Chuyện này tường trình đúng sự thật một chiến dịch xảy ra trong những năm 1942-1943.
Tôi tự hạn chế đúng mức, chỉ thuật tại những sự kiện cá nhân riêng tôi biết, hoặc phát xuất từ những tài liệu và báo cáo hiện đại. Tôi cố gắng làm một tác giả truyện ký vô tư, loại trừ tất cả những nguồn tin ít nhiều không xác thực.
Chúng tôi phải kín đáo dè dặt cho tới ngay cả với một cuốn tiểu thuyết, một phần căn cứ vào chiến dịch và những ký ức của Đức viết ám chỉ đến tài liệu đã được sử dụng để tổ chức chiến dịch này, tất cả dĩ nhiên đã khiến cho không thể giữ hoàn toàn bí mật mãi được.
Các nhà đương cuộc hẳn xét thấy việc tiết lộ không đầy đủ, nguy hiểm và bất lợi nên chính thức cho phép tôi công bố tất cả câu chuyện.
Chiến địch được hoàn thành do một nhóm người, tiếc thay phải giấu tên, vì một vài phần tử vẫn còn làm việc trong Chính phủ. Bởi vậy tên của anh Georges cũng là tên giả, cố nhiên tôi cũng phải giữ bí mật lý lịch Thiếu tá Martin. Khi tôi dẫn chứng những nhân vật khác, tôi ghi chức vụ và cấp bậc của họ về thời đó.
Nghiên cứu về chuyện này có bổ ích. Từ nay về sau, nếu người ta nói đến “sơ hở, tiết lộ”, trước khi chê trách các Sở An ninh chúng tôi, có lẽ công chúng sẽ tự hỏi: “Vụng dại hay xảo quyệt?”
Tôi phải cảm ơn Huân tước Ismay về bài tựa và việc ông nâng đỡ trong những năm 1942 và 1943, cảm ơn ông Jack Garbrutt trong báo Sunday Express, về hảo ý và lời khuyên bảo sáng suốt ông đã cho tôi, nhân dịp lần đầu tiên tôi xâm nhập vào nghề viết.
Tôi cũng phải tri ân sâu xa tất cả các bạn đồng nghiệp của tôi, vì nếu không có sự giúp đỡ chân thành và sáng kiến xuất sắc của họ, Chiến dịch thịt Ba-tê không thể phát hiện được.
Tôi còn muốn tỏ lòng biết ơn Huân tước Norwick đã cho phép tôi xuất bản cuốn sách này.