Cũng ngày hôm đó, Eric điện thoại tới nhiều dân áp phe tại thành phố Berlin, sau đó là những việc phải làm: Đi viếng thăm xã giao, dự những bữa ăn thân mật, tiệc tùng .vv… Anh chưa thực hiện được một dự án nào nhưng tự nhủ trước hết phải kết giao với một số nhân vật mà anh nghĩ họ có thể giúp ích cho anh rất nhiều sau này.
Người đầu tiên Eric định kết nạp vào mạng lưới gián điệp của anh là Bá tước Gerhard Von Oldenburg, một tay junker có cổ phần hùn hạp tại một cơ sở dầu hỏa khá lớn và được cử làm nhân viên đại diện cho cơ sở này tại Ủy ban Dầu hỏa Quốc gia. Lẽ tất nhiên ông này không phải là một tay Quốc xã. Trước khi chiến tranh xảy ra, anh đã từng gặp ông này nhiều lần và được nghe những ý kiến chán nản của ông đối với những phương pháp của chế độ hiện tại đem ra áp dụng hồi đó, cũng là những mục đích của nhóm Quốc xã. Nhưng không hiểu bây giờ quan niệm của ông ta ra sao? Tuy nhiên cứ thử gặp ông ta xem.
Von Oldenburg tiếp đãi Eric thân mật nhưng chừng mực, ông ta luôn luôn tỏ ra sẵn sàng thủ thế trước mọi tấn công của anh, luôn luôn tránh né những vấn đề chính trị. Dưới mắt ông ta Eric tượng trưng một anh chàng Thụy Điển trung lập, một tay áp phe luôn luôn tính cách kiếm sao có được nhiều tiền. Thoạt đầu Eric cũng chỉ muốn chứng tỏ với ông ta anh đúng là một con người như vậy. Tuy nhiên, một buổi chiều, cả hai đang chuyện trò lăng nhăng tại bàn giấy của Von Oldenburg, lợi dụng khi bà vợ của ông ta rút lui khỏi phòng, Eric bèn quyết định thử thời vận của mình.
Vừa nhấm nháp ly rượu, Eric vừa thong thả nói:
— Lần tới, tôi sẽ mang biếu bạn một chai để thay thế chai này.
— Cảm ơn bạn! Nếu vậy thì hay lắm. Thứ rượu này hiện nay quá hiếm ở đây.
— Ông bạn chắc muốn nhớ lại những ngày vàng son xưa kia, khi hầm rượu chứa đầy những loại rượu còn hiếm hơn thứ này nữa.
— Dù sao, cũng thành thật nhận rằng tình hình ngày nay không tốt đẹp như mọi người đã hy vọng.
— Bạn nói thế nào chứ hiện nay quân Đức đang làm chủ toàn thể Âu châu.
— Chuyện đó cũng đúng nữa. Đúng như chuyện tôi đang nói hiện giờ.
— Tôi muốn thành thật cho bạn hay câu này. Hiện nay tôi làm áp phe với tụi Quốc xã chỉ vì… Ngoài họ ra đâu biết làm với ai? Tuy nhiên tôi không tin sau cùng họ là kẻ thắng trận.
— Còn tùy thuộc vào hai chữ “thắng trận”. Thắng trận nghĩa là làm bá chủ Âu châu, rồi thế giới? Không đâu! Tuy nhiên, nước Đức sẽ bành trướng, lớn mạnh hơn nữa, chắc như vậy.
— Tôi không hoàn toàn đồng ý. Nước Mỹ thế nào cũng nhảy vô vòng chiến, bên cạnh các nước Đồng minh. Và theo tôi, chuyện nước Đức chiến thắng cả Hoa Kỳ lẫn Đồng minh là một chuyện mơ hồ.
— Này anh bạn Eric! Nếu tôi là bạn, tôi sẽ cẩn thận lời ăn tiếng nói hơn thế nhiều.
— Bạn đừng lo cho tôi, Gerhard. Phải tùy hoàn cảnh, tùy người đối thoại. Tôi có cảm tưởng bạn không nói hết những gì ở trong đầu?
Von Oldenburg tỏ vẻ nghiêm trang, đề phòng:
— Tôi biết rõ nhiệm vụ cùng công việc của tôi. Ông bạn khỏi lo dùm.
— Theo tôi, nhiệm vụ của những người ý thức như ông là cố gắng chấm dứt cuộc chiến tranh này càng sớm càng tốt.
Von Oldenburg ngần ngừ một hồi lâu, sau cùng ông nói:
— Đúng như vậy. Anh bạn nói có lý. Một cuộc chiến tranh quá kéo dài chỉ đem lại thiệt hại cho nước Đức.
Ông ta tỏ vẻ thận trọng. Có thể ông ta nghi ngờ Eric là một tay sai của Gestapo cũng nên. Eric tính chơi sát ván:
— Này Gerhard! Bạn khỏi lo gìn giữ đối với tôi. Chúng ta quen biết đã lâu, từ trước khi chiến tranh xảy ra. Trước khi có chế độ Quốc xã này. Tôi tin chắc rằng, bạn không chấp nhận những mục đích mà Hitler đang theo đuổi? Chinh phục toàn thế thế giới! Để làm gì? Chính vì tin tưởng như vậy cho nên tôi mới tiếp xúc với bạn.
— Thật vậy sao? - Von Oldenburg vội vàng hỏi.
Tuy cảm thấy chắc ăn nhưng Eric thấy ruột thắt lại khi lật cây bài tẩy của mình lên:
— Gerhard! Tôi có câu chuyện thật quan trọng tính bàn với bạn. Có lẽ bạn cũng đoán ra một phần rồi: Tôi hiện đang làm việc cho phe Đồng minh.
— Bạn nói sao?
— Đúng như mọi người vẫn thường nói: tôi là một gián điệp. - Và anh giải thích thêm. - Tuy nhiên tôi chỉ là một người tự nguyện. Vì lòng yêu nước, một nước Đức chân thật không phải của riêng Hitler, tôi yêu cầu bạn hãy giúp tôi. Xin bạn hãy cố gắng giúp cho tôi được phép đi lại trên lãnh thổ nước Đức, đồng thời cho tôi biết những tin tức bạn tình cờ thâu lượm được trong khi giao thiệp với các giới chức Quốc xã cao cấp. Nếu Đồng minh thắng trận - chắc chắn là vậy - Bạn sẽ được tưởng thưởng xứng đáng. Ngược lại nếu phe Quốc xã thắng trận bạn cũng không mất mát gì! Không ai biết chuyện này ngoài tôi và bạn ra.
Von Nordhog ngồi chết sững, chắc là ông không thể ngờ Eric dám liều lĩnh đường đột đưa ra đề nghị táo bạo như vậy.
Liệu ông ta có còn nghi ngờ Eric đang tìm cách “chơi” ông ta? Eric lo lắng chờ đợi. Dù sao thái độ yên lặng đối với anh là một hy vọng.
Sau cùng Von Nordhog từ từ đưa tay cầm ly rượu nhấm nháp, vài ngụm. Sau đó ông ta quay sang nhìn thẳng vào mặt Eric:
— Anh làm tôi quá kinh ngạc! Thật tình tôi không ngờ. Tuy nhiên, đề nghị của anh coi bộ rất hay. Trước khi chấp nhận hợp tác, tôi cần biết thêm một vài chi tiết quan trọng.
— Vâng, chắc chắn phải như vậy.
Trong thâm tâm, Eric mong muốn càng phải giải thích ít chừng nào đỡ nguy hiểm chừng đó. Tuy nhiên Von Nordhog không thể khinh xuất đến nỗi chấp nhận ngay lập tức đề nghị nguy hiểm của anh: Làm sao thu thập càng nhiều càng tốt những tin tức liên quan tới công cuộc sản xuất dầu hỏa, chế biến nguyên liệu dùng cho máy bay, xe tăng… Đặc biệt là địa điểm những nhà máy lọc dầu, cách thức ngụy trang mức độ sản xuất. Đồng minh sẽ phái phi cơ oanh tạc tiêu hủy tiềm năng chiến tranh của quân Đức. Đó là cách rút ngắn chiến tranh hay nhất, đỡ hao tổn nhân mạng của cả hai bên.
Và Eric kết luận:
— Nếu tôi ký kết được những hợp đồng cho phép đích thân đi thăm những địa điểm lọc dầu, tôi sẽ nhân đó thâu hoạch một số tin tức. Tuy nhiên tôi rất mong có được đa số tin tức nhờ nơi bạn và một số cộng sự viên khác nữa.
— Những người khác?
Von Nordhog giật bắn người, giống như một con cọp bỗng nhiên cảm thấy nguy hiểm đang tới gần.
— Gerhard, bạn đừng ngại! Không một cộng sự viên nào của tôi được biết tên những người khác. Họ chỉ biết có tôi.
— Tuy nhiên, ông bạn vẫn phải lâu lâu lui tới gặp mặt tôi, mấy người kia sẽ suy luận ra. Nguy hiểm lắm.
— Tôi gặp cả lô người, làm sao họ biết được, vả lại tôi chỉ lựa chọn thiểu số cao cấp.
— Nhưng bạn làm tờ trình về bên ấy ra sao? Trong tờ trình bạn phải nhắc tới tên tôi. Những tờ trình như vậy sẽ chạy từ Stockholm tới London và những nơi khác. Tụi phản gián Nazi chắc sẽ truy ra.
— Tôi đâu có đề tên ông bạn. Thay vì tên tôi chỉ đề những bí số. Hơn nữa tôi đâu cần nhắc đến tên những cộng sự viên. Ngoài tôi ra, không ai biết ông bạn làm việc cho Đồng minh. Hơn nữa tôi đâu có đòi hỏi ông bạn phải đôn đáo đi tìm tin tức, ông bạn chỉ làm có một việc: đó là dỏng tai nghe ngóng những lời bàn tán mỗi khi gặp gỡ những nhân vật Quốc xã này nọ. Phần vụ của tôi sẽ là kiểm chứng và bổ túc những tin tức đó.
— Tôi hiểu rồi.
— Lẽ tự nhiên, công việc này cũng đòi hỏi một chút can đảm, và cũng có những bất ngờ không ai tính trước được. Ông bạn có thể lắc đầu từ chối, và im lặng chịu đựng, nhưng đó đâu phải là cách tốt nhất để giúp ích nước Đức.
Anh ngừng nói. Kinh nghiệm một người chuyên môn làm áp phe bảo anh nên kết thúc tại nơi đây. Cách tốt nhất vẫn là coi như món hàng đã được thuận vừa bán. Bây giờ chỉ còn vấn đề trình bày mẫu hàng:
— Này Gerhard, bạn có thể giúp tôi những tin tức về loại nào? Chúng ta nên bắt đầu bằng món hàng gì đây?
— Theo tôi, bạn nên chú ý đến những chất Lubrifianls (dầu nhớt cho vô máy).
Và sau đó ông ta hăng say trình bày những chi tiết. Vậy là xong. Eric vừa mới tuyển được cộng sự viên thứ nhất của anh.
Cả hai bàn luận thật lâu. Tới hai giờ sáng, Eric tính đứng dậy ra về, nhưng Oidenburg ngăn anh lại.
— Còn chuyện này.
— Gì nữa?
Giọng nói của Von Nordhog chứng tỏ đây là một vấn đề rất quan trọng, nhưng lại rất khó nói.
— Này Eric, công việc chúng ta đang theo đuổi rất nguy hiểm. Tôi không muốn tỏ ra bi quan nhưng anh bạn biết, chúng ta phải tính trước tất cả mọi chuyện nguy hiểm có thể xảy ra. Ông bạn có nghĩ đến trường hợp, một ngày nào đó, ông bạn bị…
Ông ta ngừng lại vẻ chờ đợi. Eric bèn lên tiếng:
— Có thể như vậy lắm chứ! Nhưng nếu ông bạn đòi hỏi đảm bảo, chuyện đó lại càng nguy hiểm hơn nữa.
— Đúng thế! Nếu ông bạn chẳng may biến mất, lấy gì đảm bảo tôi đã hoạt động cho Đồng minh? Theo ý tôi, ông bạn nên viết một giấy chứng nhận tôi đã giúp đỡ ông bạn trong công tác này. Tôi sẽ cất dấu tờ giấy tại một nơi thật an toàn.
Eric lặng thinh suy nghĩ. Một tờ giấy quan trọng như thế có khác nào một án tử hình đối với anh, một khi tờ giấy bị khám phá? Hơn nữa, dù có nắm trong tay tờ giấy đó, Von Nordhog vẫn có thể đốt đi hay cất thật kỹ rồi đi tố cáo anh sau đó? Tuy nhiên vấn đề Von Nordhog đòi hỏi rất hợp lý, phải chấp nhận nguy hiểm không còn cách nào khác.
— Này Gerhard, tôi bằng lòng thỏa mãn đòi hỏi của bạn. Tuy nhiên, hạn phải hứa với tôi một điều: Không ai ngoài bạn, được biết đến tờ giấy đó. Kể cả vợ con bạn.
— Được rồi! Tôi hứa chắc chắn với bạn.
Và Eric cắm cúi viết:
Tôi ký tên dưới đây, chứng nhận Bá tước Gerhard Von Nordhog, tại Berlin, đã giúp tôi những tin tức thuộc loại tối quan trọng. Thay mặt giới hữu trách Hoa Kỳ tại tòa Đại sứ Thụy Điển, tôi cam đoan với Bá tước Von Nordhog: Đồng minh sẽ tưởng thưởng xứng đáng cho ông ta sau này, khi cuộc chiến đã kết thúc. Tờ bảo đảm này được thành lập phòng hờ trường hợp tôi không may gặp nguy hiểm hoặc bỏ mạng, hay mất tích vì nhiệm vụ
Ký tên
ERIC ERICKSON.
— Xong rồi!
Von Nordhog chăm chú đọc tờ giấy. Cuối cùng ông ta nói:
— Cảm ơn anh bạn, Eric.