Sau khi bàn luận với mấy nhân viên mật vụ, OSS của Hoa Kỳ, ông Hoàng và Eric bèn soạn thảo “Chương trình trình diễn”, hay nói nôm na, họ bắt đầu tung ra “chiến dịch trải ba lông”. Gọi là chiến dịch ba lông bởi vì, với chương trình xây cất nhà máy “ma” ở trên, ngoài chuyện họ tha hồ hít gió, phần người Đức được hưởng chỉ là những trái bom của phi cơ Đồng minh.
Với sự giúp đỡ của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ, cả hai soạn thảo những hồ sơ liên quan đến việc xây cất nhà máy ma. Theo đúng nhu cầu, kế hoạch phải được hỗ trợ của những tay tư bản Thụy Điển, trong số đó có những người quan trọng như: Lars Thulin, Giám đốc nhà băng Phát triển Nông thôn; Axel Edmar Phó Giám đốc Liên đoàn Công nhân Mỏ dầu. Cả hai còn “chế tạo” ra một lá thư của một nhân vật quan trọng thuộc nhà băng Quốc gia Thụy Điển, theo đó, Ngân hàng Quốc gia Thụy Điển sẽ bảo trợ hết mình một kế hoạch “hậu chiến” quan trọng như thế.
Để cho “y như thật” họ còn sản xuất những phúc trình liên quan tới những buổi họp “tưởng tượng” giữa những tay áp phe to lớn người Thụy Điển bàn về dự án hấp dẫn đó. Phúc trình nhấn mạnh: Cần phải giữ bí mật “tối đa” dự án, để tránh phản ứng của dân chúng về chuyện người Đức Nazi cũng có quyền đầu tư. Chính quyền Thụy Điển chỉ chấp nhận dự án vào phút chót, khi mà mọi việc kể như xong.
Công việc ngụy tạo hồ sơ xong xuôi, Eric và ông Hoàng quyết định không nên tới văn phòng Kortner để trình bày dự án. Bởi vì, Kortner sẽ mời Ulrich cùng nghiên cứu. Chắc chắn, Ulrich sẽ cho chìm xuồng nội vụ. Và cả hai chấp nhận sử dụng phương pháp cổ điển: Kortner sẽ là thượng khách độc nhất trong một cuộc ăn chơi cuối tuần tại miền quê, chẳng hạn vậy. Khó khăn nhất, vẫn là làm cách nào gạt Ulrich ra khỏi cuộc ăn chơi đó?
Ông Hoàng đưa ra ý kiến:
— Trong kế hoạch dụ địch này, cần phải có một người đàn bà. Một người đàn bà “định mệnh” xuất hiện đúng lúc để giơ tay dìu dắt Ulrich. Đi chơi với người đẹp chắc là thú hơn đi chơi với Kortner nhiều.
— Ý kiến đó hay lắm! Mặc dầu tôi rất lấy làm ân hận cho người đàn bà định mệnh đó.
— Vấn đề làm sao tìm thấy nàng?
Không thể giao việc này cho một em gái làng chơi được, vì tính chất quan trọng của vấn đề. Cả hai đã tính bỏ kế hoạch trên, may mắn sao, nhân một chuyến nghỉ cuối tuần có cả Kortner và Ulrich cùng tham dự, vào phút chót Ulrich điện thoại cho ông Hoàng xin phép vắng mặt, vì “bận việc”.
Ông Hoàng kết luận:
— Vậy là xong! Chúng ta chỉ còn có một việc là cầu chúc cho Ulrich được hưởng một đêm thật hoàn toàn hạnh phúc.
Đúng như dự đoán, Kortner nhảy ngay vô trong rọ. Trong chốc lát, Kortner đã vẽ xong một tương lai hậu chiến huy hoàng trong đó có hắn ta. Và để tạm kết luận, Kortner thầm nghĩ: đến lúc đó, mình sẽ xin nhập quốc tịch Thụy Điển.
Sau khi nghe Eric giải đáp tất cả mọi thắc mắc, Kortner mừng rỡ reo to:
— Anh bạn giỏi thật! Dự án này thật quan trọng. Cấp trên của tôi chắc là sẽ không phản đối.
(Người kể chuyện quên một chi tiết: Kortner trong khi say sưa men tương lai, đã dùng chữ “Dự án của chúng ta” để cho thêm phần thân mật)
Tuy nhiên, tới thứ Ba, Kortner điện thoại cho Eric yêu cầu anh tới văn phòng gặp hắn ta.
— Ông bạn đồng sự Ulrich của tôi coi bộ không tán thành dự án của chúng ta.
— Tôi nghĩ rằng ông nên trình bày và cố gắng thuyết phục người bạn khó tính đó.
Ulrich đưa ra một số lập luận chống đối: “Thứ nhất, một công trình lớn lao như thế đòi hỏi một thời gian khá dài. Ngoài ra, còn vô số những rắc rối bên cạnh, khó thực hiện nổi dự án”. Ulrich còn nhắn nhủ Kortner: “Không nên dính vô áp phe đó. Thành công chưa thấy đâu ,nếu thất bại, ông sẽ lãnh đủ. Tiền mất tật mang (Ulrich ám chỉ số tiền đầu tư của riêng Kortner, cấp trên Kortner sẽ không tha thứ cho hắn).
Kortner lại phải trổ tài ăn nói để thuyết phục Ulrich, con người nhiều tham vọng và biết lo xa. Nào là dự án coi như xong rồi, chỉ chờ người Đức bật đèn xanh là khởi sự. Mọi rắc rối gì gì đi nữa cũng sẽ được giải quyết dễ dàng, vân vân và vân vân…
Kết quả là thái độ giận dữ của Ulrich. Gã nhảy lên khỏi ghế ngồi:
— Thưa các ngài, thảo luận mãi vô ích! Tôi không muốn dính vô chuyện này. Tuy nhiên, ông bạn của tôi có quyền hành động theo ý riêng của ông ta. Trách nhiệm ông ta gánh lấy một mình. Thôi chào! Heil Hitler!
Và hắn bỏ ra về.
Vào phút chót, có hai vali ngoại giao được chuyển về Đức từ Thụy Điển. Một của Kortner, được chuyển thẳng tới Tổng hành dinh của Gestapo, và một của Ulrich, tới Bộ trưởng Ngoại giao. Tờ trình của Kortner, ngoài lời thỉnh nguyện xin đặc biệt cứu xét dự án còn kèm thêm một bản tóm lược công trình xây cất nhà máy ma của Eric. Còn Ulrich thì yêu cầu Bộ Ngoại giao nên can thiệp chấm dứt một câu chuyện không tưởng, tránh cho bao nhiêu người khỏi mất thì giờ vì nó.
Cơ quan Gestapo vẫn thường dẫm chân lên mọi cơ quan khác. Eric đoán trước, mặc dù Bộ Ngoại giao phản đối nhưng cuối cùng Gestapo nghĩa là Himmler mới là kẻ quyết định.
Một tuần lễ sau, Bá tước Von Nordhog cho Eric biết ông ta đang để ý tới dự án của Eric và muốn được bàn bạc thêm với anh về một số chi tiết. Eric bèn đáp phi cơ đi Berlin, với tất cả những đồ án xây cất nhà máy vĩ đại. Tại thủ đô nước Đức, Eric say sưa trình bày, giải thích từng chi tiết liên quan tới nhà máy ma của mình. Thính giả của anh gồm có Von Nordhog, và một số nhân viên cao cấp Gestapo. Tất cả đều đặc biệt chú ý đến công trình kể trên. Sau hết, Von Nordhog nói:
— Được lắm, Eric! Bây giờ ông bạn hãy tiếp xúc với Werner Olbricht coi phản ứng của ông ta ra sao.
Eric mừng thầm. Anh vẫn mong được gặp W. Olbricht. Lần gặp gỡ đầu tiên, hồi năm 1941, tuy anh có cảm tưởng ông ta không ưa chế độ Nazi nhưng bằng một trực giác bén nhạy, Eric tự bảo mình chớ nên thổ lộ công tác bí mật của anh: Người đàn ông thế lực này chưa đủ “chín” để đóng vai phản bội Quốc xã.
Hoàn cảnh đã thay đổi. Đế quốc Nazi sắp sửa tan rã. Một người khôn ngoan như Olbricht chắc chắn sẽ lưu tâm tới đề nghị của anh.
Lần gặp này, anh phải nghiên cứu cẩn thận. Chắc chắn Olbricht sẽ đưa ra nhiều câu hỏi hóc búa, nếu anh không giải đáp thỏa đáng, ông ta sẽ yêu cầu anh mang dự án về Thụy Điển nghiên cứu lại, cho nó hoàn bị hơn. Tốt nhất là vào đề ngay: Anh sẽ đề nghị một số lợi lộc Olbricht được hưởng nếu ông ta chấp thuận dự án. Tương lai của ông ta tại Thụy Điển một khi Đức quốc thua trận, đại khái như vậy.
Và Eric đã không ngần ngại gì khi cho Olbricht biết rõ nội vụ. Ông ta phản ứng thật dè dặt. Sau khi cặn kẽ nghiên cứu từng chi tiết một, Olbricht bằng lòng hợp tác. Ông ta sẽ chấp thuận kế hoạch xây cất nhà máy dầu ở Thụy Điển, đổi lấy một số tiền khá lớn lao và an ninh cho toàn thể gia đình của ông ta một khi Đồng minh thắng trận, về những tin tức liên quan tới các cơ sở dầu hỏa tại Đức, ông ta chỉ bằng lòng trao lại cho nhân viên Tòa Đại sứ Hoa Kỳ, thay vì giao cho Eric. Anh đề nghị ông ta tìm cách qua thăm Thụy Điển, lấy cớ quan sát địa điểm đặt nhà máy nhân đó nói chuyện thẳng với Tòa Đại sứ Hoa Kỳ tại Stockholm.
Chiều hôm sau, Eric, Von Nordhog và Dr. Teichmann - một nhân viên Gestapo khá quan trọng - tới dự tiệc tại nhà Olbricht. Eric dùng tiền của Sở Mật vụ để lo cho bữa tiệc. Ngoài mấy người nói trên còn rất nhiều nhân vật Gestapo khác, và một số viên chức trong ngành dầu hỏa. Nordhog công khai tuyên bố dự án của Eric. Tất cả đều hân hoan đón nhận tương lai mới cho “Chương trình sản xuất dầu” Dr. Teichmann hứa sẽ đứng ra xin phép cho Olbricht qua Thụy Điển xúc tiến dự án. Trong bữa tiệc, Todt, một nhân vật cao cấp bên cạnh Speer, Giám đốc Kế hoạch sản xuất dầu hỏa tổng hợp tại Đức, đã vui miệng kể cho Eric nghe về một số nhà máy dầu mới được thành lập: “Lần này chúng tôi xây cất ở dưới mặt đất. Phi cơ Đồng minh hết cách oanh tạc”.
Sau bữa tiệc, Eric được phép qua lại Đức quốc, để “nghiên cứu, trao đổi phương pháp kỹ thuật nhằm phát triển công tác sản xuất dầu hỏa”. Nhờ vậy anh thu thập một số tin tức do các cộng sự viên đem lại. Ngoài ra, anh dành nhiều thì giờ gặp gỡ Marianne. Người đàn bà xinh đẹp đó đã giúp đỡ anh rất nhiều trong thời gian lưu trú trên đất Đức.