Tất cả trong tập đoàn chúng tôi về phía đồng minh đã làm xong nhiệm vụ được giao phó. Vậy chỉ còn có việc “ráng chịu đựng”, thủ thân cho đến hiệp cuối cùng của trận tỉ thí, nghĩa là đến ngày đổ bộ lên Sicile, mặc cho người Đức ở phe bên kia cứ việc thắng điểm. Bởi thế, chúng tôi yên lặng chờ đợi coi tình hình ra sao.
Ít lâu sau, sực nhớ ra nhật báo Times vẫn gửi bán ở Lisbonne (Thủ đô Bồ Đào Nha) và người Đức có thể đọc tới danh sách người chết thường được đăng lên. Tôi bèn thăm dò coi thời hạn giữa khi chết xảy ra và lúc đăng lên báo chí bao lâu. Thường lệ, không quá năm tuần lễ, vậy thì từ 24 tháng 4 phải đợi đến tuần lễ đầu tháng Sáu.
Có cần phải đăng tên Thiếu tá Martin vào một trong bản danh sách chiến sĩ tử nạn không? Có bõ công không?
Cuộc đổ bộ lên đảo Sicile được dự trù vào tuần lễ thứ nhì tháng Bảy, và không chắc người Đức đã biết thời hạn loan tin tức về một tai nạn. Nếu vụ đánh lừa này làm họ tin tưởng phải đối phó thế nào đó, họ sẽ hành động trước tuần lễ đầu tháng Sáu, và khó lòng cứu vãn được tình hình (hoặc quyết định cứu vãn) trước khi chúng ta đổ bộ. Ngoài ra vẫn có thể cuộc tấn công Sicile phải lui lại vì một lý do bất ngờ.
Sau khi do dự, chúng tôi cho rằng nếu không đăng tên lên có lẽ không tốt. Thà cứ làm còn hơn ân hận về sau.
Tuy nhiên về sau này chúng tôi lại muốn, biết thế đừng vẽ rồng vẽ rắn nữa, vì có những rắc rối do vụ tô điểm đó gây ra. Còn việc đánh lừa quân địch vẫn tốt đẹp như thường. Chúng tôi may mắn phi thường.
Sở trông coi về thiệt hại nhân mạng thủy quân vui lòng chấp thuận lời ông Giám đốc Tình báo Hải quân yêu cầu cho đăng vào bảng danh sách sắp tới tên tuổi Đại úy kiêm nhiệm Thiếu tá William Martin Thủy quân Lục chiến, trong cột ghi tên các sĩ quan tử thương. Tôi chẳng còn nhớ đã giải thích ra sao để chống đỡ lời yêu cầu kỳ dị kia nữa.
Cáo phó đăng vào số báo Times đề ngay thứ Sáu mồng 4 tháng 6 năm 1943, có lẽ chẳng bao giờ chúng tôi biết người Đức dò ra tên Martin hay không, nhưng nếu có, chắc hẳn họ tìm thấy trong cùng một danh sách tên tuổi các vị P. J. Mack - Phó Đô đốc, Sir T. L. Beevor - Đại úy Nam tước, trong Hải quân Hoàng gia. Trước đó, báo chí London đã loan tin hai vị sĩ quan này, trong một tai nạn phi cơ giữa biển cả, đã thiệt mạng cùng với nhiều quân nhân khác không thấy kể tên ra
Còn gì hữu lý cho rằng việc Thiếu tá Martin tử nạn cùng với các sĩ quan nói trên? Hoàn toàn do tình báo trong này được đăng tải đúng lúc đó. Hy vọng người Đức lưu ý đến danh sách kia, vì có sự vô tình xảy ra đúng hệt như sắp đặt mà chẳng dùng được việc chi, thật đáng tiếc!
Ngược lại, ở London lại xảy ra nhiều việc trái ý bực mình. Danh sách thiệt hại nhân mạng được nhiều văn phòng kiểm tra xem xét, nhưng văn phòng này, tôi chẳng bao giờ biết đến hoặc có biết nhưng quên đi. Cho nên nếu trước đây tôi cứ để công văn, điện tín trao đổi giữa chúng tôi và Tùy viên ở Madrid được phân phối như thường lệ thì hôm nay sẽ gặp khó khăn gấp bội.
Ban coi về chúc thư của Hải quân muốn biết Thiếu tá Martin có để lại chúc thư không, và nếu có, hiện ở đâu? Nha Tổng Giám đốc Quân y muốn biết Thiếu tá Martin chết ở mặt trận, chết vì thương tích, chết trong lúc thi hành công vụ… hay chết ra sao để còn làm bảng thống kê.
May thay, trước đây tôi đã đề phòng chu đáo để mọi điều tra về Thiếu tá Martin (hoặc về một trong những tài liệu của ông ta) được chấm dứt trót lọt, và bây giờ thấy cẩn thận có kiến hiệu thực sự. Tôi biết được những yêu sách đó khá sớm để đủ thì giờ phương tiện ngăn chặn khỏi tiết lộ ầm ĩ, nhưng vẫn phải giải quyết thành toàn vấn đề với các văn phòng liên hệ.
Tôi phải nặn óc ra tìm câu trả lời cho thỏa đáng. Dĩ nhiên tôi không thể bảo với Ban chúc thư của Hải quân đến văn phòng Mc Kenna để kiếm vị luật sư đã viết thư cho Thiếu tá Martin về vấn đề ông ta lập chúc thư trước khi khởi hành.
Thế mới biết, thiên hạ nói đúng: “Một lần nói dối, phải nói dối mãi”, tôi đã trải qua kinh nghiệm này. Tôi phải nói với vị chủ sự các văn phòng này dừng bận tâm về Thiếu tá Martin, khỏi để ý đến ông ta cũng như cái chết của ông. Tôi giải thích đó là một điệp viên đặc biệt được giao phó một công tác quan trọng sau khi ngụy danh mang cấp bậc sĩ quan trong Thủy quân Lục chiến với sự chấp thuận cho phép của ngài Tổng trưởng Hải quân.
Thực ra, chuyện đó vốn có thật. Tôi chỉ “quên” không nói rõ lúc đó điệp viên đã chết rồi!
Dựa vào thế lực Nha Tình báo Hải quân, tôi khẩn khoản yêu cầu các văn phòng nọ phải tuyệt đối giữ bí mật và phải tính toán làm sao thu xếp được ổn thỏa trong công vụ của họ. Thế là thoát khỏi hiểm nghèo lớn lao về những “sơ hở, tiết lộ”, chúng tôi có thể gặp phải.
Phải nói thêm rằng, nhiều năm sau, khi tôi đã giải ngũ người ta còn tiếp tục so sánh đối chiếu các bản danh sách, và bất chợt tôi nhận được giấy gọi thượng khẩn của các Sở Tình báo Hải quân. Nhiều cơ quan khác cũng hỏi tôi về vụ Thiếu tá Martin, họ muốn biết trước đây tôi làm thế nào thoát khỏi rắc rối để theo đó trả lời cho phù hợp.
Ngoài vụ lộn xộn về danh sách người chết, chiến dịch “Thịt Ba-tê” không thuộc phạm vi chúng tôi nữa rồi. Chúng tôi đã làm xong nhiệm vụ, Đại úy Jewell và Thiếu tá Martin cũng vậy.
Còn những người Đức, họ làm gì?