Người đàn bà thứ nhì giữ một vai trò quan trọng trong quãng đời gián điệp của Eric là Marianne Von Mollendrorf. Eric không lo sợ gì về nàng, bởi vì cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai người do Sở Tình báo tổ chức. Marianne cũng hành nghề gián điệp như anh.
Sau những vụ oanh tạc, người Đức hay viếng thăm kỹ nghệ dầu hỏa. Eric chỉ được lui tới một số địa điểm đã được chỉ định trước. Nhiều xưởng lọc dầu ở ngoài phạm vi đi lại của anh. Mấy tay chuyên viên mật vụ bèn tìm cách mang đến cho Eric một cộng sự viên đặc biệt.
Một bữa, trước khi qua Đức, họ đưa cho Eric coi một tấm hình thiếu phụ, và nói Marianne, tên thiếu phụ đó sẽ tìm cách liên lạc với anh.
Nàng điện thoại cho Eric khi anh tới Berlin. Sau những mật hiệu, họ hẹn gặp nhau để trao đổi tin tức.
Nhìn bức hình ban đầu, Eric lặng lẽ ngắm nghía một hồi lâu người đàn bà tóc nâu đỏ. Nàng thật đẹp. Eric hỏi:
— Nàng là ai?
— Marianne thuộc một gia đình danh giá người Đức. - Anh chàng mật vụ Bowman trả lời, - nàng đã sống khá lâu ở Anh và Pháp. Cha nàng rất ghê tởm chế độ Nazi. Nàng làm việc cho chúng ta đã lâu, rất đáng tin cậy. Anh hãy nhìn kỹ bức hình rồi sau đó đốt bỏ. Nàng hay được đám sĩ quan và những nhân vật cao cấp trong chính quyền Nazi mời mọc, tiệc tùng. Nhờ vậy nàng được biết khá nhiều tin tức quan trọng, Một nàng Mata Hari của chúng ta đấy, chỉ có nàng biết một số hiểu biết liên quan tới kỹ thuật lọc dầu, nàng sẽ theo đó mà dò hỏi tụi dại gái kia. Ngoài ra, nàng cũng có thể cho anh biết những nhân vật thù ghét tụi Quốc xã trong kỹ nghệ dầu hỏa. Anh sẽ có thêm một người hợp tác.
— Vậy tốt lắm!
Tuân theo đúng những điều căn bản của ngành gián điệp - dù là một gián điệp bất đắc dĩ, làm gián điệp theo lời yêu cầu - Eric không hỏi thêm gì về Marianne. Tại sao nàng quen biết những người như Bowman, tại sao nàng lại thích một nghề nguy hiểm như vậy. Anh nhủ thầm, nếu có dịp, anh sẽ hỏi ngay chính đương sự.
— Alo! Ai đó?
— Anh Eric yêu quí ơi! Em rất mừng thấy anh trở lại Berlin. Người tình yêu quí của tôi ơi.
Tiếng một người đàn bà bên kia đầu dây điện thoại. Eric đã biết rõ câu nói trên. Và câu trả lời:
— Nghe giọng nói của em, anh mừng quá! Anh mong được gặp em càng sớm càng tốt.
— Chiều thứ Tư gặp nhau nghe? Tại chỗ tụi mình vẫn thường gặp nhau, chịu không?
— Chịu lắm!
Nơi vẫn thường gặp, theo chỉ dẫn của Bowman là một góc phố tại trung tâm Berlin. Eric tới đó trước 10 giờ đêm một chút, anh đã cẩn thận kiểm soát coi có bị theo dõi hay không. Anh đi vô một quán rượu, kêu một ly và ngồi nhâm nhi chờ đợi.
Một giọng nói êm ái cất lên sau lưng anh:
— Có phải anh đó không, con chim đại bàng hùng dũng của em?
— Đúng vậy, con chim bồ câu xinh xắn của anh ơi!
Sau những nụ hôn say đắm theo đúng thường lệ, Marianne đưa anh về căn phòng nàng đang ở. Đó là một khu nhà cho mướn. Mỗi người một căn riêng biệt. Marianne sau khi đã đóng cửa, nàng bèn kiểm soát căn phòng thật tỉ mỉ, và cho vặn radio che lấp tiếng nói của hai người.
Nàng ngồi trên chiếc ghế dựa, còn Eric ngồi tại ghế dài nhìn nàng, Eric thấy người thật nguyên bản - đẹp hơn tấm hình và linh động hấp dẫn hơn nhiều. Mớ tóc bồng bềnh như sương khói phản chiếu lấp lánh dưới ánh đèn trông như mặt hồ nạm bạc. Trán nàng thật cao, cặp mắt đen láy biểu lộ sự thông minh. Eric nghĩ thầm: Đến bây giờ anh mới tìm thấy một cộng sự viên lý tưởng.
Để làm lễ ra mắt, Marianne kể cho Eric một vài tin tức về những mưu đồ quân sự sắp tới của quân Đức, tiềm năng chiến tranh của họ. Eric ngồi nghe và cố gắng cất kỹ những tin tức đó vào trong óc anh. Chỉ có chỗ đó là chắc ăn.
Rồi thể theo lời yêu cầu của anh, Marianne kể lại một số những tay chuyên môn trong kỹ nghệ dầu hỏa, những người này theo Marianne, có tinh thần chống đối Hitler. Nàng nói:
— Tôi không chắc họ bằng lòng hoạt động cho ta, nhưng tôi dám dơ đầu ra đảm bảo họ không bao giờ tố cáo chúng ta.
Eric mỉm cười trả lời:
— Để coi! Nếu đúng như vậy, tôi cũng mang đầu ra để bảo đảm. Bởi vì đầu của tôi cũng như đầu của cô.
Biết nàng có chồng, Eric cố gắng cư xử thật đứng đắn đối với nàng. Tuy nhiên, bề ngoài, họ làm đủ mọi cách ngụy tạo những lần gặp gỡ của họ như một cuộc ngoại tình, phòng ngừa Gestapo truy ra sự quen biết giữa hai người. Cẩn thận, Marianne dặn Eric:
— Tôi có một cái sẹo ở bụng, đó là “di tích” một vụ mổ ruột thừa. Nhớ nghe! Lỡ Gestapo có hỏi người tình của ông mắt mũi ra sao thì có cách mà trả lời.
Eric cười nói:
— Cô chu đáo thật. Về phần tôi, một nhúm lông mọc lộn xộn ở trên ngực, và một cái sẹo thật mờ ở phía bên trên đầu gối bên phải. Cô không nhận ra đâu.
— Chắc không? Tôi có tài quan sát từ nhỏ. Cái sẹo đó dài ngắn ra sao?
— Đây này. Đó là kỷ niệm một chú ngựa muốn chứng tỏ nó mạnh hơn tôi.
— Tội nghiệp cho chú ngựa, chắc là sau đó Anh cho ông chủ nhà hàng thịt săn sóc con ngựa thay vì cho gọi bác sĩ tới săn sóc cho anh! Phải vậy không?
— Ồ! Thì cũng đại khái như vậy.
Họ cảm mến nhau dần dần. Sự nguy hiểm thường trực của công việc họ đang theo đuổi cũng là nguyên nhân đẩy họ sát lại gần nhau thêm hơn lên. Mỗi lần gặp nhau, cả hai đều quên hết tất cả những nỗi phập phồng, sợ sệt. Ngoài những tin tức trao đổi, họ kể cho nhau nghe về cuộc sống riêng tư của mỗi người. Nói dại, nếu Gestapo khám phá thấy, cả hai người đều không lo thiếu chứng cớ để chứng minh mối tình lớn lao của họ.