Trước khi gặp Klara bà vợ trẻ của Holtz, Eric đã điện thoại với dụng ý gửi lời chia buồn để dò coi có chuyện gì bất thường hay không. Nghe giọng nói vui vẻ của Klara, Eric cảm thấy rất nhiều hy vọng. Thứ nhất: Cô ta trẻ, đẹp, vui vẻ, như vậy chứng tỏ cái chết của chồng không ảnh hưởng gì tới đời sống tình cảm của cô ta. Thứ hai: Với tư tưởng Quốc xã, nếu cô ta kiếm thấy lá thư rồi, chắc chắn cô ta không thể giữ được giọng nói bình thản như khi trả lời điện thoại.
Tóm lại ông thần may mắn vẫn chưa bỏ rơi người bạn gián điệp tài tử của chúng ta.
Eric bèn tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc thật điệu bộ, sau đó thủng thẳng tiến tới căn nhà hò hẹn.
Klara vui vẻ chào đón anh. Chiếc áo tang không đủ kín đáo để che dấu hết những nét đẹp vừa quyến rũ vừa lộ liễu (một cách cố ý) của người góa phụ còn trẻ. Mái tóc của nàng vẫn bồng bềnh, lả lướt như những lần gặp gỡ trước. Chỉ thiếu có Holtz anh chồng xấu số. Chắc Holtz cũng không thề ngờ anh ta chiến thắng Hitler trước cả phe Đồng minh.
Vào đến phòng khách Eric, giật mình khi nhìn thấy một tên lính Quốc xã choai choai trong bộ đồ binh phục: Hans! Gần 2 năm không gặp, anh thấy thằng bé lớn hơn trước rất nhiều, đã có thể ra trận, nếu cần! Tuy nhiên, vì còn trong tuổi đi học, nó được đưa về vùng quê cùng những đứa trẻ con thành phố khác, để tránh bom Đồng minh. Nó mới được phép trở về nhà dự đám tang người bố:
— Chào Hans! - Eric vừa nói vừa bước lại gần chú lính. - Thành thật chia buồn cùng cậu.
Thằng nhỏ bắt tay Eric một cách khinh khi ra mặt. Mấy lần trước, mỗi khi tới nhà Holtz, lần nào Eric cũng không quên mua kẹo bánh cho thằng nhỏ. Tuy nhiên trẻ con thường rất tinh khôn. Bằng trực giác chúng cảm thấy liền kẻ nào không ưa chúng. Thành thử, quà thì quà bánh mặc bánh, nó lúc nào cũng gờm nhìn lén Eric. “Thằng cha này khó chơi thiệt!” Cả hai: Eric và Hans - cùng âm thầm giữ miếng.
Ngược lại, cảm tình của bà mẹ Hans đối với Eric coi bộ mỗi lúc một tăng thêm lên. Ngồi trong phòng khách Klara say sưa nghe Eric kể lại thời gian vừa qua, công việc làm ăn của anh tại Thụy Điển cũng như tại Berlin. Trong khi đó, Hans ngồi thu lu trong một chiếc ghế bành, lặng thinh quan sát hai người, lâu lâu lại tháo cặp kính cận xuống để lau đi, lau lại. Để nhìn cho rõ! Coi thằng cha tính giở trò gì với bà mẹ của mình.
Eric thấy cũng nên nhắc cho chú bé một chút, để gây thêm một chút thiện cảm:
— Này Klara, hồi trước tôi thấy Hans nhỏ xíu. Mới có hai năm, trẻ con mau lớn thiệt!
— Vâng, thằng bé chóng lớn thiệt! Nó cũng dễ bảo lắm!
— Này Hans, cháu có gặp lại Le Fuhrer lần nào nữa không?
Thằng nhỏ bướng bĩnh trả lời:
— Không! Le Fuhrer bận lắm đâu có thì giờ để ý đến những chuyện nhỏ mọn như vậy.
Nghe giọng nói của thằng bé Eric chỉ muốn đá cho nó một cái. Nói chuyện lăng nhăng một hồi, cảm thấy đã khuya, Klara lên tiếng bảo Hans đi ngủ, nhưng thằng nhỏ khăng khăng đòi ngồi lại trong khi đưa mắt nhìn Eric, ra ý bảo mẹ: “Bao giờ thằng cha này về, con mới chịu đi ngủ”.
Bà mẹ cố gắng dỗ:
— Thôi, đi ngủ, giờ này trễ rồi! Hãy đứng lên chào khách rồi đi lên phòng.
Thằng bé bắt buộc phải đứng lên. Nó lừ lừ nhìn Eric không thèm chào hỏi gì cho mất công, và đi ra khỏi phòng khách.
Eric thấy cần phải đưa ra nhận xét:
— Coi bộ Hans không ưa tôi mấy!
— Ồ! Chắc là nó còn bị ám ảnh vì cái chết của cha nó. Nhưng thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Mấy bữa nay tôi mệt lử người đi vì mấy người bà con bên họ nhà chồng, Nhiều người khăng khăng đòi ở lại đây để an ủi tôi và săn sóc thằng bé. Ôi chao! Họ chỉ làm tôi thêm bực mình. Eric uống chút gì nghe? Mấy chai rượu anh mang cho kỳ trước tôi vẫn chưa uống hết.
— Cảm ơn chị!
Rượu làm đôi má người góa phụ thêm ửng hồng, chắc không phải cô ta xấu hỗ vì ngồi hỏi chuyện một mình với đàn ông trong khi đêm đã khuya và chồng vừa mới chết. Eric cần thấy phải đóng trọn vai trò gián điệp (ấy chết quên, vai trò tán gái) của mình. Tuy nhiên, chỉ nên tán tỉnh xa xôi bằng lời nói văn hoa… Những cái hôn, hãy để lần sau: Chớ nên đốt cháy giai đoạn.
Nhờ hơi rượu, câu chuyện mỗi lúc một thêm vui vẻ. Sau cùng Eric thấy đã đến lúc nên vào đề:
— Trời đất, khuya quá rồi! Thật bậy quá. Đáng lý phải để cho chị đi ngủ sớm.
— Ồ! Nói chuyện với anh vui lắm? nhờ có anh, tôi cảm thấy đỡ mệt hơn nhiều.
— Tôi cũng sung sướng lắm vì được hầu chuyện chị. Nhưng một giờ sáng rồi. Tôi phải từ giã.
— Anh có thể ngủ tại đây, như mấy lần trước…
— Ồ! Không được đâu. Để sáng mai, tôi lại tới thăm chị. Tiện thể, tôi muốn hỏi chị điều này. Giấy tờ của Holtz để lại, chị đã sắp xếp gì chưa?
— Tôi chưa có thì giờ để ý tới. Vả lại luật sư của anh ấy có điện thoại hỏi về vụ đó. Nhưng tôi quyết định hãy thư thả.
— Nếu vậy, tôi sẽ xin được giúp chị một tay?
— Cảm ơn anh lắm!
— Khi còn sống, Holtz và tôi có chung nhau lo một áp phe. Tôi có viết cho anh ta một vài tờ giấy… Nay anh ấy rủi qua đời, nếu chị bằng lòng, chúng ta sẽ lại tiếp tục áp phe bỏ dở đó.
— Ồ! Nếu vậy tốt quá! Sáng mai xin anh lại sớm, chúng tư cùng bàn.
— Vâng! Xin chào chị!
Ngày hôm sau Eric dự đám tang cùng với Klara, Hans và một số người thân nhân, bè bạn của Holtz. Eric thấy tội nghiệp cho người đã chết. Holtz thật không may. Hắn ta chết trước khi được hưởng số tiền thù lao lớn do Đồng minh tưởng thưởng, hiện đã được ký thác tại nhà băng Thụy Điển. Vậy là, sau khi chiến tranh kết thúc, chính Klara, Hans, những người thân của Holtz vốn thù ghét phe Đồng minh lại được hưởng số tiền đó. Thật là tức cười.
Sau những nghi thức lôi thôi, cuối cùng tất cả mọi người đều ra về. Viện cớ đã có Eric, bạn thân lúc sinh thời của Holtz đứng ra lo lắng công chuyện, Klara từ khước mọi sự có mặt của những thân nhân, bạn bè của Holtz. Trái ngược với thái độ đêm qua, sáng hôm sau, Hans tỏ ra rất lịch sự đối với Eric. Khi bà mẹ bảo hắn lên phòng lo việc học hành Hans vâng lời liền.
Sau bữa ăn trưa, Eric với tư cách cố vấn, bèn bắt tay vào việc giúp Klara thu xếp giấy tờ, hồ sơ Holtz để lại. Để củng cố lòng tin của Klara, anh yêu cầu nàng có mặt luôn luôn trong lúc anh soạn thảo giấy tờ. Kết quả sau cùng. Không tìm thấy tờ giấy chết người. Tuy nhiên, Eric không nản lòng. Một người cẩn thận như Holtz chắc chắn không khi nào dám để tờ giấy ơ hờ nơi bàn giấy. Klara cho anh hay Holtz còn có một chiếc két sắt, Eric đề nghị kêu điện thoại tới cửa hàng chế tạo loại tủ sắt. Kết quả cửa hàng đã dọn tất cả đồ đạc về vùng quê để tránh bom. Eric lại đề nghị kêu thợ tới. Tuy nhiên cửa hàng hiện tại chỉ có một người thợ, sáng hôm sau người đó mới trở lại làm. Đến lượt Klara đề nghị Eric hãy qua đêm tại phòng cũ của Holtz, trong khi chờ đợi.
Eric bằng lòng. Ngoài việc chờ đợi ra, anh đâu biết làm gì bây giờ?
Trước khi đi ngủ, Klara thân hành mang cà phê tới tận phòng anh. Nhân tiện Eric đề nghị sẽ chuyển một số tiền của Holtz qua Thụy Điển đầu tư vào cơ sở làm ăn của anh. Với số tiền lời hàng tháng, Klara và Hans cũng sắm sửa thêm được nhiều món đồ dùng. Thay vì cảm ơn, thiếu phụ cúi xuống hôn nhẹ lên môi anh. Tiện tay, anh kéo nàng xuống, giờ này chắc Hans đã ngủ. Nếu nó còn thức, mặc kệ nó.
Như chúng ta đã biết, trong giao kèo ký kết giữa Holtz và Eric, làm gì có cái khoản vừa kể. Nhưng hãy tha thứ cho Eric. Nghề của anh nguy hiểm quá.
Sáng hôm sau, người thợ tới vào khoảng 8 giờ 30. Eric nghĩ rằng công việc mở két sắt phải tốn ít ra một nửa buổi, tuy nhiên chỉ nửa giờ sau, người thợ đã làm xong công chuyện. Klara bận việc ở dưới bếp, nhưng Hans không lúc nào quên quấn bên chân Eric. Thật khổ với “thằng quỷ” này! Ngay khi cánh cửa mở ra “thằng quỷ” đã đẩy vội người thợ qua một bên và thò đầu vô trong coi có gì. Giật mình, Eric kéo vai Hans ra bên ngoài.
— Này Hans! Cháu còn nhỏ, chưa hiểu những giấy tờ này nói gì. Hãy để đó cho tôi.
Và Eric ôm lấy cả đống hồ sơ, mang vô văn phòng rồi đóng cửa lại, mặc tình Hans tức giận đứng bên ngoài. Anh thất vọng vô cùng khi không tìm ra tờ giấy nguy hiểm. Vậy thì Holtz để mảnh giấy ở đâu? Chẳng lẽ hắn ta mang luôn xuống mồ?
Gặp lại Klara, Eric than thở:
— Tôi không thấy tờ giấy giao kèo đâu cả.
— Hay là Holtz để tại văn phòng ở ngoài phố?
— Không có đâu! Tôi đã xem xét tất cả rồi. Không biết Holtz có còn nơi nào cất giữ giấy tờ ngoài chiếc két sắt này không?
Klara tính trả lời không nhưng đột nhiên mắt nàng sáng lên:
— Ồ! Còn một nơi nữa. Đầu giường ngủ Holtz có một chiếc hộp sắt nhỏ, để vô trong tường.
Cả hai bèn đi lên phòng ngủ. Trong khi lên thang lầu nhằm lung lạc tinh thần Klara, Eric hôn nàng liên tiếp.
Khi đi xuống, Eric cầm trong tay một chiếc hộp nhỏ bằng sắt. Klara đưa tới một chùm chìa khóa nhưng không có cái nào mở được, có thể dùng con dao nhỏ nhưng làm sao cho Klara đi chỗ khác.
— Hay là để em đi kiếm cây vít?
— Ồ! Phải đó.
Klara vừa ra khỏi là anh dùng dao nhỏ bật nắp hộp. Chiếc hộp sắp mở bung ra thì Klara trở lại với cây vít. Eric đành phải dùng kế hoãn binh:
— Em làm ơn cho tôi xin một ly cà phê.
Nắp hợp mở tung ra ngay khi Klara ra khỏi căn phòng. Trong không có gì, ngoài một vài đồ nữ trang cổ và một vài chiếc chìa khóa. Không có một mảnh giấy nào hết.
Những tại sao Holtz lại phải cất kỹ một vài chiếc chìa khóa vô trong hộp sắt này? Chắc chắn những chiếc chìa khóa dùng để mở những ngăn kéo đặc biệt nơi Holtz cất giấu giấy tờ cần thiết. Hay là một hộp thư tại nhà bưu diện? Không chắc. Có lẽ một két sắt tại nhà băng. Đúng rồi! Eric cũng có một chiếc chìa khóa tương tự do nhà băng của anh trao lại. Trước khi Klara mang cà phê tới Eric tính bỏ chiếc chìa khóa vào túi. Nhưng nghĩ lại, anh thấy nguy hiểm. Không báo cho Klara biết, ngộ nhỡ nhà băng, sau một thời gian không thấy Holtz, sẽ báo tin cho gia đình người chết về tình trạng chiếc két sắt. Chi bằng cứ báo cho Klara biết nàng sẽ tìm cách liên lạc vời nhà băng. Mọi việc khác sẽ tính sau.
Klara nói ngay:
— Em biết nhà băng Holtz vẫn thường giao thiệp, viên Phó Giám đốc, Max Eckhoff là bạn thân của anh ấy. Để em điện thoại hỏi coi.
Eckhoff tỏ ra rất dễ chịu. Ông ta mời Klara tới nhà băng chiều hôm đó với những giấy tờ cần thiết. Viện cớ phải coi nhà, Klara yêu cầu Eckhoff để cho Eric thay thế nàng. Eckhoff lúc đầu từ chối, nhưng Klara năn nỉ một hồi rút cuộc ông ta đành chấp thuận.
Eric tưởng như vậy là xong. Bất ngờ chiều hôm đó, Hans nhất định đòi đi theo. Thằng bé dám nói Eric tính ăn trộm một món đồ gì của ba nó, nếu không, tại sao anh chỉ muốn đi một mình? Eric đành phải cho Hans đi theo. Sự hiện diện của Hans làm phiền cho anh rất nhiều. Làm cách nào hủy bỏ tờ giấy nếu có Hans ở bên cạnh? Thôi đành, đến đó hãy hay.
Đến nhà băng, thằng bé đòi vô tận bên trong. Eric bắt buộc phải chiều theo. Sau khi đã mở két sắt ra, đúng như sự dự đoán của anh, bên trong Holtz để một chiếc cặp da nhỏ chứa đầy giấy tờ. Và Eric cầm chiếc cặp, Hans đi kế bên, cả hai đi ra khỏi nhà băng.
Eric đề nghị:
— Chúng ta đi chơi một vòng nhé!
Đi đường, Eric tính mọi cách bỏ rơi thằng bé. Anh tìm những khu phố thật đông người, nhưng Hans quá tinh ranh không để cho Eric có thì giờ thực hiện ý định. Nó luôn luôn nắm chặt lấy tay Eric.
Thế rồi, nhân lúc Eric đang loay hoay tính kế, thằng bé giật mạnh chiếc cặp và chạy đi. Hoảng hồn Eric la to: Hans! Nhưng bóng dáng thằng bé đã biến mất sau lớp xe cộ. Eric chạy vội theo, may mắn thay, Eric nhìn thấy Hans đang ở hè đường phía bên kia. Đằng trước Hans có mấy người lớn đang đi lại. Nhanh trí anh la to:
— Bắt dùm thằng bé lại!
Một người đàn ông ngửng lên nhìn. Hans vừa chạy tới, người đó bèn chặn lại. Hans cố dằng ra nhưng không thoát. Vừa lúc đó, Eric chạy tới. Anh giật lấy chiếc cặp. Người đàn ông hỏi anh:
— Nó ăn cắp chiếc cặp của ông hả?
Eric lắc đầu:
— Không đâu! Thằng bé đi cùng với tôi. Nhưng nó tính đùa dỡn bằng cách cầm chiếc cặp da bỏ chạy. Trong chiếc cặp có khá nhiều giấy tờ quan trọng. Tôi chỉ sợ nó làm mất.
— Ôi chao! Đúng là thằng quỷ. Mà nó mạnh thiệt! Chút xíu nữa tôi giữ không nổi.
— Vâng! Thằng bé ngoan ngoan lắm. Nhưng chỉ ngoan trong khi ngủ mà thôi.
Eric nói đùa để phá tan không khí nặng nề. Anh không muốn mọi người tò mò xúm quanh lại coi chuyện gì xảy ra.
Và kéo vai Hans dẫn đi, anh bảo thằng bé:
— Thôi nghe! Đừng giở trò nghịch ngợm như thế nữa.
Đi ngang một tiệm ăn lớn, chợt nay ra ý kiến hay ho, anh kéo Hans:
— Vô đây kiếm đồ uống!
Vào đến bên trong tiệm, thừa lúc người bồi đứng chắn đường, cản Hans lại phía sau, Eric chạy thẳng vô phòng toilett. Anh vừa khép cửa cầu tiêu lại đã nghe tiếng Hans đạp cửa la ơi ới bên ngoài:
— Herr Erickson! Cho cháu vô với!
— Chờ một chút.
Và Eric lẹ làng mở chiếc cặp, lấy ra một mớ phong bì cái thứ nhất, không phải. Giấy nợ! Cái thứ nhì, đây rồi: “Tôi ký tên dưới đây chứng nhận Otto Holtz…” và chữ ký của anh ở dưới.
Bật vội que diêm, Eric đốt cháy bức thư, luôn cả chiếc phong bì. Chờ cho tất cả đã cháy thành tro, anh dội nước cho chảy mất tiêu. Bấy giờ anh mới từ từ mở cửa, một tay giả vờ cài nút quần:
— Xong rồi! Đến lượt Hans.
Nhưng thằng bé chỉ chăm chú nhìn chiếc cặp xem có bị gì không. Ra bàn ngồi, Eric thở phào sung sướng. Anh tự thưởng cho mình một ly nước giải khát thật đầy và cho Hans ly cà rem. Chưa bao giờ anh cảm thấy yêu đời như lúc đó.
Về tới nhà Hans là kẻ được vinh dự tự tay mở chiếc cặp da.
— Không thấy tờ giấy giao kèo đâu cả! Có lẽ Holtz để đâu mất rồi! Bây giờ tôi phải trở về Berlin. Chị và cháu Hans đừng ngại gì cả. Tôi đã cố gắng can thiệp để chị lãnh được số tiền lời của Holtz trong áp phe trên.
Klara coi bộ thất vọng vì Eric vội vàng đi ngay. Nàng muốn giữ Eric lại tới sáng mai, nhưng Eric tỏ vẻ cương quyết, hơn nữa Hans vẫn còn đứng đó, thằng bé đưa mắt trách móc người mẹ, sau cùng Klara đành chịu thua.
Thần may mắn vẫn còn mỉm cười với Eric.