Trở về Stockholm, Eric kể lại tất cả diễn tiến câu chuyện cho nhân viên Tòa Đại sứ Hoa Kỳ, cộng thêm những tin tức tình báo do mạng lưới gián điệp của anh thu lượm được, Eric cũng không quên thông báo cho Kortner biết dự án nói trên được hân hoan đón nhận tại Đức. Bây giờ chỉ còn có việc chờ đợi kết quả.
Hai tuần lễ trôi qua, không có tin tức gì từ Berlin tới Eric đã cảm thấy nóng ruột. Một bữa Kortner gọi điện thoại cho anh:
— Eric, mạnh khỏe không ông bạn?
— Cảm ơn, tôi vẫn như thường. Wilheim, có chuyện chi vậy?
— Có tin này muốn cho ông bạn hay: Chắc bạn còn nhớ anh anh Holtz, người mà bạn đã giao thiệp áp phe, buôn bán ở Hambourg. Hắn ta vừa mới chết bữa qua. Chết vì bệnh.
— Ủa, vậy hả?
Sau khi gác máy điện thoại, Eric mới nhận ra tầm quan trọng khủng khiếp của tin trên. Tờ chứng nhận do anh ký - bản án tử hình của anh. Lưỡi gươm Democlès, sau bao nhiêu ngày tháng treo lơ lửng trên đầu Eric, nay đã rớt xuống. Trong óc Eric hiện ra khuôn mặt Nazi của thằng nhỏ Hans, vẻ đẹp lạnh giá chết người cửa Klara, vợ Holtz. Phải làm sao bây giờ? Sau khi chôn cất người chồng họ sẽ nghiên cứu giấy tờ của kẻ đã chết, và kiếm thấy tờ chứng nhận quái ác kia. Cả một mạng lưới gián điệp sẽ tan tành.
Trở qua Đức tìm cách ngăn chặn. Phải kiếm ra tờ giấy trước khi Klara tìm thấy. Nhưng nếu họ đã tìm thấy, trở qua Đức tức là chui đầu vào chiếc thòng lọng đã giăng sẵn, chỉ còn chờ thắt lại. Nếu không đi Đức là hủy bỏ toàn bộ kế hoạch nhà máy ma. Eric tự mắng minh cớ sao lại ngu muội đến nỗi không hỏi coi Holtz cất giữ mảnh giấy tại chỗ nào. Tình trạng của anh lúc này chẳng khác gì một gã sát nhân sau khi thực hiện án mạng tuyệt hảo, về đến nhà rồi mới nhớ ra bỏ quên cây dù có khắc tên mình bên cạnh nạn nhân.
Chỉ có Ingrid là tỏ ra khoan khoái:
— Vậy là xong! Sự nghiệp gián điệp của mình kể như kết liễu. Em khỏi phải lo lắng sợ sệt mỗi khi mình qua bên Đức nữa.
— Đâu được! Kế hoạch xây cất nhà máy diễn tiến rất tốt đẹp. Vả chăng chắc gì vợ Holtz tìm thấy mảnh giấy. May ra anh còn đủ thì giờ qua bên đó tiêu hủy tang chứng nguy hiểm trước khi cô ta hiểu rõ mảnh giấy nói gì.
— Nhưng biết đâu cô ta tìm thấy rồi!
— Đành phải chấp nhận nguy hiểm. Chỉ còn có một lối thoát đó là trở qua Hambourg càng sớm càng tốt.
Gạt qua những lời phản đối của vợ, Eric tìm gặp Bowman, Bradley và Mansfield nói rõ nội vụ.
— Tôi sẽ qua đó nói dối bà vợ của Holtz, khi còn sống ông chồng cô ta và tôi dự tính chung lưng thực hiện một áp phe thật quan trọng, tiền lời thu về rất lớn lao. Nhân đó tôi sẽ giúp cô ta thu xếp, nghiên cứu giấy tờ, hồ sơ của chồng cô ta để lại… Hơn nữa, bà vợ Holtz hình như cũng không tỏ vẻ thù ghét một người Thụy Điển như tôi. Hy vọng, may ra…
Bowman thận trọng khuyên:
— Kế hoạch coi bộ cũng được. Tuy nhiên không ai đoán trước hậu quả sẽ ra sao, bởi vì vấn đề quan trọng vẫn là: Bà vợ Holtz đã tìm thấy hay chưa mảnh giấy giết người kia. Cho tới nay, anh đã giúp chúng tôi rất nhiều rồi. Nếu anh bỏ cuộc, không ai trách cứ gì anh hết. Nên nhớ anh chỉ là một gián điệp tự nguyện.
— Trong việc này không phải chuyện tự nguyện, yêu cầu hay bắt buộc. Lương tâm tôi bảo tôi phải đi cho tới cùng, cho tới giờ này ông thần may mắn vẫn còn mỉm cười đối với tôi.
— Vậy tùy anh. Tuy nhiên hãy hết sức cẩn thận. Trong khi chưa kiếm ra mảnh giấy, chớ tìm gặp bất cứ một người cộng sự nào. Chúng ta phải tính cả trường hợp Gestapo đã biết rõ nhưng vẫn thả lỏng cho bạn được tự do để bắt trọn ổ.
Bowman chỉ cho Eric tên và địa chỉ hai điệp viên, một ở Hambourg, một ở Berlin trong trường hợp bị lộ, cần phải trốn khỏi nước Đức gấp, họ sẽ giúp đỡ anh phương tiện.
Họ bắt tay từ giã. Ngày hôm sau, Eric điện thoại cho Kortner xin phép qua Đức dự đám tang anh bạn Otto Holtz.
Anh cũng dặn vợ:
— Ingrid, lần này em đừng đưa anh ra sân bay làm gì. Nhìn mặt em, chắc chắn tụi nó sẽ nghi ngờ.
Và anh bỗng nhiên nhìn quanh căn phòng một lượt làm như đây là lần chót còn được nhìn thấy nhưng đồ vật quen thuộc đó.