Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§4
4 Ngón Tay Vương Giả

❊ ❊ ❊

Ông Hoàng Charles Bernadotte là một người đàn ông cao lớn, đẹp trai khỏe mạnh, vừa tới tuổi ba mươi. Ông nổi tiếng là người giản dị bình dân, tính ưa thích mạo hiểm.

Erickson trình bày tất cả mọi diễn tiến câu chuyện sau cùng nhờ ông giúp đỡ. Anh nói:

— Nếu nhận lời, chắc chắn ngài sẽ gặp rất nhiều phiền nhiễu. Tôi chỉ là một thường dân, vậy mà nhiều lúc tôi đã tính bỏ cuộc…

— Tôi hiểu rõ những chuyện đó, nhưng không sao. Có điều không hiểu có đưa đến kết quả gì không?

— Tôi chắc chắn là sự giúp đỡ của ngài sẽ biến đổi tất cả bộ mặt câu chuyện.

— “Ngón tay vương giả” mà! Phải vậy không?

— Đúng thế! Trên thế gian hiện nay đâu còn nhiều ông Hoàng?

Ông Hoàng suy nghĩ một lúc lâu. Sau cùng ông nói:

— Tôi rất hân hạnh được giúp ông. Tuy nhiên còn một điều lo ngại, đó là về phía gia đình, nhất là ông chú Gustave của tôi. Sự thay đổi thái độ, tỏ ra thân Nazi sẽ làm cho ông ta gớm ghiếc. Tôi có quyền nói rõ bí mật cho ông ta hay, phải vậy không?

— Không những vậy mà ngài còn phải liệu lời ăn tiếng nói, ngay cả những lúc vắng vẻ, bởi vì chỉ một cử chỉ sơ xuất của ngài cũng đủ gây nên tai họa. Chung quanh Hoàng gia bây giờ đầy rẫy những thám tử của phe bên kia.

— Thật ra tôi cũng không có quyền kéo cả Hoàng gia vào vụ này. Thụy Điển vốn hiện là nước trung lập. Ông chú tôi có quyền trao tôi cho Mật vụ. Nhưng tôi nghĩ rằng, dù thế nào đi chăng nữa, tôi cung phải giúp phe Đồng minh thâu ngắn cuộc chiến hiện tại. Lương tâm của tôi bảo vậy.

— Đa tạ ngài.

Ngày hôm sau, Eric nói cho Kortner hay ông Hoàng Charles coi bộ bắt đầu ngã sang phe Nazi. Anh nói thêm:

— Chắc là những chiến thắng mới đây của nước Đức đã khiến cho ông Hoàng nhận thấy phải ngã dần thái độ trung lập sang bên phe sắp sửa chinh phục toàn thế thế giới, ông Hoàng tỏ ra thật thông minh thức thời, ông có muốn tôi yêu cầu ngài chuyển lời mời ông ta tới dùng bữa vào tuần tới hay không?

— Tôi rất hân hạnh được gặp gỡ ông Hoàng.

Kortner hân hoan trả lời. Trong trí tưởng tượng của anh Đức bình dân này, ông Hoàng là cửa ngõ để hắn lọt về thế giới Hoàng gia cao quí lâu nay hắn chưa hề được biết. Hơn nữa một ngày nào đó, ông Hoàng sẽ lên ngôi Vua trị vì xứ Thụy Điển và khi đó, chỉ một lời nói của ngài, chẳng hạn như ngài đích thân yêu cầu Quốc trưởng Hitler cho phép Kortner được quyền đại diện cho nước Đức bên cạnh Hoàng gia Thụy Điển. Thật còn hân hạnh, danh giá nào bằng?

Trong khi đó Eric bàn luận kỹ càng với ông Hoàng về việc phải làm.

— Chắc chắn là Kortner đã có một hồ sơ rất dày về tất cả những hoạt động của ngài từ trước tới nay. Nhất là về vụ ngài công du nước Mỹ và là khách danh dự của Tổng thống Hoa Kỳ tại tòa Nhà trắng. Cũng may là ngài chưa từng tuyên bố gì liên quan tới tình hình chính trị. Tuy nhiên chúng ta phải hết sức khôn khéo. Trước hết ngài hãy tỏ ra thân thiện với tụi Đức ở đây, đừng nên tuyên bố với những lời đặc biệt về Hitler cũng như chế độ Quốc xã vội.

— Tôi hiểu rồi. Ta chỉ nên mở rộng cánh cửa, sau đó, để mặc cho tụi chúng bước vô.

Vài ngày hôm sau, ông Hoàng làm một cuộc vi hành đầu tiên tới một địa điểm công cộng, nơi mà những người Đức vẫn hằng lui tới, đó là một tiệm cà phê nổi danh ở tại Đại khách sạn của Stockholm. Vừa thấy bóng dáng ông Hoàng bước vô, bao nhiêu người trong tiệm đều quay đầu ra nhìn. Mọi người thì thầm nói chuyện. Họ đều quá sức ngạc nhiên.

Một người ngồi gần đó bỗng lên tiếng:

— Ê bồi! Cho tao một chiếc bàn khác. Nơi này hết sức khó thở.

Một vài người khác bắt chước, lục tục đứng lên. Ông Hoàng đỏ mặt định đứng dậy trả đũa. Nhưng Eric đã vội vàng ngăn ông ta.

Sực nhớ tới vai trò của mình, ông Hoàng bèn nói lớn:

— Tôi có quyền muốn đi đâu thì đi, muốn thân với ai cũng được.

Eric cũng nói:

— Xin ngài đừng để ý tới tụi ngu đần đó.

Kortner cũng chen vô:

— Một ngày nào đó, bọn chúng sẽ thay đổi thái độ, chúng sẽ quỳ xuống năn nỉ chúng ta hãy tha tội cho chúng.

Sau đó, mọi người kêu đồ uống và Eric lái câu chuyện về đề tài dễ chịu, thoải mải như là cưỡi ngựa, săn bắn, trượt nước, đàn bà con gái .vv…

Trong bữa ăn, ông Hoàng tỏ ra rất chú ý đến Kortner. Thoạt đầu, Eric nghĩ mình nên thận trọng, không nên tỏ ra quá vội vàng. Nhưng một ý tưởng khác chợt nảy ra trong đầu anh: “Tại sao không nắm ngay lấy cơ hội? Chần chờ, ngần ngại có khi lại hỏng!”

Cho tới cuối bữa ăn, Erickson đã thành công trong việc ghi tên anh và Kortner vào trong số những thượng khách của bữa nghỉ ngơi cuối tuần tại Villa của ông Hoàng.

Kể từ đó, vốn tỏ ra ham thích săn bắn, câu cá, những trò tiêu khiển tại vùng quê, Kortner trở nên một vị khách thường xuyên của ông Hoàng, cùng với Eric và một vài nhân vật người Đức. Bruno Ulrich thỉnh thoảng cũng có tham dự, nhưng thái độ thù nghịch của hắn mỗi ngày một thêm rõ rệt.

Một bữa Ingrid bảo Eric:

— Mỗi khi hắn ta nhìn em, người em nổi hết cả gai ốc lên.

Eric phải an ủi vợ:

— Đừng lo ngại gì hết! Bằng đủ mọi cách chúng ta thể nào cũng vượt qua chướng ngai vật đó.

Tuy nhiên, Ulrich vẫn tỏ ra dửng dưng với tất cả mọi cám dỗ. Eric cuối cùng phải tỏ ra nghi ngờ vai trò của hắn ta “có lẽ hắn ta có nhiệm vụ bí mật theo dõi Kortner, có thể chỉ có hắn ta mới ảnh hưởng sự quyết định lại Berlin?”

Và Eric thay đổi chiến thuật, anh tỏ thái độ hết sức chân thành, cộng thêm một chút nâng niu tâng bốc Ulrich. Một bữa anh bảo hắn ta.

— Những công việc mà tôi đề nghị với ông rất ích lợi cho nước Đức. Tại sao ông ta lại từ chối?

— Tôi biết. Nhưng tôi đã nói rồi, ông là người Mỹ. Tôi tránh mọi chuyện nguy hiểm xảy ra.

— Nguy hiểm gì chứ? Tôi nghĩ ông không tin tưởng vào con người của tôi.

— Đúng như vậy!

Vậy là hết nói, hy vọng của Eric lại là Kortner.

Anh bàn luận cùng ông Hoàng, làm sao đánh thẳng vào tính tự ái của gã.

Một bữa sau khi đã cho con mồi hưởng thụ mọi lạc thú, Eric đến bàn giấy Kortner xin phép nhập nội Đức quốc.

Gã trả lời:

— Về phía tôi thì không sao. Nhưng còn Ulrich…

— Tôi biết. Nhưng tôi có cảm tưởng ông ta muốn tỏ ra là người có quyền uy hơn ngài, có lẽ vì vậy mà ông ta từ chối, hay là ngài làm ơn xin chỉ thị của Berlin để quyết định vụ này.

— Berlin? Tại sao phải xin chỉ thị tại Berlin? Chỉ thị là ở đây, do tôi chứ không phải do Ulrich quyết định.

Eric cười thầm. Anh thấy phải tố thêm một chút nữa:

— Tôi không dám để cho ngài bị rắc rối vì việc của tôi.

— Đừng nói bậy, ông bạn Eric! Chính tôi là người quyết định. Bao giờ ông xin đi?

— Càng sớm càng tốt, thưa ngài!

— Vậy là coi như xong!

— Cảm ơn ngài nhiều lắm, ngài Wilhelm.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.