Đầu năm 1944, nhận thấy Đồng minh quá ơ hờ, gần như quên hẳn những tin tức do anh thu thập, nhìn lại cuộc đời gián điệp “thể theo lời yêu cầu” của anh, Eric cảm thấy chán ngán vô cùng. Anh mất tất cả, và bù lại anh không nhận được gì, kể cả lòng yêu nước thiêng liêng. Đối với tất cả mọi người thân cũng như sơ, anh là một người phản quốc, một kẻ bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh.
Đến nỗi, một bữa quá thất vọng, anh kêu to lên khi đang ngồi trước mặt Marianne:
— Phi cơ Đồng minh gần như không hề oanh tạc những xưởng lọc dầu. Chúng ta thật đúng là “những con dã tràng”.
Cũng thời gian đó, các vị tướng lãnh Đồng minh cũng đang đứng trước một vấn đề tương tự như vậy. Họ đang sửa soạn những cuộc tập mở màn cho chiến dịch mệnh danh là: “Opération Overlord” (sau này mọi người đều biết đó là cuộc đổ bộ lên Normandie). Mấy vị Tướng lãnh Đồng minh bàn cãi không biết có nên lôi mớ tin tức của Eric từ đáy ngăn kéo ra để “thi hành” (cộng thêm vào đó là mớ tài liệu không ảnh), hay cứ để cho chúng yên ngủ và làm bạn với lũ bụi bặm?
Nếu Đại tướng Spaatz, Chỉ huy trưởng Phi vụ chiến thuật Hoa Kỳ, không tỏ ra cương quyết. Nếu Đại tướng Eisenhower Tổng Tham mưu trưởng lực lượng Đồng minh, không tỏ ra mềm dẻo. Nếu Đại tướng “Hap” Arnold, Chỉ huy trưởng Trung tâm hành quân không lực Hoa Kỳ, không cùng chia xẻ quan điểm với Đại tướng Spaatz. Nếu như thế tất cả những tin tức của Eric đều kể như “có cũng như không” và Eric chắc sẽ buồn lắm (anh buồn đến nỗi không thèm kể lại câu chuyện phiêu lưu mạo hiểm của anh cho tụi mình nghe. Có “chó” gì đâu mà kể?
Đại tướng Eisenhower quyết định dành tất cả mọi phi vụ cho những công tác thật quan trọng nhằm sửa soạn cuộc đổ bộ, những mục tiêu như thiết lộ cần phải oanh tạc trước tiên để tiêu hủy mọi phương tiện chuyển quân, tiếp tế đạn dược của quân Đức. Ý kiến của một số tướng lãnh người Anh, người Mỹ lại cho rằng phải tiêu diệt khả năng không chiến của phi cơ Đức, để làm chủ vùng trời trên khu vực sắp đổ bộ.
Chính vì những lý do thứ nhì ở trên mà các tướng lãnh lại nghĩ đến vấn đề phá hủy các xưởng lọc dầu, không có ét-xăng phi cơ Đức kể như què giò. Khoảng tháng Hai 1944, hội nghị sĩ quan cao cấp Đồng minh thuộc Sở Tình báo đã đi tới quyết định trên. Ngày 5-3-1944, Đại tướng Spaatz đệ trình lên Đại tướng Eisenhower một số những đề nghị liên quan tới việc phá hủy mọi cơ sở lọc dầu của Đức. Anh chàng Eric của chúng ta nếu được đọc tờ trình kể trên, chắc là thích thú lắm! Theo tờ trình đó, có hai phương pháp để cầm chân Không lực Đức, hoặc oanh tạc các phi trường phá hủy những chiếc Luftwaffe của Đức. Phương pháp này không hiệu quả cho lắm, bởi vì hệ thống phòng không của Đức và hơn nữa, các phi cơ Luftwaffe không lẽ cứ nằm yên chịu trận ở dưới mặt đất? Ngoài ra, Goering cũng đã ra chỉ thị bắt buộc Không lực Đức phải cấp tốc sửa chữa nhưng thiệt hại do phe Đồng minh gây nên.
Thành ra chỉ có một cách hữu hiệu nhất để vô hiệu hóa Không lực Đức đó là tiêu diệt nguồn ét-xăng của họ. Không những phi cơ Đức bị nằm ụ, mà tất cả các hoạt động chiến tranh của họ cũng bị tê liệt theo. Cuộc đổ bộ nhờ thế sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Trong tờ trình còn nêu rõ con số: Nếu cứ để cho ngành dầu hỏa của Đức hoạt động tự do, trong sáu tháng, con số ét-xăng được sản xuất là 8.500.000 tấn, khả đủ để cung cấp cho tất cả các chiến tuyến hiện hữu của Đức chống cự lại Đồng minh. Phi đội Thứ tám và Thứ mười lăm của Hoa Kỳ, với sự trợ giúp của Không lực Anh, có thể biến con số sản xuất ét-xăng ở trên trở thành nhỏ nhoi khiêm tốn hơn. Ý kiến của Đại tướng Spaatz cũng là ý kiến của Eric.
Tùy Đại tướng Eisenhower quyết định.
Ngày 25-3-1914, Đại tướng Eisenhower gạt bỏ ý kiến của Đại tướng Spaatz và ra lệnh mục tiêu ưu tiên được hân hạnh ăn bom là hệ thống xe hỏa, thiết lộ của Đức theo đúng quyết định của nhóm tướng lãnh người Anh. May mắn thay, quyết định trên vẫn có thể “tùy theo nhu cầu chiến tranh mà thay đổi”. Đại tướng Spaatz nhân sơ, đề nghị một số cơ sở dầu hỏa quan trọng “nên oanh tạc để thí nghiệm”. Đại tướng Eisenhower coi bộ không phản đối, nhưng chỉ thị, chỉ nên coi đó là những phi vụ “phụ trội” làm thêm, xen lẫn vào những phi vụ chính thức nhằm mục tiêu thiết lộ. Phi đội Thứ tám của Hoa Kỳ được lệnh thi hành những chuyến oanh tạc phụ này. Vị chỉ huy phi đội nói trên chỉ chấp nhận trên giấy tờ, nhưng từ chối thực hành quyết định. Ông ta không muốn các phi công của mình phải hy sinh thêm vì những mục tiêu phụ.
Spaatz và Arnold tìm đủ mọi cách để vượt qua trở ngại. Trên lý thuyết, phi đội 15 Hoa Kỳ, đặt tại Ý, được lệnh oanh tạc các xưởng dầu ở Ploeshti. Bởi vì Đại tướng Eisenhower đặt nặng mục tiêu hỏa xa cần phải thanh toán, tại sao không tiện thể oanh tạc thêm những xưởng lọc dầu ở ngay sát mục tiêu chính đó. Chẳng hạn, trong 10 trái bom dành cho thiết lộ, hãy chia cho mấy xưởng lọc dầu một hai trái. Tại Ploeshti ngoài những xưởng lọc dầu ra, còn có một số những nhà ga xe lửa nhằm tiếp tế mặt trận Nga Sô của Đức. Vẫn theo lý thuyết cứ 10 trái bom dành cho thiết lộ, thì có 1, 2 trái dành cho xưởng lọc dầu. Trên thực tế, các phi công được lời gửi gắm nên làm ngược lại, nghĩa là hãy săn sóc chiếu cố tận tình mấy xưởng lọc dầu.
Cuộc oanh tạc xảy ra ngày 5-4-1944. Đúng như kế hoạch, các trái bom đều “trượt” mục tiêu thiết lộ, và rót vào mấy xưởng lọc dầu. Trong báo cáo, các phi công ghi nhận: “Rất nhiều tiếng nổ phụ xảy ra.”
Hai tướng Spaatz và Arnold, hân hoan vì kết quả trên, ra lệnh làm tiếp 1 vài phi vụ tương tự, nhưng khuyến cáo: nên xài loại bom cỡ lớn hơn. Ngày 15, 24-4 và 5-5 các phi vụ được thực hiện liên tiếp. Eric được mấy người quen ở Đức cho biết, thiệt hại rất là nặng nề. Mức sản xuất ét-xăng tại vùng Ploeshti kể như quá khiêm tốn sau mấy lần oanh tạc đó.
Ngay 17-4, Đại tướng Eisenhower ra quyết định, mục tiêu thiết lộ đưa xuống hàng nhì. Mục tiêu chính bây giờ là phá hủy phi cơ Luftwaffe của Không lực Đức “để cho cuộc đổ bộ sắp sửa xảy ra được dễ dàng hơn”. Spaatz lại tìm cách nài nỉ Eisenhower. Ông viện dẫn lý do bởi vì phi cơ Đức cần ét-xăng, hủy diệt các xưởng dầu tức là hủy diệt phi cơ. Đồng thời tránh được những trận không chiến rất dữ dội những khi oanh tạc các phi trường của địch. Đó là, bắn một phát tên mà hạ được hai con chim cùng một lúc.
Thấy hữu lý, ngày 19-1, Eisenhower ra lệnh cho Spaatz cứ thế mà thi hành. Phi đội thứ 8, dưới quyền chỉ huy của tướng Doolittle được chỉ thị hãy thực hiện những phi vụ lớn lao nhằm các mục tiêu dầu hỏa. Tuy nhiên, vẫn còn trở ngại: Các tướng lãnh người Anh khăng khăng bảo vệ ý kiến của họ, theo đó, cần phải oanh tạc hệ thống thiết lộ, nhằm cắt đứt mọi phương tiện chuyển quân về hướng bờ biển, có như thế, chiến dịch Overlord (chiến dịch đổ bộ xuống Normandie) mới hy vọng thành công.
Kết quả, Anh-Mỹ đi đến một quyết định hòa giải: Trong ba ngày đẹp trời, có thể phát xuất phi vụ oanh tạc, hãy dành cho dầu hỏa hai và dành cho đường sắt một.