Alex mỉm cười vui vẻ với Dougie. Không khó để tìm thấy cậu ta. David đã nhiều lần nói với cô ta về chặng đường đi bộ của cậu ngốc này. Một sinh vật của thói quen, không bao giờ thay đổi tuyến đường của mình.
Hệ thống đập Delph là một dãy gồm tám con đập nối giữa đường kênh Dudley và Stourbridge. Mỗi đập dài hai mươi mốt mét và sâu hai mươi lăm mét. Một nơi phù hợp để Dougie kết thúc cuộc sống, với khoảng thời gian mà cậu ta đã dành cho nơi này.
Lúc đầu cuộc điện thoại đã khiến cô ta choáng váng, nhất là vì cô ta không nghĩ rằng Malcolm có số của mình. Nhưng bây giờ Alex thấy mừng vì việc đó. Cô ta nhận được bảy cuộc gọi nhỡ khi đang nói chuyện với Jessica và vì tò mò nên cô ta đã gọi lại. Ban đầu Alex không tin ông ta. Làm sao một đứa trẻ ngu si vụng về như Dougie lại có thể thông minh như vậy, nhưng khi Malcolm nói, cô ta đã lắng nghe.
Đầu tiên cô ta tức giận với chính mình. Cô ta đã ngu ngốc gạch tên Dougie, cho rằng cậu ta quan tâm vì cậu ta thích cô ta. Cơn giận chỉ còn là sự khó chịu nhẹ khi cô ta nhận ra Dougie là một vấn đề có thể được giải quyết dễ dàng.
Sự ngạc nhiên ban đầu của Dougie khi nhìn thấy cô ta đã bị dập tắt bởi sự đảm bảo rằng Kim muốn nói chuyện với cậu ta. Nó là thứ giữ chân cậu ta ở đây lúc này.
Alex rất hài lòng khi thấy cậu ta lén nhìn qua bên phải rồi lại sang bên trái.
“Dougie, cậu có tin tôi không?”
Cô ta soi đèn vào mặt cậu. Một vài giọt mưa đá rơi xuống giữa họ. Dougie chớp mắt và đưa bàn tay đến trước đôi mắt của cô ta. Cô ta cười. “Cậu thật là buồn cười, đồ ngốc ạ. Cuộc sống của cậu gần như thay đổi rồi đấy. Không cần phải hoảng sợ đâu. Lần đầu tiên trong đời, cậu có cơ hội để trở thành người có ích. Cậu là người vô dụng và vô giá trị, nhưng cậu là phương tiện để tôi gửi thông điệp cho Kim yêu quý của cậu.”
Cô ta nhấn mạnh cái tên của Kim với cậu và lắc đầu.
“Tôi đã nghĩ rằng cậu hoàn toàn ngu xuẩn, và cậu ra tay khiến cho tôi hết sức bất ngờ, Dougie. Tôi không thích sự bất ngờ.”
Cô ta bước một bước lại gần hơn. Chiếu ánh đèn vào giữa họ.
Tia sáng từ chiếc đèn pin di chuyển thấp dần xuống người Dougie, cô ta cười lớn.
Cô ta soi đèn về háng cậu. “Ồ, Dougie, cậu ướt quần rồi kìa. Có thấy nhục nhã không?”
Cô ta thích thú bởi sự khó chịu của Dougie và khoái chí với sự sợ hãi của cậu.
“Có thể sẽ tốt hơn rất nhiều nếu cậu dốt đặc như một kẻ thiểu năng.”
Cô ta soi ánh sáng vào mặt cậu thêm lần nữa. Đầu Dougie ngửa về sau và mắt cậu ngước lên và rồi liếc sang bên trái. Miệng cậu lắp bắp cố nói lên một từ nhưng, với sự hiểu biết của Alex, cậu sẽ không bao giờ nói được.
Hai tay cậu lén siết chặt vào nhau như thể đang vò xé chúng ra.
Cô ta lấy tay kéo Dougie gần hơn tới bờ vực.
Cậu kháng cự một cách yếu ớt, Alex cảm thấy người cậu run rẩy.
Về mặt thể chất, cậu ta có thể thoát khỏi Alex bất cứ lúc nào cậu muốn, nhưng giống như German Shepherd, cậu đã không hề biết rằng mình to hơn và khỏe hơn. Trong đầu Dougie thì Alex rất mạnh mẽ và vì thế cậu không buồn phản kháng.
Chân cậu cào lên sỏi như thể cậu muốn cắm chúng xuống chỗ mình đang đứng. Việc này còn chẳng khiến Alex mệt bằng việc xách túi rác đi đổ.
“Ồ, nào Dougie, đừng khó khăn như vậy,” cô ta nói, lôi kéo cậu tiến thẳng tới phía bờ đập nước.
Cô ta chiếu ánh sáng xuống đập. Một tiếng khóc nhỏ phát ra từ môi Dougie. Alex ước lượng độ sâu phải đến chín mét trước khi chạm tới mặt nước.
Với nụ cười, cô ta đặt bàn tay giữa hai xương bả vai của Dougie.
Cô ta thúc cùi chỏ vào Dougie, bắt đầu xô cậu về phía trước.