gần bờ càng hay, và hết sức kế tỉnh Huelva càng tốt, ưu tiên cho phía Tây Bắc của sông Guadiana. Theo các cơ quan thủy đạo học, trong vùng này thủy triều chạy gần như song hành với bờ biển, vậy cố gắng chọn lúc gió tạt vào đất liền, đó là gió Tây Nam thường thổi lạnh trong mùa này. Kèm theo đây, bản tin tức sau cùng về thủy triều do cơ quan thủy đạo cung cấp.
4) Giao hàng: Kiện hàng sẽ được chuyển vận bằng đường bộ đến chỗ bốc xuống tàu vào ngày tháng thích nghi hết sức kế cận giờ khởi hành càng tốt. Chiếc cặp sẽ được trao cùng một lúc cho vị Đại úy thuyền trưởng. Chiếc xuồng cao su được đóng vào một bao riêng biệt.
5) Trù liệu về xác chết: Khi xác chết được đem ra khỏi ống chỉ cần luồn sợi dây “sên” của chiếc cặp vô thắt lưng áo mưa choàng ngoài thi hài. Dây “sên” thuộc loại mang sát người vòng quanh ngực thoát ra phía tay áo, hai đầu có khuy móc, một đính vào chiếc cặp, một để cài vào dây quấn vòng quanh mình. Chiếc vòng dây này phải luồn qua thắt lưng áo mưa, làm như vị sĩ quan có lòng buông lỏng cho được thoải mải khi ngồi trong phi cơ nhưng vẫn buộc liền bên sườn để đừng quên hoặc làm rơi xuống. Thế rồi xác chết được thả xuống nước cùng một lúc với chiếc xuồng cao su, xuồng này phải lềnh bềnh trôi khác hẳn với tốc độ của xác, vậy đừng quan tâm lắm đến vị trí lúc đặt nó xuống biển. Phải đặt gần thi hài nhưng nếu có thể, đừng gần quá.
6) Nhân vật nào ở Gibraltar được biết vụ này: Sẽ chuẩn bị báo trước cho Đô đốc chỉ huy quân cảng Gibraltar và sĩ quan tham mưu Phòng mật của ông. Ngoài ra không một người nào được biết vụ bí mật.
7) Thông báo tin tức: Nếu chiến dịch hoàn thành, gửi điệp văn báo cáo “Thịt ba-tê đã làm xong”. Nếu bức điện đánh từ Gibraltar, yêu cầu sĩ quan Tham mưu Phòng mật gửi thẳng riêng cho vị Giám đốc Sở Tình báo Hải quân. Nếu điện tín có thể gửi đi trước khi tới Gibraltar, phải làm đúng với chỉ thị của Đô Đốc Barry, tổng chỉ huy đội tàu ngầm.
8) Hủy bỏ công tác: Nếu chiến dịch phải triệt bỏ, gửi điệp văn “Hủy bỏ Thịt Ba-tê”. Trong trường hợp này xác chết và thùng ống phải nhận chìm sâu dưới đáy biển. Thùng ống có thể nổi lên, vậy cần buộc chì nặng hoặc bơm nước đầy vào, và canh chừng kỹ lưỡng cho thi hài khỏi tuột thoát ra. Chiếc cặp phải trao cho sĩ quan Tham mưu Phòng Mật với chỉ thị đốt tài liệu mà không được mở ra coi, nếu không được thiêu hủy từ trước. Chiếc xuồng cao su cũng trao cho sĩ quan Phòng Mật để tùy nghi sử dụng.
9) Dứt bỏ kế hoạch: Nếu kế hoạch phải dứt bỏ, gửi càng sớm càng hay điệp văn “Chúng tôi từ bỏ Thịt Ba-tê” (xem mục 7 ở trên).
10) Che đậy: Điểm này rất quan trọng. Cho tới lúc chiến dịch hoàn tất thật sự, nhãn hiệu bên ngoài thùng ống “dụng cụ quang học” phải che đậy đầy đủ. Khi chiến dịch chấm dứt, nên giải thích như sau: Chúng ta muốn giương bẫy đánh lừa một điệp viên Đức rất mẫn cán trong vùng này và định lấy đủ bằng chứng có hại cho hắn rồi yêu cầu người Tây Ban Nha trục xuất hắn đi. Phải thuyết phục thủy thủ đoàn tin rằng việc giải quyết cho xong tên gián điệp nọ rất cần thiết, nếu khinh xuất không kín đáo về vụ đó, sau này gặp những trường hợp tương tự thì chẳng còn có thể yêu trách người Tây Ban Nha được nữa. Ngoài ra, không bao giờ biết mục đích của ta có đạt được chăng, vì tất cả vụ này phải được giữ kín giữa chúng ta và người Tây Ban Nha, nếu không chẳng thể nào làm áp lực thúc bách họ được nữa.
Thật vậy, chúng ta rất cần người Đức và người Tây Ban Nha giải đoán nhận xét những tài liệu trong cặp đúng theo với mục 1 kể trên. Nếu họ nghi ngờ tài liệu chỉ là mưu mô giả trá, sẽ có những hậu quả nghiêm trọng không thể lường được.
KÝ TÊN: EES. MONTAGU
ĐẠI ÚY HẢI QUÂN HOÀNG GIA
Ngày 31 Tháng 3 Năm 1943
Đoạn chúng tôi thảo luận và hiệu chỉnh lại vài chi tiết của kế hoạch.
Đồng thời với mọi sự sắp đặt nói trên, chúng tôi còn phải lo về phần việc quan trọng nhất trong vụ này. Phải cung cấp cho người Đức những tài liệu nào để dụ khi họ thay đổi chương trình bày binh bố trận? Làm thế nào để tài liệu đứng vững, đúng thực sự cho họ phải công nhận rằng chính xác?
Vì “những chi tiết bức thêu che đậy được toàn thể một tấm dệt” đúng như lời Pooch Bah nhân vật trong vở The Mikadol (Nhật Hoàng) của W. S. Gitbert. Tóm lại: Nước chấm ngon làm trôi được món cá ươn!