Chiến Công Của Một Xác Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§23
23 Himmler Cắn Phải Mồi

❊ ❊ ❊

Erickson rời Hambourg trở về Berlin ngay chiều hôm đó. Anh cũng nhân vụ Holtz thông báo tất cả mọi cộng sự viên trong trường hợp không may gặp trường hợp tương tự như Holtz, phải tìm cách thiêu hủy, hoặc giao phó tờ giấy cho một người thân tín cũng cùng một chí hướng như mình.

Tại Berlin Von Nordhog và Dr. Feichmann cho Eric biết vụ nhà máy vẫn chưa có tin tức gì mới mẻ cả. Eric bèn đáp phi cơ trở về Stockholm. Cuộc đi vừa rồi của anh thật đúng là một cuộc chạy đua với tử thần.

Tám ngày sau, Kortner kêu Eric tới văn phòng gặp gã, vừa gặp Eric, Kortner vui vẻ loan tin:

— Này Eric, có tin mừng! Le Reichsfuhrer Himmler tỏ ra rất chú ý đến dự án của anh. Ngài muốn gặp anh để thảo luận và yêu cầu chuyển lời mời anh tới Berlin vào chiều mai.

— Tuyệt diệu!

Tuy nhiên, Eric vừa mừng, vừa lo. Tất cả những vấn đề liên quan tới nhà máy, Gestapo đều đã cho điều tra cặn kẽ. Hồ sơ đầy đủ hiện nằm trong tay Himmler. Cớ sao gã còn cần phải gặp anh? Hoặc là gã ngửi thấy chuyện bất thường?

Cuộc gặp gỡ kể như thật quan trọng đối với cuộc đời gián điệp của Eric. Himmler cánh tay mặt của Hitler, kẻ nắm giữ sinh mệnh của không biết bao nhiêu con người… Hung thần Gestapo muốn gặp mặt Eric, để bàn luận.

Ngày hôm sau, tại phi trường Bromma, Eric ngần ngại khi nhìn thấy Ulrich cũng tới để ban chỉ thị cho một nhân viên cùng đáp phi cơ đi Berlin với anh. Có thể chỉ là ngẫu nhiên, nhưng Eric vẫn cảm thấy hơi bối rối khi gã tùy viên Sứ quán Đức tiến lại chào anh.

— Chúc mừng ông thành công trong kế hoạch xây cất nhà máy sản xuất dầu xăng.

— Cảm ơn ngài.

— Tôi cũng thành thật cho ông hay. Riêng cá nhân tôi, tôi hoàn toàn chống đối dự án đó. Hy vọng là tôi đã lầm. Tất cả là để phục vụ Đức quốc. Auf Wiederschen.

Gã gõ hai gót giầy đánh cách một tiếng rồi bỏ đi.

Thái độ hòa hoãn của Ulrich càng làm cho Eric lo ngại, Tuy nhiên, đến phút này, như một mũi tên đã lao đi, anh không có quyền ngừng lại. Anh lặng lẽ bước lên phi cơ.

Khi bước xuống Tempelhof, Eric nhận thấy sự kiện anh là khách mời của Reichsfuhrer quả thật quan trọng. Nhiều con mắt e dè nhìn anh từ xa. Bá tước Von Nordhog và Dr. Teichmann đều có mặt chờ đợi anh. Cả hai đưa anh tới khách sạn Bsplanade, nơi có phòng dành sẵn cho Eric. Anh đưa tay nhận điếu thuốc lá và ly rượu do hai người tiếp, trong lòng anh thầm nghĩ có phải đây là những đặc ân cuối cùng họ dành cho một người tử tội trước khi lên đoạn đầu đài. Không lực Đồng minh tỏ ra rất lịch sự vì Eric, thành phố Berlin đêm nay không bị ăn bom.

Sáng hôm sau, 2 viên sĩ quan SD đến mời anh tới Tổng hành dinh Gestapo. Những lính gác trong bộ đồ màu đen kiểm soát thật kỹ càng giấy tờ của Eric, họ lục soát coi anh có mang theo khí giới hay không. Sau cùng một nhân viên đi báo tin cho viên cận vệ của Himmler về sự có mặt của Eric.

Một sĩ quan SS sau đó dẫn Eric về phòng đợi. Anh chờ độ 15 phút thì viên thư ký của Himmler cùng Von Nordhog ra mời anh vô diện kiến Reichsfuhrer. Với nụ cười của một chuyên viên ngoại giao, một tay áp phe tự tin, hiểu nghề, Eric bước vô văn phòng của ông chúa trùm Gestapo.

Đó là một căn phòng khá rộng, trần thật cao, chung quanh tường can gỗ “sên” bóng loáng. Trên tường gắn một bức hình Hitler, lớn bằng người thật ở ngoài đời. Trong một góc phòng, đằng sau bàn giấy trên có đề một bức tượng Fuhrer bằng đồng đối xứng với bức tượng một gã chơi trống bằng thạch cao, Himmler đang ngồi nói chuyện cùng mấy người sĩ quan tùy viên: Gọn gàng trong bộ quân phục Waffen SS, trên ngực gắn đầy huy chương, ông thần Gestapo coi bộ nhỏ bé so với căn phòng quá rộng. Gã thân mật chào Eric:

— Rất mừng được gặp anh, Herr Erickson. - Gã nói bằng một giọng hơi nhấn mạnh. - Tôi nghe nói rất nhiều về anh.

Sau đó Himmler quay qua Von Nordhog và Weber:

— Chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận sau. Bây giờ hãy để tôi nói chuyện riêng với ông bạn đây. Nếu cần, tôi sẽ cho người gọi.

Cả hai đứng dậy lui ra ngoài. Eric nghĩ thầm giờ phút quan trọng đã tới. Những dấu hiệu vừa qua chứng tỏ mọi việc trôi chảy. Một cuộc nói chuyện tay đôi bao giờ cũng hữu ích trong khi chờ đợi Himmler nghiêu cứu một lần chót hồ sơ dự án. Eric im lặng lặng ngắm nghía căn phòng, cố tìm coi có đề tài nào khả dĩ lợi dụng được để tâng bốc cá nhân ông trùm Gestapo. Ngài rất có óc thẩm mỹ, thí dụ vậy! Mấy bức tượng tuy hơi nặng nề nhưng nét chạm trổ rất đẹp, trên sàn nhà có trải một tấm thảm Đông phương với những hình múa lạ mắt. Trên chiếc bàn lớn dùng trong việc thuyết trình một thanh gươm nhỏ đặt nằm trong chiếc vỏ bằng bạc. Bên cạnh thanh gươm có một chiếc bình hoa lan đặt trước một khung ảnh trong có hình một thiếu nữ cỡ chừng 15, 16 tuổi. Chắc là con gái viên tướng Gestapo. Eric tính lại gần nhưng anh chợt nhớ, mặc dù ly dị vợ Himmler hiện đang sống với một người đàn bà khác, và bà này đem lại cho ông ta 2 người con trai. Tốt hơn hết không nên dính dáng tới đời tư của ngài.

Trên tường có treo rất nhiều huy chương. Đủ các triều đại Đức từ khi lập quốc tới nay. Eric còn nhìn thấy trên mặt bàn có một số hình ảnh các giống ngựa. Eric rất thạo về ngựa, anh cũng có một Collection các giống ngựa quý trên thế giới. Eric đã tính mở đầu bằng những lời tâng bốc Himmler về tài xem tướng ngựa của ông ta, nhưng anh chợt nhớ một buổi nói chuyện với Weber vào dịp Hitler tuyên bố Nga Sô đã hoàn toàn thua trận, Webe kể lại câu chuyện Himmler ra lệnh cho một viên thú y nổi tiếng phải pha giống ngựa của Nga Sô để tạo nên một loại thần mã, nhân khi đám SS đang hoành hành khắp vùng Sibérie và Á châu thuộc Nga. Weber đã nói chuyện trên bằng một giọng hơi lộ vẻ chế diễu, hình như gã ngụ ý chê bai ý định viển vông của ông sếp. Tình hình hiện tại cũng đã thay đổi. Quân Đức đang thảm bại trên chiến trường Nga Sô. Tốt hơn hết, chớ có chọc giận ông ta bằng cách xem tướng ngựa! Tỏ ra cũng biết. Vậy là chỉ còn đề tài huy chương.

Vào lúc đó, mấy sĩ quan tùy viên cũng đứng dậy lui ra ngoài. Thấy Eric đang chú ý đến một anh kỵ mã với tấm khiên trên vẽ đầy huy hiệu Himmler bèn lên tiếng:

— Herr Erickson, anh cũng chú ý đến đề tài đó ư?

— Tôi không rành lắm, - vừa nói Eric vừa đi lại bàn ngồi. - Tuy nhiên anh kỵ mã đó trông thật đẹp. Ở bảo tàng viện Stockholm cũng có một vài bức tượng giống như vậy.

— Thật vậy ư? - Giọng Himmler đầy vẻ lịch sự. - Huy chương này xưa lắm rồi. Tôi vẫn thường lấy cảm hứng từ những thời đại oai hùng của Đức quốc trong giai đoạn lập quốc.

— Theo tôi nghĩ, những hình vẽ huy hoàng như vậy chỉ có thể đặt vào trong một khung cảnh sống động như gian phòng này. Để tại bảo tàng viện, chúng có vẻ như những hình nộm.

— Anh nói đúng lắm! Và đó cũng là mệnh lệnh của Le Fuhrer. Hãy gột bỏ những nhơ nhớp của nền văn minh hiện đại, muốn vinh quang phải tìm lại dòng máu tinh khiết, cao cả của dân Đức miền Bắc ngày xưa.

Eric gật gù ra vẻ kính trọng những luận điệu Quốc xã cuồng tín đó.

— Anh nên nghiên cứu thêm về lịch sử để hiểu rõ thêm về nước Đức chúng tôi.

— Cảm ơn ngài. Xin lĩnh ý. Herr Reichsfuhrer.

— Nào, bây giờ hãy nói về đề nghị của anh, Herr Erickson

Himmler mở một cập hồ sơ, Eric nhìn thấy bên trong chứa đựng dự án của anh kèm theo rất nhiều giấy tờ khác nữa. Chắc là những tờ trình, báo cáo của những nhân vật được giao phó nghiên cứu dự án của anh. Himmler vừa lật coi vừa mỉm cười. Và ông ta đích thân ngồi vẽ hình một con tàu chuyên chở vàng đen từ Thụy Điển vượt biển hướng về Đức quốc.

— Mấy nhân viên dưới quyền tôi cho rằng đề nghị của anh rất hấp dẫn. Tuy nhiên cần rất nhiều điểm quan trọng cần phải bàn bạc kỹ lưỡng.

Cả hai bắt đầu thảo luận. Eric biết rõ Himmler vẫn thường tỏ ra tự hào về trí nhớ dai dẳng của gã, cho nên trong câu chuyện nếu có dịp là anh chêm vô những lời thật êm tai như: “Chắc chắn là ngài vẫn còn nhớ rõ… ngài làm sao quên được…” Ngoài những ích lợi chung mà chế độ Quốc xã dành được nếu dự án thành công, Eric còn ám chỉ tới con số lời to tát của riêng ngài Reichsfuhrer trong áp phe này: số tiền hoa hồng đặc biệt của ngài, số cổ phần đặc biệt dành riêng cho ngài vv…

Himmler ngồi ngã người dựa lên chiếc ghế, chân bắt chéo mắt lim dim thưởng thức câu chuyện. Thỉnh thoảng ông ta cũng đưa ra một vài ý kiến, một vài câu hỏi, nhất là về phương diện kỹ thuật. Eric cũng phải ngạc nhiên về sự hiểu biết của viên trùm Gestapo.

Trong khi bàn luận, rất nhiều cú điện thoại làm ngưng câu chuyện. Một lần, Himmler yêu cầu Eric ra bàn ngoài ngồi, để ông ta trả lời người gọi. Mỗi lần có điện thoại là Eric cảm thấy câu chuyện của anh mất đi một phần may mắn. Tuy nhiên, Himmler quả là có một trí nhớ thật tốt, ông ta nhắc lại đúng chỗ vừa mới bị bỏ dở.

Sau cùng Himmler gục gặc cái đầu:

— Theo tôi nghĩ, một dự án như thế này, nói về nó không đủ, còn phải đem nó ra thực hiện, về mặt tuyên truyền, vụ này tốt lắm. Nó chứng tỏ Đức quốc chắc chắn sẽ toàn thắng. Một cuộc thắng trận không những cần thiết riêng cho Đức quốc mà cho toàn thể thế giới. Chúng ta sẽ thắng bởi vì chúng ta sẽ thắng.

Càng nói ông ta càng say sưa:

— Đúng như thế, chúng ta sẽ thắng. Tôi đã sửa soạn chu đáo cho cái ngày vinh quang sắp tới đó. Đây là một chi tiết nho nhỏ (Gã giơ tay chỉ bầy ngựa trong hình). Chính tôi đã kiếm ra cách cấu tạo một giống ngựa đặc biệt dùng để di chuyển trong xứ lạnh. Ngựa này dành cho những quân nhân Đức có nhiệm vụ kiểm soát những vùng đất lạnh giá như ở Sibérie. Chính những con ngựa này còn cung cấp cho những người lính của chúng ta sữa, pho mát… Đích thân tôi đã nghiên cứu từng giống ngựa. Đây này, giống ngựa kia từ Arable Sadouite, rất thông minh. Giống Clydesdale lại rất khỏe. Giống kia từ Mỹ quốc, nó dẻo dai gần như lạc đà…

Eric thấy cần phải đưa ra vài nhận xét của mình:

— Vâng, thưa ngài, mỗi giống ngựa có một đặc biệt. Chẳng hạn giống Mustangs (anh chỉ một bức hình) rất dai sức. Còn giống Ả Rập có bộ ngực thật rộng, chiều cao của cặp giò cân xứng. Đẹp thiệt!

— Ủa, vậy ra anh cũng rành về ngựa? - Trong giọng nói của Himmler có đôi chút nghi ngờ tài năng của anh chàng con buôn dầu hỏa Eric.

Eric thầm nghĩ, không hiểu Himmler vốn tự coi mình như một thiên tài về ngựa, ông ta sẽ tức tối, khó chịu khi thấy một gã hiểu biết về ngựa như ông ta? Anh vội vã trả lời:

— Vâng, tôi cũng có nuôi ngựa. Tuy nhiên tôi chỉ biết qua loa về một vài giống ngựa thông thường mà thôi.

— Vậy hả? - Giọng nói của Himmler trở lại bình thường. - Theo tôi. Phải luôn luôn trực tiếp liên lạc với đất, phải yêu đất, nguồn lợi thiên nhiên thuần khiết của con người. Chương trình của tôi đề ra là: Bắt buộc những nhà kinh doanh, những kỹ sư, trí thức… phải có trại, phải về đồng quê để liên lạc trực tiếp với đất! Riêng tôi, mỗi lần trở về quê là tôi cảm thấy có thêm một số sức mạnh mới mẻ nó giúp cho tôi làm việc trong suốt cả tuần lễ.

Rồi ông ta lại trở về đề tài ngựa. Tiện thể ông ta nói tới một giống ngựa thật tinh ranh, thật nguyên chất… Và theo đà đó ông ta trở về với những luận điệu Nazi với chiến thắng sau cùng của giống dân xứng đáng là người giỏi nhất trên thế giới. Eric có cảm tưởng Himmler đang lên đồng. Anh chỉ mong ông ta tỉnh cơn điên và trở về với dự án nhà máy sản xuất dầu xăng của anh.

Đúng lúc đó, một chuyện kỳ cục xảy ra. Đang nói, bỗng nhiên Himmler trùng hẳn lại, rồi câm luôn, ông ta cứ đứng yên một chỗ, đầu hơi nghiêng về phía trước, như thể đang bàn bạc với một bóng ma chiến thắng ông vẫn hằng kéo theo cùng với ông ta, để bè bạn. Rồi từ từ, Himmler đưa tay ra vuốt ve cây gươm đặt trên mặt bàn. Nhận thấy sự yên lặng quá nặng nề đôi khi biến thành kết quả tai hại, Eric vội vàng nối liền những mơ ước thắng trận của Himmler với dự án nhà máy dầu lửa của anh:

— Herr Reichsfuhrer, ngài đã tiên liệu tất cả, từ một chi tiết nhỏ nhặt nhất cho đến những việc to lớn vĩ đại. Theo tôi nghĩ dự án về nhà máy sản xuất dầu hỏa tại Thụy Điển cũng nằm trong chương trình vừa kể. Đức quốc có mặt ở khắp mọi nơi.

— Đúng như vậy! Dự án của anh rất hợp ý tôi. Tuy nhiên, Ribbentrop chắc là sẽ lên tiếng phản đối. Đúng là một lũ ngoại giao ngu đần. Không thể tin cậy vào tụi nó được.

Eric mừng rơn. Vậy là kể như xong. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm riêng của anh, sau mỗi áp phe quan trọng, thể nào địch thủ cũng lợi dụng đúng lúc mình đang hớn hở vì thành công không đề phòng cẩn mật, để quật ngược trở lại.

— Này anh Eric, tại sao một người Mỹ như anh lại theo chúng tôi?

Nếu không đề phòng trước, một câu hỏi đột ngột như vậy thế nào cũng làm cho địch thủ lúng túng. Eric từ tốn trả lời:

— Trước hết, tôi xin phép sửa lại câu hỏi của ngài: Tôi là một người Thụy Điển sinh đẻ tại Mỹ. Ngoài ra, trước khi được đọc hay được nghe những triết lý, chương trình do Fuhrer đề ra, tôi đã ở về phía các ngài rồi.

— Anh nói sao?

— Tôi luôn luôn nghĩ rằng thế giới phải được cai trị bởi những loại người có đầu óc phi thường, có sức mạnh dẻo dai. Những người hèn yếu sinh ra chỉ để phục tùng. Dù họ đông đảo cách mấy đi chăng nữa.

— Tại sao anh qua Thụy Điển?

Eric biết rõ Gestapo đã điều tra rất kỹ về anh.

— Ồ! Đó chỉ là một trường hợp ngẫu nhiên. Tôi qua chơi Thụy Điển, sau đó tôi nhận thấy dù sao một quốc gia trung lập vẫn còn hơn một xứ sở như đất Mỹ, nơi mà những người Do Thái có quá nhiều quyền lợi. Trong khi chờ đợi một chế độ đẹp đẽ hơn, ta hãy tạm hằng lòng với những điều kiện sẵn có. Chính vì vậy mà tôi có ý định biến Thụy Điển thành một kho tàng dự trữ dành riêng cho Đức quốc.

Himmler nhìn tập hồ sơ:

— Dự án của anh rất tốt.

— Còn một vấn đề này nữa. Tôi rất quan tâm tới phẩm chất của ét-xăng tổng hợp. Về phương diện này, tôi lại không được rành lắm. Chúng ta phải làm sao kiếm ra một loại ét-xăng tuyệt hảo, hơn cả loại ét-xăng thiên nhiên. Quan niệm của tôi về ét-xăng cũng tương tự như những ý kiến đặc biệt của ngài về các giống ngựa.

— Đừng lo ngại chuyện đó. Những chuyên viên của tôi sẽ giúp anh.

— Lẽ tự nhiên. Nhưng tôi rất muốn được đích thân lo lắng tới vấn đề này. Những chuyên viên chỉ có thể đưa ra những chi tiết kỹ thuật. Quan trọng là vấn đề lựa chọn. Hơn nữa, còn những người bỏ tiền đầu tư, những tay tư bản Thụy Điển… Họ chỉ tin tưởng ở nơi tôi. Nhà máy tương lai phải là nơi sản xuất thứ ét-xăng tốt nhất từ xưa tới nay.

— Tùy ý anh! Nhưng chớ kéo dài thời gian chọn lựa. Dự án phải được xúc tiến ngay từ bây giờ.

— Đúng như ý ngài muốn! Tôi sẵn sàng bắt đầu kể từ giờ phút này.

— Herr Erickson! Tôi thích những người hoạt động lanh lẹ như anh. Không khác gì người Đức chúng tôi một chút nào. Có lẽ trong giòng họ của anh có một người Đức.

— Đó là một lời khen tặng quý báu nhất mà tôi hân hạnh được nghe lần thứ nhất trong đời. Cảm ơn ngài, Reichsfuhrer.

Và thừa dịp Eric tấn công ngay:

— Trong những giấy tờ cho phép tôi được đi lại quan sát tại chỗ cách thức sản xuất dầu lửa, xin ngài chớ nhắc tới dự án thành lập nhà máy vội. Chúng ta nên giữ bí mặt tới phút chót.

— Anh nói phải lắm.

Himmler cho gọi Von Nordhog, và bảo ông này sửa soạn một số giấy tờ cho phép Eric đi lại trên toàn thể Đức quốc, kể cả những xứ hiện đang sống dưới quyền kiểm soát của quân đội Đức “vì quyền lợi của Reich, nay cho phép Eric Erickson…”

Ngoài ra Eric còn có quyền được cấp phát mọi phương tiện di chuyển, tùy theo nhu cầu. Một vài chiếc xe hơi, với một xấp thẻ tiếp tế ét-xăng được dành sẵn cho Eric.

Khi ra khỏi tòa nhà Gestapo, Eric có cảm tưởng mình đang bay bổng ở trên mấy từng mây. Anh đã đánh lừa được cả quỷ sứ.

g cho biết tin. Tôi đến Bộ Hải quân tìm nhà thủy đạo học để sưu tầm tài liệu về thời tiết và thủy triều ở nhiều vùng duyên hải Tây Ban Nha vào các thời gian khác nhau. May mắn vẫn tiếp tục. Dòng nước thủy triều không thuận lợi lắm, vì chạy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ewen Montagu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.