Một buổi sáng cuối tháng Chín năm 1941 Ingrid đưa Erickson và ông Hoàng Charles ra phi trường Bromma. Trời bữa đó thật là đẹp. Tuy nhiên ai nấy đều bồi hồi, lo lắng, không hiểu chuyến đi này có trót lọt hay không.
Hai mươi phút sau đó, Eric vừa mới ngồi xuống ghế phi cơ, bỗng nhiên có hai người đàn ông bước lên phi cơ và nói với cô chiêu đãi viên hàng không:
— Chúng tôi muốn gặp ông Eric Erickson.
Người thiếu nữ tiếp viên đưa mắt nhìn viên đại diện hãng hàng không, đứng kế bên. Ông này gật đầu tỏ dấu bằng lòng.
Eric đứng dậy:
— Tôi đây. Có chuyện chi?
— Xin ông theo chúng tôi.
— Theo các ông? Các ông là ai?
— Cảnh sát!
Vừa nói một người vừa chia tấm thẻ hình sự. Eric la lên:
— Chuyện này là sao?
— Chúng tôi cần hỏi ông một vài chuyện.
— Nhưng chỉ còn 5 phút là máy bay cất cánh.
— Họ sẽ đợi ông.
— Nếu ông được phép đi sau đó. - Người cảnh sát đứng bên cạnh nói thêm.
Eric tức giận đi ra cửa:
— Chuyện gì mà kỳ cục quá vậy!
Người cảnh sát nói:
— Chờ một chút!
Eric quay lại, anh nhìn thấy viên cảnh sát đang xem xét chiếc ghế phi cơ anh vừa ngồi; trong khi người bạn của gã cầm lấy chiếc cặp của Eric.
Anh la to:
— Đưa cái đó cho tôi.
— Nếu ông muốn. - Gã lịch sự trả lời rồi đưa chiếc cặp da cho Eric.
Anh vừa tức giận lẫn lo sợ. Không hiểu tại sao cảnh sát Thụy Điển lại dính vô chuyện này? Hay là có nhân viên Mật vụ của Đức trà trộn vào trong đó. Biết đâu đây chẳng là Coup de grace (phát súng ân huệ) mà Ulrich dành cho anh vào phút chót?
Sau đó, Eric được dẫn vô một căn phòng. Hai người cảnh sát bắt đầu lục soát tất cả mọi vật trong cặp da và trên người anh. Thấy họ tìm đi tìm lại, hình như muốn kiếm một vật gì đó, Eric bực tức la lên:
— Các anh tìm gì? Bộ cảnh sát Thụy Điển nghĩ tôi buôn lậu hay sao? Tôi qua Đức vì những áp phe buôn bán quan trọng hợp pháp. Tại sao các anh lại nghi ngờ tôi?
Hai viên cảnh sát vẫn lặng thinh lục soát. Sau cùng không thấy gì họ đành bỏ ý định tìm kiếm. Một người nói:
— Xin lỗi ông! Chúng tôi bắt buộc phải thi hành lệnh trên.
Ra tới phi cơ, Eric vẫn chưa hiểu rõ vụ vừa rồi ra sao. Anh chỉ kịp đưa tay vẫy Ingrid và ông Hoàng. Cả hai đều tỏ vẻ lo lắng. Các hành khách kế bên cũng tò mò nhìn anh.
Trong lúc phi cơ rồ máy, Eric kín đáo quan sát từng hành khách. Không hiểu có người nào là nhân viên của Gestapo hay không. Anh nhận thấy có hai người khách người Ý và Thổ Nhĩ Kỳ. Còn lại đều là người Đức.
Phi cơ cất cánh. Eric nhìn ra ngoài cửa kính, anh đã qua lại phi trường này rất nhiều lần nhưng lần này bỗng dưng anh thấy giống như lần đầu tiên. Hay là lần cuối cùng?… Tất cả thành phố đang trải ra phía dưới, với những hòn đảo nhấp nhô, mặt hồ Malar lấp lánh dưới, ánh mặt trời, bể Baltique… Eric nhủ thầm, kể từ phút này cuộc chiến đấu của anh chống lại đế quốc Đức mới thật sự bắt đầu. Anh ngả đầu ra sau ghế thở dài: “Nghĩ cho cùng, anh chỉ là một người buôn bán, du hành qua một nước láng giềng để tính công chuyện làm ăn. Có gì đâu mà phải sợ?”
Phi cơ bay là là trên mặt biển Baltique. Chẳng mấy chốc những cánh đồng màu xám của nước Đức hiện ra tại phía chân trời. Tiếng cô nữ tiếp viên vang lên: “Xin hành khách hãy buộc chặt dây nịt”. Sau đó, Eric cảm thấy phi cơ chao nghiêng xuống và lao nhẹ trên mặt đất, rồi ngưng lại, và cửa phi cơ mớ rộng ra. Erickson biết chắc những ai đang chờ đón anh ở phía dưới.
Những nhân viên Gestapo.