Mùa hè năm 1941 cú điện thoại mà Erickson chờ đợi gần hai năm trời, sau cùng đã tới, giọng nói của Richard:
— Tôi muốn bàn với ông về áp phe Laurence. Chiều mai, khoảng 10 giờ chúng mình gặp nhau nghe!
Sau đó, vẫn bằng ngôn ngữ Thụy Điển Richard cho anh biết nơi hẹn.
Erickson trả lời:
— Được rồi! Tôi sẽ tới.
Cơ quan phản gián OSS của Hoa Kỳ chỉ mới được thành lập sau này, kể từ khi xảy ra trận đánh Trân Châu Cảng, Tuy nhiên, tại các tòa Đại sứ, một vài nhân viên, bề ngoài là nhân viên ngoại giao, tùy viên quân sự .vv… nhưng bên trong, họ còn kiêm thêm nghề gián điệp, tình báo. Hai người mà Erickson gặp mặt bữa hôm sau, chúng ta tạm gọi họ bằng những tên: Thiếu tá Richard Bradley và Đại úy Thomas Mansfield.
Bradley nói trước:
— Đại sứ Steinhardt có nói cho chúng tôi hay về việc ông bằng lòng hợp tác với chúng tôi. Từ hồi đó chúng tôi vẫn thường xuyên theo dõi mọi hoạt động của ông. Thành thật khen ngợi ông, không có người nào có thể hành động một mình trong một thời gian khá lâu như vậy. Coi bộ ông hoàn toàn thành công trong công chuyện lấy lòng tụi Đức.
Erickson khó khăn nói:
— Cảm ơn ông! Nhưng đó chỉ là phương diện cá nhân. Về vấn đề tin tức: Zêrô!
— Đâu phải ông lấy tin ở Stockholm! Nhưng ở tại nước Đức.
Mansfield lúc đó mới chen vô:
— Khỏi phải nói ông cũng biết trước: có rất nhiều nguy hiểm đang chờ đợi ông ở trên phần đất địch. Tụi nó có thể khám phá ra hoạt động thực sự của ông và sau đó… Chúng tôi không thể giúp đỡ ông một việc gì ngoài việc ngồi bình an ăn nhậu ở đây trong khi ông bị nguy hiểm thường xuyên ở bên đó.
Bradley cũng thêm vô:
— Chúng tôi xin ông hãy suy nghĩ một cách cẩn thận. Ông không phải là một công dân nước Hoa Kỳ, không một lý do nào bắt buộc ông phải làm, kể cả lý do đạo đức. Nhận làm việc này tức là ông còn rước thêm bao nhiêu nỗi bực mình…
— Ồ! Cái đó thì tôi đã được hưởng rồi. Mấy người bè bạn của họ đã bắt đầu phỉ nhổ sau lưng tôi. Chắc sau này, họ dám nhổ ngay vô mặt tôi lắm à!
— Đúng vậy! Khi ông đã hoàn toàn nhảy vào tròng rồi chắc chắn sẽ còn nhiều rắc rối khác nữa.
Trầm ngâm một lúc, sau cùng Erickson lên tiếng:
— Phiền nhất là tôi sắp lấy vợ. Thành thử tôi phải thú thật nếu không muốn mất nàng ngay từ bây giờ!
Mansfield và Bradley yên lặng.
Nhìn nhau. Một lát sau Mansfield mới nói:
— Chúng tôi hiểu hoàn cảnh của ông, nhưng tốt hơn tốt vẫn là không nên để cho cô ấy biết sự thật.
— Tôi hoàn toàn tin cậy ở nàng. Nếu nhận thấy tính mạng của tôi bị de dọa, chắc chắn nàng không hở môi, dù ngay với cha mẹ nàng.
— Nếu vậy xin tùy ông. Nhưng chớ cho cô ấy hay một chút tin tức nào liên quan tới vụ này. Ngay cả cuộc gặp gỡ của chúng ta bữa hôm nay.
Và Manfield nói thêm:
— Đó là nguyên tắc căn bản của nghề nghiệp chúng ta! Chúng tôi sẽ điện thoại cho ông vào chiều mốt để hẹn ngày gặp nhau bàn định thêm mọi chi tiết. Xin ông nhớ kỹ cho điều này: Ngày gặp gỡ thực sự sẽ là ngày hôm sau, ngày tôi nói trong điện thoại, và giờ gặp gỡ: một giờ chậm hơn giờ chỉ định.