Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§14
14 Trực Giác Đàn Bà

❊ ❊ ❊

Trong thời gian viếng thăm Đức quốc, Eric làm quen được hai người đàn bà, không kể những vụ ái tình lẻ. Người thứ nhất tên gọi là Lisa Weber, con gái một viên chức Gestapo cao cấp. Kể từ đầu năm 1942, anh vẫn thường lui tới ăn uống tại nhà cô gái, và thường mang theo những món quà vừa đắt giá vừa hiếm hoi, khó tìm thấy tại nước Đức: Thuốc lá, cà phê, vớ, áo vét bằng da… Tuy nhiên, tình cảm của cô gái Lisa đối với anh hình như không bắt nguồn từ những món quà tặng: Bằng trực giác của một cô gái thông minh, nàng nhìn thấy con tim gián điệp của anh.

Lisa là một cô gái cỡ chừng 21, 22 tuổi. Nhan sắc cũng như thân hình của nàng ở trên mức trung bình rất nhiều. Anh chàng Eric gián điệp tài tử của chúng ta mặc dù còn bận lo thu thập tin tức nhưng vẫn không quên nhận ra những nét đẹp quyến rũ của người con gái viên chức cao cấp Gestapo. Ngay lần đầu gặp gỡ, tuy bị choáng váng vì nhan sắc của Lisa, Eric vẫn còn nhận ra một điểm là: Trong một buổi nói chuyện, cô gái không phát biểu một câu nào chứng tỏ nàng khoái chế độ Quốc xã hoặc nàng là một kẻ yêu nước cực đoan kiểu Hitler, coi dân Đức như là race des seigneurs - giống dân cao quý nhất trên hoàn cầu. Tuy có cảm tình với nàng, Eric vẫn dè chừng, biết đâu đó là cạm bẫy mỹ nhân mà Hugo Weber đã giăng ra dành riêng cho anh?

Những lần lui tới sau đó, nhiều khi chỉ có hai người trong phòng khách. Họ uống rượu cocktail, nghe nhạc. Eric không quên nói gần nói xa về vợ anh, ra ý với cô gái đừng có quá trớn xa hơn tình bạn.

Một bữa, trong khi đang ngồi uống rượu, nghe nhạc, nhân nói tới chế độ Đức Quốc xã, cô gái tỏ vẻ ghê tởm nhóm Nazi. Nàng hỏi:

— Chắc là anh sẽ rất hài lòng khi thấy một ngày nào đó cuộc chém giết dã man vì mục đích xâm lăng toàn thể thế giới này chấm dứt?

Eric thận trọng trả lời:

— Vâng. Nhưng một đôi khi thiên hạ giết nhau chỉ vì cần thiết. Đức quốc càng mau thắng trận chừng nào, cuộc chém giết càng ngắn đi chừng đó.

— Anh đừng nói loanh quanh. Cuộc thắng trận thực sự của nước Đức chúng tôi chính là sự tan rã của chế độ Quốc xã hiện tại.

Eric làm bộ cau mày khó chịu:

— Lisa, cô nói nhảm rồi! Vì ích lợi của cô, tôi bỏ qua những lời đó. Thôi, chúng ta đổi đề tài nói chuyện đi! Cô có thể cho tôi hay bao nhiêu kẻ đã chết vì nhan sắc của cô rồi?

Cô gái đăm đăm nhìn anh. Trong cái nhìn đó chứa đựng một câu trả lời: “Thôi! Tôi biết tỏng anh ra sao rồi! Đừng giả vờ”. Nhưng thay vì câu đó, nàng trả lời:

— Anh biết rõ trong đời tôi chỉ có một người.

— Ai thế?

— Thưa người đó là ông, ông Eric Erickson.

— Chắc là vì tôi già rồi, không được tích sự gì cho cô ưa tôi, phải vậy không?

Lisa mỉm cười. Nụ cười của nàng chứa đầy dịu dàng, êm ái. Nhìn nàng, Eric không tin cô gái đang đóng kịch. Tuy nhiên làm sao biết được trái tim đàn bà ở chỗ nào? Ở trong đầu hay ở giữa ngực? May mắn thay (rủi thay cũng nên!) lúc đó có một vài người khách tới. Eric bèn đánh trống lảng:

— Thôi, chúng ta ra gặp họ đi.

Trong bữa ăn, Lisa không ngừng đưa ánh mắt trìu mến gửi tới anh. Eric cảm thấy bối rối. Cho tới nay, anh đã qua mặt được hầu hết những nhân vật Đức Quốc xã, kể cả Gestapo, vậy mà cô gái này lại nhìn ra bộ mặt thực của anh. Phải chăng nhờ con mắt ái tình? Yêu anh, muốn anh cũng như mình, cho nên nàng đã nghĩ rằng anh không thể làm gì khác hơn là thù ghét Nazi phải vậy chăng? Đưa mắt nhìn Hugo Weber, anh thấy ông ta cũng trạc tuổi mình, già hơn một chút. Nếu Lisa ghét Nazi, điều đó chứng tỏ nàng không kính trọng cha nàng. Trong trường hợp đó, khi thấy anh giao thiệp với người Đức, Lisa phải ghét lây luôn cả anh. Tại sao lại có thái độ tréo cẳng ngỗng đó? Chỉ có một câu kết luận: Nàng biết anh là gián điệp Đồng minh.

Nghĩ đến đó, Eric cảm thấy sợ hãi. Làm sao bây giờ? Hay là nói cho cha nàng hay những ý tưởng “ngỗ nghịch” của nàng. Làm vậy cũng nguy hiểm. Trước tiên, Lisa sẽ thù ghét anh, tố cáo chính anh mới là người có những tư tưởng phản động. Sau nữa, nếu cha nàng quá yêu chế độ Hitler, sẽ bắt nàng bỏ tù. Kết quả đó cũng chẳng đẹp đẽ gì. Tốt hơn hết là im lặng. Im lặng trước tư tưởng ngỗ nghịch và bất động trước những biểu lộ tình cảm của nàng.

Khi tan tiệc, Lisa đích thân đưa anh ra tới trạm xe điện. Những lần sau cũng tương tự như vậy. Một lần, trong khi đang chờ xe, bỗng nhiên Lisa nói:

—Tôi có một chuyện quan trọng nhờ anh giúp dùm. Trước hết, xin anh hãy nghe tôi nói hết lời, đừng ngắt ngang.

— Sẵn sàng.

— Chuyện này khá nguy hiểm. Mong anh hết lòng giúp cho. Tôi muốn nhờ anh làm cách nào đưa một người ra khỏi nước Đức, người đó là một ông giáo sư của tôi. Ông ta đang bí mật hoàn thành một tác phẩm thật vĩ đại, thật quí báu cho nước Đức trong tương lai. Tuy nhiên, tin tức bị lộ, hình như đã đến tai Gestapo. Tính mạng của ông ta chỉ tính từng ngày. Nếu không có ai giúp đỡ cho ông ta trốn ra ngoại quốc, công trình đó kể như tiêu. Mặc dù tính mạng của ông cũng đáng kể nhưng tác phẩm của ông ta còn quan trọng gấp bội. Eric, xin anh hãy giúp dùm.

Nàng cho biết tên và địa chỉ của ông giáo sư. Eric chết sững. Mặc dù anh tin rằng Lisa nói thực, nhưng đây là một vấn đề sinh tử. Không phải riêng cho anh mà cho cả mạng lưới gián điệp của anh. Giúp nàng là một cách giúp chỉ cho Gestapo biết: Lạy ông tôi ở bụi này. Nhưng nếu từ chối là phải từ chối thẳng thừng. Để cho nàng hy vọng tức là châm ngòi một trái bom nổ chậm. Rủi Gestapo bắt được ông giáo sư, lập tức anh cũng bị liên lụy. Khi trở về Mỹ anh sẽ nhờ Tình báo Mỹ lo vụ này. Họ sẽ tìm cách đưa ông giáo sư ra ngoại quốc qua một mạng lưới gián điệp khác.

Eric trả lời:

— Lisa, thành thật xin lỗi cô. Tôi biết rằng cô rất tin tưởng vào tôi khi nói cho tôi hay chuyện này. Nhưng tôi không thể giúp cô được. Lập trường chính trị của cô và của tôi không giống nhau. Nhiều lần tôi đã chứng tỏ…

— Eric! Xin hãy cởi bỏ chiếc mặt nạ đó ra. Tại sao anh không tin tôi?

— Đừng nghĩ vớ vẩn, Lisa.

Trong bóng đêm, Eric không sao nhận ra khuôn mặt cùng là thái độ của nàng lúc đó. Tuy nhiên, anh có cảm tưởng nàng vẫn giữ nguyên lập trường. Một lúc sau, Eric nghe nàng thở dài:

— Tôi hiểu anh.

Qua câu nói, coi bộ Lisa đành chấp nhận thái độ cứng rắn của Eric. Vai trò gián điệp của anh quá nguy hiểm, không thể nào vì nàng mà anh phải hy sinh bao nhiêu người khác.

Eric đành phải an ủi nàng:

— Tôi không tin ông giáo sư của cô sẽ gặp nhiều nguy hiểm đến nỗi mất mạng đâu. Tác phẩm của ông ta, dù quan trọng đến mức nào, cũng không có ảnh hưởng trực tiếp tới chế độ Quốc xã hiện nay.

— Theo tôi, - cô nói, - tác phẩm đó là dành cho nước Đức tương lai.

— Tôi thành thật khuyên cô hãy tỏ ra thận trọng, đừng nói với bất cứ ai những ý nghĩ của cô về chế độ Quốc xã, về chuyện vừa qua. Không phải ai cũng xử sự như tôi.

Và anh kẻo nàng sát vào người anh rồi đè nặng lên môi nàng. Anh cảm thấy người nàng run rẩy. Chỉ có cách này mới làm nàng quên đi trong giây lát những tư tưởng chính trị.

Một lát sau, hai người rời ra. Eric lên tiếng trước:

— Chào tạm biệt Lisa. Heil Hitler!

— Chào Eric.

Về đến phòng, Eric còn cảm thấy bồi hồi cảm động. Ngay giữa con tim chế độ Hitler vẫn còn có một người con gái vùng lên phản đối, mặc dù gia đình cũng như môi trường đã nuôi dưỡng nàng. Lần đầu tiên anh cảm thấy đỡ cô đơn. Nàng còn cô đơn hơn anh nhiều. Bên cạnh anh, còn có ông Hoàng cùng chia sẻ những nguy hiểm, còn có Ingrid vỗ về an ủi những khi anh cảm thấy mệt mỏi, chán nản. Lisa có ai đây để mà than thở.

Khi trở lại Thụy Điển, Eric báo cho Bowman biết nội vụ và nhờ ông ta tìm cách giúp đỡ ông giáo sư. Nhưng ông giáo sư, chúng ta sẽ biết sau này, không cần tới sự giúp đỡ đó.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.