Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§12
12 Kẻ Bị Ruồng Bỏ

❊ ❊ ❊

Tờ trình đầu tiên của Erickson tới Hoa Kỳ được Sở Phản gián và Mật vụ nghiên cứu rất cẩn thận mọi chi tiết, rồi chuyển đi mọi cơ quan Đồng minh, lẽ tự nhiên là không có tên Erickson ký dưới bản tường trình. Khi tờ trình tới Bomber Command (nơi chỉ huy và ra lệnh dội bom) mọi chi tiết lập tức được ghi chú, làm thành từng phiếu, mỗi phiếu là một địa điểm cần oanh tạc. Nhà chức trách Anh quốc cũng có một bản liệt kê riêng của họ những nơi cần oanh tạc trước tiên. Theo lời Mansfield, nhân viên Mật vụ tòa Đại sứ Hoa Kỳ tại Stockholm, có thể những vụ oanh tạc xưởng lọc dầu sẽ chậm lại. Nhưng càng chậm bao nhiêu càng tốt cho Eric bấy nhiêu. Như vậy, người Đức càng bớt nghi ngờ anh hơn. Trong suốt mùa thu và mùa đông 1941 không có một cuộc oanh tạc nào nhắm vào các xưởng dầu, như thế là cuộc du hành của Eric qua Đức lần 2 chưa hề xảy ra.

Trong thời gian nghỉ xả hơi đó, Eric và vợ cùng ông Hoàng Charles vẫn tiếp tục đóng vai những kẻ chạy theo Đức. Họ chỉ còn một số bạn bè là những nhân vật người Đức hoặc những kẻ Mỹ theo Đức như họ. Cả ba trở thành mục tiêu phỉ nhổ của một số người quen thuộc. Nhiều khi họ cũng tức giận nhưng trong thâm tâm họ cảm thấy hãnh diện. Một ngày nào đó, mọi người sẽ hiểu và lúc đó, họ sẽ được đối xử như những người anh hùng.

Ngay khi Eric và ông Hoàng thực hiện những khế ước thương mại đối với người Đức, dầu hỏa bắt đầu chảy về Thụy Điển, và ngược lại người Đức cũng sử dụng số tiền hai người trả mở nhưng trương mục mua các quặng kim khí. Những sản phẩm chiến tranh cần thiết và chuyên chở về Đức quốc. Đối với những loại dầu nhớt hảo hạng, Eric và ông Hoàng tìm cách lén lút đưa lại cho người Anh sử dụng trong những mục tiêu quân sự. Thật đúng là lấy giáo Tàu để đâm Chệt! Gậy ông đập lưng ông! Tuy nhiên, bề ngoài người Anh vẫn ghi tên Eric và ông Hoàng lên trên đầu danh sách những kẻ chuyên môn buôn bán với địch.

Rồi xảy ra trận Trân Châu Cảng. Eric vẫn tin chắc rồi thế nào Hoa Kỳ cũng phải nhảy vào vòng chiến nhưng anh không thể ngờ được sự tham chiến đã khởi đầu bằng một cuộc thảm bại như vậy. Hơn một nửa chiến thuyền bị đánh chìm tại Trân Châu Cảng. Dù lấy quốc tịch Thụy Điển nhưng Hoa Kỳ chính là nơi anh đã mở mắt chào đời. Thế là từ nay dưới mắt những người Hoa Kỳ, anh đúng là một kẻ phản bội đáng khinh bỉ.

Cuộc tấn công Trân Châu Cảng của Nhật cũng gây cho anh một số vấn đề. Thái độ của anh phải ra sao đối với những người bạn Quốc xã hiện tại? Đám người đó tỏ ra hoàn toàn sung sướng về tin trên, nhưng còn anh, chẳng lẽ lại vỗ tay hoan hô những đồng bào đã chết dưới làn bom đạn của Nhật?

Eric bèn tìm cách trút hết tội lên đầu Tổng thống Rossevelt, thái độ quá hăng say hiếu chiến của ông bèn cạnh người Anh đã gây nên vụ thiệt hại đó. Đáng lẽ ông ta nên giữ thái độ trung lập.

Sự tham chiến của Hoa Kỳ làm cho Eric mất thêm một số bạn bè ở Mỹ quốc. Một người anh của anh viết thư yêu cầu Eric từ bỏ tất cả mọi liên lạc với Đức Quốc xã. Eric không trả lời. Và sau cùng anh nhận được lá thư thứ nhì, trong đó người anh của anh coi như không có anh ở trong gia đình nữa.

Sau lá thư đó, Eric càng cảm thấy mình cô đơn hơn. Anh, Ingrid và ông Hoàng Charles cả ba đều sống trong một thế giới thù hằn. Gần như không còn một người bạn thân nào muốn gặp gỡ họ. Có lẽ chỉ có một người trên đời nhờ trực giác mà hiểu anh đó là người bạn người Do Thái Paul Wallenberg, kẻ bị anh mắng mỏ từ chối quen biết ngay trước mặt mọi người. Eric chỉ mong một ngày nào lại có dịp xin lỗi anh ta.

Cuộc du hành qua nước Đức lần thứ nhì của Eric được thực hiện vào đầu năm 1942. Lần này anh chỉ ở Đức đúng năm ngày. Tuy nhiên tinh thần của anh căng thẳng hơn lần trước nhiều, hậu quả việc Hoa Kỳ tham chiến. Đó là bản án tử hình chậm cho anh, bởi vì dù muốn dù không, anh vẫn là người sinh trưởng tại Hoa Kỳ. Có lẽ họ chưa loại anh vì anh là một kẻ có ích cho họ. Nhờ những khế ước buôn bán của Eric, Đức quốc đã mua được một số dụng cụ chiến tranh lớn lao tại Thụy Điển, đó là một cửa ngõ mở ra phần thế giới chưa bị họ thôn tính. Ngoài ra còn một yếu tố tâm lý: Người xưa vẫn thường nói “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”. Lần trước anh được may mắn là vì mới lớ ngớ gia nhập vô làng gián điệp. Lần này chắc vì còn số đỏ đó nữa?

Anh không thu thập được tin tức quan trọng nào cả, và chỉ kén thêm được một cộng sự viên. Eric trở về Thụy Điển, trong lòng cảm thấy chán ngán vô cùng. Mất mát quá nhiều, thành quả chẳng bao nhiêu.

Nhưng các cuộc du hành của Eric sau đó (được thực hiện đều đặn) coi bộ khả quan hơn. Những cộng sự viên cho anh một số tin tức rất tốt. Phần nhiều là những tài liệu thật chính xác liên quan đến vấn đề dầu hỏa. Riêng anh cũng nới rộng thêm vùng hoạt động. Tất cả những thành phố kỹ nghệ quan trọng Eric đều đến ghé thăm. Anh còn muốn ghé viếng thăm Ploeshti ở Rumani, xứ hiện bị Đức quốc chiếm giữ và đang cung cấp cho họ một số dầu hỏa thiên nhiên quan trọng. Cho tới nay, chưa có cuộc oanh tạc những địa điểm sản xuất, lọc dầu do phi cơ Đồng minh thực kiện. Eric cảm thấy yên tâm hơn khi thu thập tin tức. Thỉnh thoảng ông Hoàng Charles cùng đi với anh qua Đức. Nhờ sự hiện diện của ông, anh có thêm một số liên lạc “bình phong” với một số yếu nhân đại diện cho Gestapo, những nhà kỹ nghệ lọc dầu… Hơn nữa những cuộc viếng thăm của ông Hoàng Thụy Điển là một thắng lợi ngoại giao đáng kể đối với chế độ Quốc xã; ngoài ra, còn đánh tan một số nghi ngờ nhằm vào Eric: Nếu là một gián điệp, không khi nào anh dại dột kéo thêm một đồng bạn vào miệng sư tử. Một con mồi cũng đủ rồi.

Ingrid cũng đòi đi theo qua Đức, nhưng anh từ chối. Cho tới giờ phút này, Gestapo vẫn chưa động đậy, như vậy không có nghĩa là họ không biết gì. Biết đâu họ cũng đang chờ đợi để chăng một mẻ lưới lớn? Biết đâu anh và ông Hoàng Charles đang chui đầu vào trong chiếc thòng lọng cũng nên?

Đúng như anh phỏng đoán, chiếc thòng lọng thắt lại: ông Hoàng Charles bị bắt giữ tại Berlin. Lúc đó Eric đang ở Hambourg, khi anh trở lại Berlin thì được Von Nordhog cho biết tin. Sợ quá Eric kêu to:

— Bị bắt? Vì lý do gì?

— Nghe đài phát thanh BBC. Ông Hoàng tới thăm hai người bạn. Hai người này mở đài BBC, một người láng giềng nghe thấy và báo cho Gestapo biết. Vài phút sau cả ba người đều bị bắt, hiện đang bị giam ở nhà tù Moabit.

Eric thở phào, tuy nhiên, anh nghĩ thầm, biết đâu sự thực không phải như vậy? Von Nordhog có thể bịa đặt để bắt luôn anh?

— Thật vô lý! Những luật lệ trong nước Đức chỉ có thể áp dụng cho dân chúng Đức mà thôi, ông Hoàng là một nhân vật ngoại quốc. Làm vậy gây rắc rối ngoại giao…

— Tôi hiểu! Nhưng nhập gia tùy tục. Chuyện thả tự do cho ông Hoàng rất khó, trừ phi có nhân vật nào quan trọng bảo đảm.

May mắn sao, Eric nhớ đến một người bà con của Goering, vốn là bạn thân của ông Hoàng. Anh bèn điện thoại cho ông ta. Ông này trình bày cho Goering hay những rắc rối ngoại giao có thể xảy ra nhân vụ bắt giữ ông Hoàng. Goering thấy có lý, bèn nghe theo và sau đó ông Hoàng được trả tự do cùng hai người bạn,

Khi gặp lại ông Hoàng, Eric cười nói:

— Ông làm tôi sự hết hồn! Tưởng là cả bọn bị lộ rồi chứ.

— Xin lỗi! Tuy nhiên không phải tôi là người đề nghị hai ông bạn mở máy nghe đài BBC.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.