Eric ở lại Berlin vài ngày rồi đi Hambourg, một hải cảng có vị trí chiến thuật rất quan trọng, ngoài ra còn là một trung tâm kỹ nghệ với những nhà máy lọc dầu và xưởng sản xuất hóa phẩm chiến tranh. Nhiều nơi trong thành phố Hambourg vẫn còn giữ được những vẻ đẹp trước khi xảy ra chiến tranh.
Eric đi viếng thăm rất nhiều xưởng lọc dầu, những nơi chứa hàng. Anh mời những tay Giám đốc đi ăn tiệc, không ai tỏ vẻ nghi ngờ anh. Trong khi viếng thăm, Eric cố gắng nhận xét và ghi vào trí nhớ những chi tiết quan trọng. Trong khi đó, anh còn tìm kiếm thêm một số cộng sự viên. Một trong những người này đã Otto Holtz. Anh quen biết gã từ nhiều năm nay, một số lớn bạn thân của gã ngày trước là người Do Thái. Holtz là một tay có học thức, tính tình kín đáo. Khó mà yêu cầu gã đóng vai phản quốc. Tuy nhiên anh đã thuyết phục gã, giống như trong trường hợp Bá tước Von Oldenburg. Và sau cùng gã chấp nhận. Đối với Holtz, Hitler chính là kẻ thù của nước Đức. Trong bữa ăn chỉ có hai người, Holtz bảo Eric:
— Anh có thể hoàn toàn tin cậy ở tôi. Tuy nhiên, có chuyện này: Klara, vợ tôi chắc anh chưa gặp nàng bao giờ?
— Đúng vậy.
— Đây là bà vợ thứ nhì của tôi. Tôi mới lấy nàng sau khi ly dị bà thứ nhất.
Và hắn ta đưa hình vợ cho Eric coi. Hình chụp ở bãi biển. Một người đàn bà thân hình nẩy nở, cân xứng trong bộ đồ tắm. Khuôn mặt trông khá xinh. Chắc bà ta kém Holtz chừng hai chục tuổi. Gã tỏ ra rất hãnh diện vì chinh phục được nàng.
Eric nói:
— Thành thực khen ngợi anh. Nàng đẹp thật!
— Cảm ơn anh. Điều tôi muốn nói là Klara, nàng không biết gì về những tư tưởng chính trị của tôi.
— Anh muốn nói chúng ta không nên để cho nàng biết những chuyện này phải không?
— Cần nhất là nàng không biết. Nếu nàng biết là hư bột hư đường hết trơn. Nàng là đảng viên đảng Xã hội Quốc gia cuồng tín, như đứa con của tụi tôi vậy. Thằng Hans được nàng nhét đầy những tư tưởng yêu nước theo kiểu Hitler. Nàng vẫn bắt tôi phải vào đảng nhưng tôi cương quyết từ chối. Nếu chúng ta để hở ra một chút là nàng sẽ báo Gestapo biết liền.
— Đừng sợ! Đối với người ngoài chúng ta chỉ là những kẻ hợp tác buôn bán đàng hoàng, hợp pháp.
— Vậy là được.
Sau đó Holtz cho Eric biết nhưng tin tức về những xưởng lọc dầu mà gã từng làm việc hoặc lui tới nhiều lần. Khi đứng dậy ra về, Holtz bảo Eric:
— Bữa nào anh tới nhà tôi chơi. Chiều mai nghe?
— Xong rồi!
Căn nhà của gia đình Holtz khá sang trọng. Đồ đạc bày biện trong nhà thuộc loại đắt tiền. Trong số những món đồ đắt tiền đó, vợ Holtz thuộc loại đắt nhất. Từ cách ăn mặc, quần áo cho tới dáng điệu cao kỳ của nàng, lâu lâu lại ngừng lại trước tấm gương trang điểm; tất cả những sự kiện đó làm Eric nghĩ rằng, nàng không phải là một người đàn bà trung thành với chồng.
Klara tiếp đãi Eric một cách niềm nở. Nàng hỏi anh rất nhiều chuyện về xứ Thụy Điển. Và tỏ ý mong mỏi khi chiến tranh kết thúc - nghĩa là khi Hitler đã đạt được thắng lợi trên toàn thể thế giới - nàng sẽ tới Thụy Điển du lịch.
Thằng nhỏ Hans trở về nhà đúng lúc ăn cơm. Tuy chưa tới 9 tuổi, nhưng thằng bé đã tỏ ra đúng là một thanh niên tương lai của nước Đức ngày mai. Trong khi chào “Heil Hitler”, nó đưa mắt nhìn Eric tỏ vẻ khinh miệt, đúng là cái nhìn của giống dân cao quý đối với những người hạ tiện. Trong bữa ăn, thằng bé kể chuyện tại lớp học, nó đang đặc biệt theo dõi một thằng nhỏ khác mà nó nghi ngờ phản quốc.
Holtz la lên:
— Mày nói chi vậy?
Hans trả lời:
— Thưa ba, kể từ khi tụi Anh ném bom thủ đô Berlin, sáng nào thầy giáo tụi con cũng hô lớn trước khi ngồi xuống học: “Gott Trafe England”, tụi con phải hô theo. Nhưng thằng Klauss không chịu hô. Có lẽ cha mẹ nó thích người Anh hoặc làm gián điệp.
— Vô lý! Biết đâu nó đang còn ngái ngủ.
— Không đâu! Con chắc chắn nó không chịu hô. Nó chỉ mấp máy cái miệng nhưng không chịu hô to như tụi con. Bữa nào con sẽ báo cho nhà cầm quyền theo dõi gia đình nhà thằng Klauss.
— Tao cấm mày làm vậy.
Bà mẹ Hans xen vô:
— Otto! Anh không nên làm nản chí thằng Hans. - Và Klara quay sang đứa con,
— Hans! Nếu con chắc chắn thằng Klauss nào đó đã có những cử chỉ đáng nghi ngờ, bổn phận của con là phải báo cho thầy giáo hoặc nhà chức trách hay. Nếu con lầm, Gestapo cũng sẽ chứng tỏ thằng bé vô tội, và nó sẽ không sao cả.
Holtz la to:
— Tôi không muốn con tôi trở thành một tên chó săn.
Và gã tức tối đứng dậy đi lại trong phòng, Eric cảm thấy không nên xía vô. Anh ngồi yên lặng.
Sau cùng Holtz nói:
— Tôi cũng yêu nước như mẹ con các người vậy. Nhưng tố cáo một người bạn, làm phiền nhiễu cho người vô tội, chuyện đó thật xấu xa, vô lý.
— Nếu họ vô tội, họ đâu phải sợ hãi gì? - Bà vợ nói. - Hơn nữa, có rất nhiều người bề ngoài vô tội nhưng bên trong lại phản phúc. Báo bữa nay loan tin sáu người Đức bị bắt vì tội phản quốc. Anh không đọc bảo hả?
— Đúng, tôi có đọc. Có những người Đức phản quốc, đồng ý nhưng đâu phải nhà nào, nơi nào cũng có. - Holtz vừa nói vừa lắc đầu, ra dáng thất vọng.
Bà vợ Klara lên tiếng:
— Ach, Otto. Tôi nghĩ anh có nhiều tư tưởng quá lạc hậu. Nhưng thôi! Đổi qua chuyện khác. Này Herr Erickson, anh có biết chuyện thằng Hans được Fuhrer đãi tiệc? Không hiểu Otto có kể cho anh nghe chuyện này chưa?
— Ồ! Chưa.
— Thiệt đó! Cách đây vài tháng chúng tôi đến Berlin nghe mọi người nói chuyện, Fuhrer thỉnh thoảng vẫn cho mời thiếu nhi vô dinh đãi tiệc, tôi bèn cho Hans đi theo một toán. Nó là đứa trẻ nhất trong bọn.
Thằng Hans reo to:
— Bữa đó vui ghê! Fuhrer bắt tay từng đứa một. Người chơi đùa với tụi này. Người bảo nước Đức cần tới tôi, và tôi phải làm việc thật nhiều để tỏ ra có ích. Người hỏi tôi sau này lớn lên sẽ làm gì? Tôi trả lời: Làm phi công lái máy bay giết giặc. Người xoa đầu tôi nói: “Phi công hả? Tốt lắm!”
Eric đưa ý kiến:
— Đó mới thật là một kỷ niệm đáng nhớ.
Bà vợ Holtz cũng lên tiếng:
— Trong lúc chiến tranh như vậy mà Fuhrer vẫn còn thì giờ nghĩ đến thiếu nhi! Người hay thiệt.
— Đúng vậy! Thật là tuyệt diệu.
Tuyệt diệu nhất vẫn là bữa ăn. Đó là lần đầu tiên anh được ăn uống ngon lành như vậy, kể từ khi rời khỏi Stockholm. Trong khi ăn, Holtz và Eric kể lại những chuyện cũ trước khi xảy ra chiến tranh, cả Klara lẫn Hans đều chăm chú ngồi nghe, tỏ vẻ thích thú. Không khí trở nên dễ chịu nhưng Eric nghĩ thầm, cứ nói chuyện nhiều như vậy, có một lúc anh sẽ sơ hở để lộ một chi tiết không nên nói ra. May mắn, vừa tới đó, Klara đứng dậy đi sửa soạn giường ngủ cho Hans. Bà vợ cười với khách thật tươi trước khi rời khỏi phòng. Sau đó, Holtz và Eric cũng rời qua phòng làm việc của Holtz.
Gã nói:
— Ở đây, chúng mình có thể nói chuyện thả cửa.
— Theo tôi, khi hai người đó ở nhà, chúng ta không nên bàn chuyện gì hết. Tôi hiểu tại sao bạn căn dặn tôi phải đề phòng bà vợ Klara và đứa con Hans của bạn.
— Bạn nói đúng lắm!
Holtz than thở về tình trạng thiếu kém thực phẩm. Nhân câu chuyện gã nói cho Eric hay nguồn tin nhà chức trách Đức hiện đang áp dụng biện pháp tiêu diệt không những dân Do Thái mà luôn cả những người già yếu không còn khả năng sản xuất.
Eric ngạc nhiên:
— Mấy người già cả dân Đức cung bị thủ tiêu? Gia đình của họ không phản ứng?
— Ô! Biết gì đâu mà phản ứng? Trừ những người già cả, bệnh tật thuộc giới quan trọng, những người thuộc giai cấp bình dân bị đưa tới những bệnh viện, những trại nuôi dưỡng dành riêng cho họ. Ít lâu sau, gia đình họ nhận được giấy báo tử, nhưng không nhận được xác. Theo tôi họ bị đem vô phòng hơi ngạt. Chung quanh những trại dưỡng lão thường có những xưởng hóa chất, những cơ sở quân sự chuyên môn. Mấy người nhân viên ở đó bị cấm giao thiệp với thế giới bên ngoài. Chắc là ngoài công việc chuyên môn, họ còn phải phụ trách việc thiêu hủy, biến xác chết thành phân bón.
— Khủng khiếp quá!
— Chưa ghê lắm đâu, mấy người dân bị bắt quả tang nghe đài ngoại quốc, nhất là đài BBC của Anh, còn chịu những hình phạt dã man hơn nhiều. Họ bị tử hình chậm, nghĩa là chịu những trò tra tấn, những hình phạt đưa đến một cái chết rất từ từ.
— Trời đất!
Holtz kể tiếp:
— Một gia đình người quen của tôi, có đứa con làm phi công. Một bữa gia đình họ nhận được giấy báo tin của đứa con: Phi cơ của gã bị bắn rơi, bốc cháy, không một ai nhảy ra ngoài, tất cả phi hành đoàn đều chết. Gia đình họ bèn tổ chức đám tang nhưng không có xác chết. Bất ngờ họ lén nghe đài BBC, thấy loan tin con của họ bị thương xoàng và hiện đang bị bắt làm tù binh. Cả nhà mừng quá, nhưng biết tính sao bây giờ? Nếu hủy bỏ đám tang, tức công khai thú nhận đã nghe đài ngoại quốc. Họ bèn cứ tổ chức đám tang như thường, nhưng tối hôm đó, họ làm lễ ăn mừng kín đáo tại nhà, giữa mấy người thân.
— Hay thiệt!
— Còn chuyện này nữa. Bạn có nghe dân chúng kể chuyện câu đố: Phi cơ Hitler và ba tay tùy tùng Goering, Himmler và Gobbels bị rớt. Bốn người đều chết hết. Vậy ai là kẻ sống sót?
— Chết cả bốn thì còn ai là kẻ sống sót nữa?
— Có chứ! Kẻ sống sót chính là dân tộc Đức!
— Hà hà! Câu đố này vui thật.
— Công việc chúng ta đang theo đuổi chính là biến câu chuyện tức cười đó trở thành sự thực.
— Đúng vậy!
Và Eric cười đứng dậy:
— Thôi hẹn gặp lại ngày mai. Câu chuyện vui vừa rồi giúp chúng ta đêm nay ngủ ngon.
Tuy nhiên trước khi ra về, Holtz kịp nhớ ra và đòi hỏi Eric phải viết một tờ giấy chứng nhận giống như tờ anh đã viết cho mấy người kia. Eric cùng không nghĩ cách từ chối. Anh nghĩ thầm dù có thêm một cây gươm treo lủng lẳng trên đầu anh nữa cũng chẳng sao.
Trở lại Berlin, anh tới gặp Von Nordhog trình bày tất cả những công việc cũng như những khế ước anh đã đạt được. Gestapo bắt buộc anh phải thông báo tất cả những hoạt động của anh trên đất Đức. Sau đó, khi người thư ký đã ra khỏi phòng, Von Nordhog nhìn anh tỏ dấu khâm phục.
— Vậy là ông đã thành công quá sức tưởng tượng.
— Theo ý ngài, bao giờ thì những khế ước đó mới được áp dụng. Khi nào tôi và ông Hoàng Charles, người hùn vốn của tôi, có thể đặt tiền giao hàng?
— Ồ! Chắc chỉ vài tuần lễ sau. Trừ khi có những biến chuyển chính trị quan trọng. Tôi nghĩ là không có gì rắc rối nữa đâu. Chắc ông muốn trở về Stockholm bây giờ?
— Vâng! Tôi đã xin vé máy bay sẵn rồi.
— Được rồi! Để tôi lo một vài giấy tờ cần thiết cho ông.
Trước khi rời khỏi Đức, Eric gọi điện thoại tới những nhân vật đã ký kết giao kèo buôn bán với anh. Tất cả mọi chuyện đều êm đẹp. Tuy nhiên Eric có cảm tưởng anh đang bước lên trên một quả trứng. Liệu Gestapo có biết những hoạt động bí mật của anh hay không? Trong mạng lưới gián điệp của anh có chỗ nào “mỏng” quá, sắp sửa đứt lúc nào không hay?
Khi phi cơ cất cánh, Eric thở phào một cái. Dù sao cũng qua được một giai đoạn đầu.
Ngồi trên phi cơ, Eric có cảm tưởng anh vừa thoát ra khỏi địa ngục, trong khi lũ quỷ sứ vẫn còn nguyên, chưa kịp tỉnh giấc.