Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§9
9 Thả Xác Chết

❊ ❊ ❊

Thế rồi tiếp đến thời kỳ lo âu, không bao giờ tôi áy náy về sự thành công của chiến dịch, nhưng lúc này việc thực hiện không còn tùy thuộc nơi tôi nữa, tôi vẫn không ngớt nghĩ đến những điều trục trặc có thể xảy ra.

Một điều lạ, tôi không sợ người Đức có thể phát giác ra đó là một âm mưu đánh lừa, tôi chắc nịch họ không làm nổi, chỉ bận tâm về vấn đề thả xác chết xuống biển mà thôi. Có chắc thi hài sẽ giạt vào bờ không? Hay bao nhiêu tâm cơ cố gắng vụ này hoàn toàn thất bại? Trong những lúc bi quan nhất, tôi hình dung ra chiếc tàu ngầm Seraph chỉ vì kế hoạch của tôi mà phải đến Huelva nên đang gặp khó khăn ngoài khơi.

May thay, nhiều công vụ khác làm tôi bù đầu, không có mấy thì giờ để lo nghĩ, và thời gian này chúng tôi cũng được một buổi du hí rất vui vẻ. Ngu dại gì mà chẳng sử dụng những vé đã xé cuống để nhét vào túi áo Thiếu tá Martin. Chúng tôi mua 4 tấm, bứt ra hai cuống ở giữa cho xác chết, còn giữ lại vé chính với hai tấm nguyên vẹn để sau này xài tới.

Georges và tôi bèn mời cô Pam và Jill, thiếu nữ đã nhờ viết hai bức thư tình, đi dự “cuộc vui buổi tối tiễn hành Thiếu tá Martin”. Trước hết, cả bọn đến hí viện Prince de Galles, nhân viên kiểm soát sau khi coi kỹ 4 tấm vé cho chúng tôi vào rạp: tôi giải thích với y rằng có ông bạn nghịch ngợm đã xé hai cuống vé ở giữa để “đùa dai phá quấy bọn này”. Dĩ nhiên không thể cho y biết bọn này đã “đùa dai” phá rối người Đức.

Vãn hát, đến mục ăn nhậu, nhảy nhót ở tiệm Gargoyle. Chúng tôi chiếm một bàn sát tường, tôi mời hai cô gái ngồi trên chiếc ghế dài áp vách thoải mái hơn, còn Georges và tôi ngồi hai ghế tựa đối diện với hai nàng, nhưng Jill bỗng quay về phía Georges cười nói: “Anh Bill chị Pam đã đính hôn, vậy mà chẳng bao giờ tôi thấy có một cặp kém “si” như thế. Buổi tối tiễn đưa Bill lên đường mà chàng với nàng không muốn ngồi bên nhau!”

Thấy Jill nói, một cặp khác ngồi gần bên quay ngoắt lại vểnh tai nghe. Tôi phân trần cho Jill biết Pam và tôi tuy đính hôn nhưng thực ra quen nhau mới có vài bữa nay (bàn bên cạnh có dấu hiệu xì xào không tán thành những cuộc hôn nhân thời chiến). Tôi lại làm ra bộ thản nhiên hững hờ nói thêm: “Pam và tôi sẽ hiểu nhau hơn vì mặc dầu mới thoạt trông tôi có vẻ khiêm nhường rụt rè nhưng thực ra tôi rất thạo” (đúng như trong lá thư của Louis Mountbatten gửi cho Đô Đốc Cunningham, nàng đã đọc). Bàn bên cạnh, cặp nọ phản đối ra mặt, đứng phắt dậy ra khiêu vũ.

Đóng vai Bill Martin như vậy còn đưa đến hậu quả khá tức cười. Pam “đùa dai” hơn nữa lấy tấm ảnh trước đây nhét vào túi Martin đem phóng ra cỡ lớn và đề tặng tôi:

“Yêu nhau tới chết, Pam của anh”

Viết như vậy cũng chẳng sợ xui xẻo, vì “tôi đã chết rồi”.

Thời gian đó, tôi ở chung với mẹ tôi, muốn biết bà cụ phản ứng ra sao tôi đem tấm hình của Pam đặt trên mặt bàn trong phòng rửa mặt. Thất vọng vô cùng vì không thấy bà nói năng gì. Non một năm sau, vợ tôi đi công tác cho Sở từ Hoa Kỳ trở về, tôi đưa cho nàng coi bức ảnh. Vợ tôi trả lời làm tôi sững sờ: “À, bây giờ mới hiểu tại sao thư nào mẹ cũng hối thúc em xong công tác phải trở về ngay.”

Trong khi tại London chúng tôi mong ngóng chờ đợi, tàu ngầm Seraph lướt sóng tiến về miền duyên hải Tây Ban Nha bình yên vô sự. Tin tức đầu tiên nhận được là bức điện cho hay ngày 30 tháng Tư, chiến dịch “Thịt Ba-tê” đã hoàn tất. Tiếp theo đó, một bức thư của Đại úy Jawell từ Gibratar gửi về:

Thư riêng và Tối mật.

Người gửi: Chỉ huy trưởng tàu ngầm Seraph

Ngày gửi: 30-4-1943

Kính gửi: Ông Giám đốc Tình báo Hải quân

Bản sao gửi: Bộ Ngoại giao

Người nhận thư: Đại úy Hải quân EES, Montagu

Thư riêng.

Chiến Dịch Thịt Ba-tê

1. Thời tiết: Gió thay đổi, hướng từ Tây Nam sang Đông Nam. Sức thổi 2. Dự đoán đúng như ngày hôm qua: buổi sáng gió nhẹ dọc theo duyên hải. Biển và sóng cồn: 2.0. Trời u ám, mây rất thấp. Độ thấy tỏ không đều từ 2 đến 3 cây số rưỡi. Phong vũ biểu 1016.

2. Tàu đánh cá: nhiều tàu đánh cá cỡ nhỏ trong vịnh. Chiếc gần nhất ở bên trái chừng 2 cây số. Không tin rằng tàu ngầm có thể bị trông thấy.

3. Hoạt động công tác: Giờ lựa chọn; 4h30 gần lúc thủy triều xuống ở Lisbonne (07, 31), tàu ngầm có thể hoàn tất mọi việc trước rạng đông. Thùng ống được mở lúc 4 giờ 15. Đem xác ra. Gỡ chiếc mền cũ soát tại thi hài. Chiếc cặp móc chắc vào sợi dây… Phao bơm căng tột độ. Xác thả xuống nước đúng 4 giờ 30. Vị trí 148 độ gần bờ vào khoảng một cây số 500 thước. Bắt đầu trôi vào bờ nhờ sức đẩy của chân vịt tàu quay mạnh cuộn xoáy nước. Xuồng cao su bơm căng vứt úp xuống biển cách nơi này chừng 900 thước phía Nam.

4. Đoạn tàu ngầm tiến ra khơi, chiếc thùng ống đầy nước trong đựng chiếc mền, giây nhợ và đồ bọc chiếc xuồng cao su, quẳng xuống biển nhưng không chìm ngay. Phải dùng súng Vickers và súng 455 bắn rất gần, mới thấy chiếc xuồng lặn xuống biến dạng.

Một công điện báo tin mọi việc hoàn tất đã được gửi đi lúc 7 giờ 15.

Kèm theo đây một ít nước biển gần bờ, để làm mẫu.

(Ký tên) NA. JEWELL

Đại úy Hải quân

Cùng với thư, đó một bản tả rõ tình trạng của thi hài xác đã rữa quá mức độ, chúng tôi dự đoán (có lẽ vì chất dưỡng khí còn vương ở quần áo và chiếc mền) nhưng không rữa nát quá hơn trong trường hợp xác bập bềnh trên mặt biển nhiều ngày.

Sau này tôi được coi lời tự sự kể đầy đủ chi tiết của một nhân viên thủy thủ đoàn. Bài này tới tay tôi qua trung gian một ký giả hành nghề nên lời trần thuật linh động hơn tôi kể nhiều. Vậy xin chép lại nguyên văn đúng như tôi đã nhận được:

«Trong khi tàu ngầm Seraph tách khỏi bóng tàu tiếp tế lướt trên mặt nước ra khơi, ông Đại úy chỉ huy (mới có 29 tuổi) đứng trên chòi tàu giơ tay chào rồi bước xuống. Trong số 5 sĩ quan và 50 thủy thủ trên tàu, ông là người duy nhất biết rõ bí mật của kiện hàng lạ lùng kia - Chiếc thùng sắt hình ống đặt trong một căn phòng phía trước tàu ngầm.

Vì trọng lượng và hình dáng chiếc thùng nên sáu chàng thủy thủ khiêng vô, bông lơn pha trò về “xác thằng cha John Brown!” và nhiều anh lại còn khôi hài nói diễu “ông Charlie, vị tân chỉ huy chúng ta!”

Mười năm đã qua, hôm nay, 50 thủy thủ của tàu Scraph đọc bài này chắc giật mình không ngờ lại đoán gần trúng như vậy.

Trước khi đi, họ được cho biết thùng sắt đựng một bộ máy bí mật đo khí tượng để đem thử ngoài khơi Tây Ban Nha. Bên ngoài thùng có đề: “Cẩn thận khi vận chuyển - Dụng cụ quang học”.

Trong mười ngày liền, tàu Seraph chạy ngầm dưới nước, thủy thủ không ai thấy mặt trời. Chỉ đêm tối mới nhoi lên mặt nước, tàu đi đến ngoài khơi Huelva, bờ biển Tây Ban Nha, không bị lộ tung tích, đúng như dự liệu ngày 30 tháng 4.

Nơi lựa chọn để thả Thiếu tá Martin vào bờ ở cách cửa sông Huelva chừng 1500 mét.

Chiều hôm đó, chiếc Seraph liều lĩnh đến gần bờ thám thính, qua tiềm vọng kính trông thấy một đoàn vào khoảng 50 tàu đánh cá. Nhưng sương mù và hải trình chênh lệch độ 2 cây số, khiến tàu ngầm không bị dò ra vị trí. Tàu lặn xuống cho đến hết ngày.

Bí Mật

Giờ H định vào 4 giờ 30 sáng. Khi chiếc Seraph lại trồi lên mặt nước, trời tối như mực. Không có trăng, thủy triều thấp, phẳng lặng. Năm ông sĩ quan cùng đến chòi tàu, và tàu ngầm đậu nổi sát mặt nước.

Chiếc thùng bí mật được kéo lên boong. Lúc đó tất cả thủy thủ ở dưới, Đại úy Jewell mới cho các sĩ quan biết rõ bí mật. Ông nói chiếc thùng ống trước mặt chứa đựng một xác chết. Chiến dịch này nằm trong kế hoạch của Đồng minh nhằm lừa địch để chúng rút lực lượng phòng thủ ra khỏi một nơi đã lựa cho một cuộc tấn công trọng yếu tại Địa Trung Hải. Thi hài người này, giả định như của “Thiếu tá Martin” nạn nhân phi cơ rớt xuống biển, được sử dụng để chuyển cho kẻ thù những kế hoạch xâm lăng giả tạo.

Người ta chọn Huelva vì điệp viên Đức ở tỉnh này nổi tiếng vì có nhiều cộng tác viên bản xứ thường cung cấp cho y tin tức quân sự.

Thật là một chuyện bất ngờ cho bốn ông sĩ quan hải quân giữa đêm tối đang bị sóng biển Đại Tây Dương nhẹ lướt qua giày.

Nhưng họ không để lộ vẻ xúc động khi ông thuyền trưởng cho biết chuyện gớm ghiếc đó.

Phản ứng duy nhất là câu hỏi của một sĩ quan:

“Liệu chở một xác chết có mang tai họa không?”

Xúc Động

Đoạn, lanh lẹ và im lặng, năm sĩ quan bắt tay vào việc. Ba người đứng canh, còn người thứ

Tư phụ lực Đại úy Jewell dùng chiếc khóa buộc bên cạnh thùng, vặn hết các đinh ốc ra. Mất mười phút mới mở xong chiếc nắp. Thi hài bọc mền được nhẹ nhàng kéo ra khỏi thùng.

Các sĩ quan đứng thẳng thế nghiêm để chào người chết. Đại úy Jewell quỳ xuống thận trọng lột chiếc mền ra. Tiếp theo là cú soát lại một lần chót: quân phục và phù hiệu có còn nguyên vẹn không? Bàn tay có nắm vững quai chiếc cặp quý báu không? Chiếc cặp này móc vào dây có chắc không? Tất cả đều đúng điệu. Đại úy Jewell lại cúi xuống bơm chiếc phao Mac West của Thiếu tá Martin.

Chỉ còn mỗi một việc phải làm, mặc dầu không ghi trong chương trình. Bốn sĩ quan trẻ tuổi đầu trần nghiêng mình trong khi vị chỉ huy ôn lại trí nhớ lẩm nhẩm đọc kinh.

Đối với họ là những người được và phải giữ bí mật những câu cầu nguyện trong đoạn 39 của Thi Thiên thơ Davit, quyển nhất, có một ý nghĩa đặc biệt:

Tôi nói rằng: tôi sẽ giữ các đường lối tôi

Để không dùng lưỡi mình mà phạm tội

Đang khi kẻ ác ở trước mặt tôi

Tôi sẽ lấy khớp giữ miệng tôi lại

Tôi câm không lời nói

Đến đỗi lời lành cũng không ra khỏi miệng

Còn nỗi đau đớn tôi bị chọc lên…

Sĩ quan khẽ đẩy thi hài xuống, ngọn thủy triều đón lấy lôi cuốn tráng sĩ vô danh vào bờ, trong cuộc hành trình cuối cùng đáng ghi nhớ của ông ta. Thiếu tá Martin đã xuất trận.

Đại úy Jewell đến sát bờ biển như vậy thật là quá mạo hiểm, nhưng bảo đảm cho chúng tôi tất cả cơ hội may mắn đem tới kết quả. Chúng tôi chỉ còn có việc đợi Thiếu tá Martin làm tròn nhiệm vụ của ông ta.»

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.