Trong lúc đi về khách sạn, Eric nghĩ thầm, giờ này, nếu Gerhard sau khi kiếm chỗ cất kỹ tờ giấy chứng nhận, ông ta liền gọi điện thoại tố cáo hành vi của anh với Gestapo, chắc là có người đang chờ anh tại phòng ngủ khách sạn. Anh bỗng mỉm cười khi nghĩ lại lời nói của anh lúc nãy với Von Nordhog: “Công việc nào cũng có nguy hiểm…”
Tới khách sạn, vô phòng, bật đèn, mọi vật vẫn như cũ, Eric thở hắt ra tỏ dấu dễ chịu. Anh càng thấy dễ chịu hơn nữa, khi biết tin gã Đức Herr Schoeff, ở chung phòng với anh, đã rời khách sạn. Căn phòng hoàn toàn thuộc về Eric. Đêm nay coi bộ phi cơ Anh nghỉ mệt, anh có thể yên tâm làm một giấc. Eric uống một viên thuốc ngủ, lấy chiếc khăn mùi soa buộc nhẹ quanh miệng đề phòng những chiếc máy ghi âm có thể được gắn ở trong phòng. Một lúc sau anh ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, Eric cảm thấy khỏe mạnh hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, trong khi đi thăm viếng mấy nhân viên đại diện hãng dầu anh vẫn không ngừng băn khoăn về Von Nordhog. Ông ta đang tính toán gì đây?
Nhưng khi gặp lại Von Oldenburg vào buổi tối, ông ta đã dành sẵn cho anh một vài tin tức đáng giá. Erickson chắc chắn sẽ có được một vài khế ước cho phép anh nhập cảng dầu nhớt vào Thụy Điển.
Tuần lễ tiếp theo Eric gặp gỡ thêm một vài nhân vật người Đức trước chiến tranh đã có giao thiệp với anh. Trong số đó, Eric đã kiếm thêm được một hai người cộng sự, đặc biệt là Anton Reissner. Ông này hiện giữ một chức vụ phó Giám đốc trong một khu kỹ nghệ dầu hỏa. Một người khác, Rudolt Von Linden, một chủ nhà băng sáng giá đầu tư rất nhiều trong khu kỹ nghệ trên. Những cộng sự viên của anh, một số hành động vì ghét chế độ Quốc xã, một số vì quyền lợi, hy vọng một ngày kia sẽ ở cùng phía với những kẻ thắng trận. Đó là một đảm bảo cần thiết đối với sự giàu có hiện thời của họ.
Ngoài ra anh cũng còn phải ký thêm hai bản án tử hình “chậm”, nghĩa là hai tờ chứng minh thư, cho hai cộng sự viên giống như trường hợp Oldenburg. Dù sao thì anh cũng đã quen với sự nguy hiểm rồi. Bây giờ mỗi khi đi đường, anh vẫn thỉnh thoảng ngoái lại về phía sau coi có bị theo dõi hay không. Khi muốn tới một địa điểm nào, anh thường hoặc đi qua luôn rồi sau đó rón rén trở lại, hoặc đứng trước cửa kính căn nhà đối diện, ngắm nghía đồ đạc trưng bày ở bên trong cửa hàng, để dòm chừng phía bên kia đường.
Đó là những phản ứng tự nhiên của một kẻ luôn luôn sống trong hiểm nguy. Sau hết anh có cảm tưởng chưa hề bị theo dõi. Có lẽ vì anh quá mới mẻ ở trong nghề cũng nên. Mặc dù vậy, Eric nghĩ thầm, chỉ khi nào anh bình yên xuống đất Thụy Điển khi đó những nghi ngờ, sợ sệt mới thực sự kết thúc.
Trong thời gian đó, anh thu xếp, ghi chú tất cả nhưng tin tức, tài liệu liên quan tới vụ gián điệp Dầu hỏa này: nhất là địa điểm những xưởng lọc dầu, chế biến nguyên liệu. Sau mỗi lần ghi chú, anh học thuộc lòng mảnh giấy rồi đốt bỏ. Suốt ngày anh lẩm nhẩm những tin tức quan trọng, giống như một kẻ học trò học bài học thuộc lòng.
Một sự kiện tối quan trọng, đó là: vấn đề tiếp vận ét-xăng của quân đội Đức, tất cả đều tùy thuộc công tác sản xuất dầu hỏa hợp chế. Nếu Đồng minh sau khi đã kiểm soát, ngăn chặn những nguồn dầu hỏa thiên nhiên từ các xứ như Rumani nhập cảng vào Đức; trong trường hợp đó, sứ mạng của Eric lại càng trở nên quan trọng hơn: Giúp cho Đồng minh thiêu hủy những kho dầu hỏa hợp chế (Synthetique), nguồn tiếp vận sau cùng còn lại của nước Đức.
Nhờ những áp phe hợp pháp như: Mua dầu hỏa của Đức, trả tiền tại Thụy Điển; và tụi Đức sẽ dùng những số vốn đó để mua lại dụng cụ chiến tranh từ Thụy Điển, Erickson đã có dịp liên lạc trực tiếp với một số nhân vật bự của chế độ Quốc xã. Thành công này thật là bất ngờ. Một vài người anh cũng đã có dịp gặp họ trước khi chiến tranh xảy ra. Thật khó đóng vai anh là một trong những kẻ ái mộ Hitler trước mặt họ. Cuối cùng Eric phải lựa chọn cho mình bộ mặt một kẻ chuyên môn áp phe, thấy chỗ nào có lợi thì mò tới. Thành thử da mặt của anh hình như mỗi ngày một dày thêm ra.