Ngày 12-6-1942 là một ngày đáng nhớ đối với Eric. Đài phát thanh loan tin một đoàn phi cơ B24 của Mỹ, cỡ chừng mười hai chiếc, xuất phát từ một phi trường ở Ai Cập tới oanh tạc các xưởng lọc dầu ở Ploeshti thuộc Rumani. Những địa điểm này là do Eric báo cáo vài tháng trước đây.
Các phi cơ đều mang bí danh HALPRO, gồm 23 chiếc, dưới quyền chỉ huy của đại tá Harry A. Halverston. Trước đó, họ có nhiệm vụ oanh tạc Nhật Bản, sau khi cất cánh từ những phi trường thuộc Trung Hoa. Nhưng đại tá chỉ huy sau đó được lệnh di chuyển phi hành đoàn qua Trung Đông để oanh tạc các xưởng lọc dầu. Các trái bom đều thả từ cao độ 250 tới 300 mét. Tuy nhiên, báo chí Đức mô tả thiệt hại rất nhẹ. Sau đó, Eric do các cộng sự báo cáo đúng như vậy. Nhưng đối với không lực Hoa Kỳ, cuộc oanh tạc trên kể như quan trọng, bởi đó là phi vụ chiến thuật đầu tiên kể từ khi xảy ra vụ Trân Châu Cảng. Eric tiên đoán sẽ còn có những phi vụ khác nữa. Anh chờ đợi những phi vụ oanh tạc các xưởng chế tạo dầu hỏa tổng hợp (pétrole synthétique) ngay tại Đức quốc.
Trong thời gian đó, Eric vẫn qua lại nước Đức thu thập tin tức. Ngoài hai chuyên viên gián điệp Mansfield và Bradley ở Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ra, hiện giờ anh được biết có thêm một nhân viên OSS khác, bí danh là Philip Bowman cùng nhảy vô nội vụ. Người này, kể từ 1943 trở thành sếp liên lạc của Eric. Mỗi tháng anh gặp gỡ ông ta một lần, nơi gặp thường là vùng Grev Magnegatan hay Arsennalgatan. Tất cả các tờ trình của anh được bỏ vô những chiếc ống dài, rồi chuyển qua Anh quốc.
Cho tới nay xưởng dầu vẫn chưa là mục tiêu oanh tạc quan trọng. Đồng minh còn đang chú ý đến các căn cứ tàu ngầm, những căn cứ chế tạo bom bay VI, V2… Cho tới năm 1943, phi cơ Đồng minh chỉ chú ý đến việc oanh tạc các thành phố, cốt phá hoại các nhà máy kỹ nghệ và gieo ảnh hưởng hoang mang lo sợ vào đám dân chúng Đức.
Trong thời gian đó, Eric vẫn còn cảm thấy anh đang ở về phía những kẻ thua trận: Mùa thu 1941, khi Eric tới Đức lần đầu, quân Đức khi đó đã gần như làm chủ toàn cõi Âu châu, Thụy Điển coi như một trái chín vừa tầm tay nhưng chưa cần phải hái. Nước Anh hoàn toàn bị cô lập và nước Nga thì sắp sửa tan rã dưới gót giày Đức Quốc xã. Cứ theo đà đó, Eric nghĩ thầm, chẳng bao lâu, chính anh sẽ cảm thấy may mắn vì đóng vai phản bội cũng nên.
Tới mùa Đông, ngọn gió bắt đầu xoay chiều, thổi ngược lại phía quân Đức. Tại mặt trận Nga, quân Đức bị cầm chân tại bên ngoài Moscow và Leningrad.
Trong khi đi lại trên đất Đức, anh đã bắt đầu nghe thấy nhiều lời than vãn vì cuộc chiến kéo dài và những thất bại mỗi lúc một tăng. Tuy nhiên, sự nhảy vô vòng chiến của Nhật Bản đã làm cho “Khối Trục” vững mạnh thêm lên. Trong suốt năm 1942, quân Nhật tạo nhiều chiến thắng trên mặt trận Đông phương. Tại Phi châu, Tướng Rommel của Đức chiếm được Tobrouk và uy hiếp Alexandrie. Tại Nga Sô, quân Nga bắt đầu nao núng trước sức mạnh của chiến xa Đức. Nhưng đó chỉ là những ngọn lửa cháy bùng của một ngọn đèn gần tàn. Tokyo ăn bom hằng ngày. Trên mặt biển San hô chiến thuyền Nhật là mồi ngon cho phi cơ Mỹ. Tháng 11-1942, quân Nga bắt đầu phản công sau chính sách tiêu thổ kháng chiến, tạo cảnh vườn không nhà trống mặc tình cho quân Đức tiến sâu vô nội địa. Mùa đông ở Nga Sô thật không hợp với quân đội Đức, Napoléon cũng đã thua trận vì mùa đông tuyết giá. Quân Pháp, rồi bây giờ quân Đức gần như không đánh mà tan. Tại Âu châu, Tướng Montgomery thắng lớn tại El Alamein. Sau đó ít lâu, Đồng minh đổ bộ lên Bắc Phi.
Riêng về phần Eric, anh tỏ ra thất vọng vì Đồng minh hình như không tận dụng những tin tức do anh cung cấp. Các xưởng lọc dầu tại Đức vẫn chưa bị hỏi thăm. Mục tiêu quân sự ưu tiên ăn bom vẫn là các đường hỏa xa tiếp vận, các nhà máy kỹ nghệ tại các đô thị… Tới mùa hạ năm 1943, phi cơ Đồng minh lại thực hiện một cuộc oanh tạc trên Ploeshti. Người ta coi đây là một cuộc không tập đáng kể trong suốt thời gian chiến tranh: 177 chiếc B24 tham gia, bay thật thấp ngay trên những mục tiêu được súng phòng không bảo vệ chu đáo.
Thiệt hại quá lớn: 54 chiếc bị hạ, 32 phi công bị chết hoặc mất tích. Nhưng kết quả cũng thật là khả quan. Nhưng tin tức thâu lượm sau khi chiến tranh đã kết thúc cho thấy hơn 40% những cơ sở lọc dầu ở Ploeshti bị hủy diệt. Eric được biết quân Đức tổ chức ngay lập tức những cơ sở khác, đồng thời tu bổ những nơi bị hư hại nhẹ. Chỉ có những cuộc oanh tạc liên tục mới quyết định số phận của các cơ sở lọc dầu. Tuy nhiên, đó chỉ là ý kiến riêng của Eric. Các nhà chức trách quân sự Đồng minh vẫn chưa nhìn ra tầm mức quan trọng trong chiến dịch phá hoại các cơ sở dầu nhớt, ét-xăng… của Đức.
Nói cho cùng, nếu họ tận dụng tin tức do Eric thâu lượm, liệu Eric có thoát khỏi tay Gestapo và sống sót tận giờ để kể lại cuộc phiêu lưu của anh cho độc giả chúng ta đọc hay không?